Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 55: Không thừa nhận
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:15:56
Lượt xem: 237
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cao công tử hề để tâm: “Vậy thì điểm.”
“Được thôi!”
Tĩnh Bảo suýt nữa thì tức đến nôn máu.
Tầng lớp đặc quyền, đến chuyện thi cũng do họ tự quyết định.
Còn một học trò gương mẫu, luôn nỗ lực học hành như nàng, vu oan mà thể tự minh oan.
Ông trời thật bất công!
Không đúng!
Tĩnh Bảo đột nhiên đầu Cao mỹ nhân, và nàng cùng bàn, khi nào tờ giấy đó là định ném cho ?
...
Cố Trường Bình đưa hai thư phòng, cho mời thêm hai vị học giả đức cao vọng trọng đến chứng.
Một là Kỳ Hoài Cẩn, dạy Cửu chương toán thuật;
Một là Tịch Thái An, dạy luật học.
“Ngày đầu tiên Quốc Tử Giám, với các ngươi, , mới sách. Kỳ thi hôm nay, hai các ngươi gây chuyện gian lận, một chỉ đích danh, một kêu oan.”
Cố Trường Bình hai đang quỳ đất, sắc mặt thản nhiên: “Ta hỏi nữa, Trương sinh, tờ giấy đó rốt cuộc là ném cho ai?”
Trương Tông Kiệt trả lời: “Ném cho Tĩnh sinh, bọn bàn .”
Cố Trường Bình hỏi tiếp: “Tĩnh sinh, ngươi thừa nhận chứ?”
“Không thừa nhận!”
Tĩnh Bảo ngẩng gương mặt nhỏ lên: “Có đ.á.n.h c.h.ế.t cũng nhận!”
“Không đ.á.n.h c.h.ế.t thì chẳng là nhận ?”
Cao mỹ nhân thấy ồn ào thì càng vui, quên chen miệng một câu. Tĩnh Bảo chỉ hận thể xông lên bóp cổ .
“Cao sinh, chuyện ngươi thấy nên xử lý thế nào?”
Câu hỏi của Cố Trường Bình khiến tất cả trong phòng đều sững sờ.
Chuyện nghiêm trọng như , hỏi Cao Triều?
Không quá tùy tiện !
Cao Triều hé mắt, cúi đầu lướt qua hai đang quỳ đất như thể bẩn mắt, nhanh chóng .
“Học trò thấy các mỗi năm câu hỏi, bài trong thời gian một nén nhang, để hai họ lấy kết quả chứng minh. Trương sinh thắng thì Tĩnh sinh gian lận, còn Tĩnh sinh thắng thì Trương sinh vu khống.”
Cố Trường Bình hỏi hai đang quỳ: “Các ngươi thấy công bằng ?”
Trương Tông Kiệt: “Công bằng.”
Tĩnh Bảo: “Công bằng.” Nàng vẫn tự tin học lực của .
Cố Trường Bình gật đầu với hai vị học giả, hiệu mời phía bình phong để đề.
Không lâu , hai tờ đề giống hệt đặt mặt hai .
Tĩnh Bảo cúi đầu chuẩn bài, thì Cố Trường Bình : “Cao sinh, chuyện dễ hóng như , ngươi cũng thử .”
Cao mỹ nhân đang nhấp , vắt chân thư thái, lập tức đờ mặt.
“... Không , ...”
“Sao? Lời của mà ngươi cũng ?” Cố Trường Bình bất ngờ tăng áp lực, giọng điệu lãnh đạm nhưng cho phép cãi .
Cao mỹ nhân bĩu môi.
Thôi xong, tự rước họa .
Tĩnh Bảo chẳng để tâm chuyện bên ngoài. Muốn rửa sạch nỗi oan gian lận thì chỉ thể chứng minh bằng thực lực, phép phân tâm chút nào.
Nàng thở một , tập trung trả lời.
Bên cạnh, Trương Tông Kiệt sợ thua nên cũng dốc hết tâm sức bài.
Chỉ Cao mỹ nhân, lúc thì uống , lúc thì gãi ngứa, lúc mài mực... Mất khá lâu mới chịu cầm bút lên bài với vẻ cam tâm.
Phía , bốn quan sát, tám con mắt đều chăm chú dõi theo. ánh mắt của Thẩm Trường Canh đặt lên Cố Trường Bình.
Hắn luôn cảm giác Cố Trường Bình để Cao Triều tham gia là ngẫu nhiên.
dụng ý cụ thể là gì thì .
Hết một nén nhang, Cố Trường Bình đặt nắp xuống bàn “cạch” một tiếng, dậy thu bài.
Tĩnh Bảo và Trương sinh đều buông bút, chỉ Cao mỹ nhân là chịu dừng tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-55-khong-thua-nhan.html.]
“Ê ê ê, chờ chút, còn xong mà!”
Cố Trường Bình giao ba bài thi cho Thẩm Trường Canh và hai vị học giả chấm điểm, còn thì ung dung uống .
