Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 549: Ta vẫn chưa thành thân
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:09:31
Lượt xem: 148
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người rạp xuống, đầu đội một đống cỏ khô, lộ nửa khuôn mặt, đang dùng ánh mắt kinh hãi cách nào hình dung mà chằm chằm.
Trời tối đen như mực, chẳng rõ là ai, Ôn Lư Dụ phản xạ theo bản năng: nhào tới, bóp c.h.ế.t kẻ tận mắt chứng kiến .
trông còn sợ hơn , lập tức rụt đống cỏ, cả như con rùa rút mai.
Ngươi tưởng rút đó là xong ?
Tên khốn, đợi đấy!
Ôn Lư Dụ loạng choạng chạy tới chỗ Cố Dịch, mấy câu, ánh mắt Cố Dịch lập tức lộ sát ý, rút trường kiếm lao tới.
Không lời nào, trường kiếm đ.â.m thẳng đống cỏ, đ.â.m liên tiếp ba nhát thì trong đống cỏ chợt vang lên tiếng kêu: “Đừng đ.â.m nữa, đừng đ.â.m nữa, là đây!”
Giọng ... quen quen?
Lúc , đống cỏ động đậy, nhô m.ô.n.g lên chui khỏi đó.
Người gạt cỏ đầu, nhăn nhó như còn dễ hơn: “Cố Dịch, là … là Uông Tần Sinh.”
Uông Tần Sinh!?
Cố Dịch ban đầu ngạc nhiên, nhưng xong lập tức nhanh như chớp đặt kiếm ngang cổ Uông Tần Sinh