Tĩnh Bảo lén liếc , ngó chỗ khác.
Nhìn nữa... nữa...
Cứ vài như , Cố Trường Bình bỗng như cảm nhận , bất ngờ đầu .
Tĩnh Bảo giật cúi gằm đầu xuống, lén lè lưỡi.
Một lát , ba vị chấm xong bài, từng cho điểm, nộp lên cho Cố Trường Bình.
Cố Trường Bình liếc qua điểm , lạnh nhạt : “Cao sinh về . Tĩnh sinh quỳ . Trương sinh theo phòng bên.”
Cao sinh kêu lên: “Ta còn hóng xong chuyện mà.”
Tĩnh sinh: “…” Ý gì ?
Trương Tông Kiệt thì cúi đầu, tuyệt vọng.
Cố Trường Bình chằm chằm Cao Triều: “Muốn xem tiếp thì quỳ xuống cùng Tĩnh sinh.”
“Ngươi nó dám bảo ...”
“Vậy thì cút ngoài!” Cố Trường Bình đột ngột quát lớn.
Cao Triều nghẹn họng, trừng mắt .
Cố Trường Bình nhướng mày , ánh mắt lạnh lẽo như lưỡi dao.
Cao Triều nghiến răng, hừ một tiếng, ngẩng đầu: “Quỳ thì quỳ! Quỳ , Hoàng đế mà còn khen tôn sư trọng đạo đấy.”
Mọi dọa đến cứng : “…” Tự nhủ: Bình tĩnh, bình tĩnh.
...
Dù Tĩnh Bảo thông minh đến thì cũng đoán Cố Trường Bình cách nào để phán đoán. Nàng đành ngoan ngoãn quỳ yên.
Phòng bên yên ắng, nàng căng tai hồi lâu mà chẳng thấy gì.
Lúc , chạm khuỷu tay nàng.
“Này, họ Tĩnh, ban đêm ngươi ngủ nghiến răng đó.”
Tĩnh Bảo đỏ mặt, im lặng đáp.
“Không chỉ nghiến răng , ngươi còn mớ nữa.”
Lần Tĩnh Bảo nhịn , nghiêm mặt ghé sát : “Ta gì?”
“Ngươi : ‘Cao mỹ nhân, ngươi đến thế!’”
Tĩnh Bảo ban đầu kịp phản ứng, một lúc mới hiểu , mặt “bừng” lên đỏ rực, rõ là vì hổ vì tức giận.
Cao Triều thấy ngay cả cổ nàng cũng đỏ bừng thì tiếp: “Lừa đấy, ngươi chỉ nửa câu đầu thôi.”
Ánh mắt Tĩnh Bảo lập tức như tóe lửa, giận dữ trừng .
Cao Triều thu nụ , nghiêm túc gật đầu: “Cũng , ‘Cao mỹ nhân’ quả thật hợp với đấy. Ngươi nghĩ cái tên thật tệ. Ta nên đặt cho ngươi một cái nhỉ? Gọi là Tiểu Bảo? Bảo Nhi? A Bảo? Hay là Bảo Bảo?”
Tĩnh Bảo tức đến phát nổ: “Họ Cao , câm miệng cho !”
Vừa dứt lời thì cánh cửa két một tiếng mở , Cố Trường Bình bước từ phòng trong . Tĩnh Bảo lập tức về phía , cố tìm dấu hiệu nào đó từ sắc mặt .
Cố Trường Bình khuôn mặt nhỏ đang ngơ ngác của Tĩnh Bảo, lạnh nhạt : “Trương sinh khai , tờ giấy đó gửi cho Tĩnh sinh. Tĩnh sinh hề gian lận, trong sạch.”
Tĩnh Bảo thở phào một , nước mắt lưng tròng.
“Vậy đưa cho ai?” Cao Triều tò mò hỏi.
“Ngươi.”
Tĩnh Bảo khựng , quả nhiên nàng đoán đúng.
Cao Triều cũng ngẩn , ngạc nhiên: “Đưa gì?”
Cố Trường Bình trả lời: “Hắn thấy mấy hôm ngươi đến lớp, lấy lòng ngươi.”
Cao Triều nhạt: “Ta cần lấy lòng chắc? Trình độ như , còn bằng...”
“Lại đây.” Cố Trường Bình ngắt lời .
Cao Triều dậy, bước đến bên cạnh.
Cố Trường Bình đưa cho xem bài thi của Trương Tông Kiệt.
Cao Triều xem xong thì trong lòng kinh ngạc, tên nhóc Chính Nghĩa Đường?
“Gia cảnh khó khăn, mất cha từ nhỏ, góa một nuôi khôn lớn. Không ngóng từ rằng ngươi sẽ nhập học, nên khi thi ở Hàn Lâm Viện, giấu thực lực thật, cố tình xin Chính Nghĩa Đường là để kết với ngươi.”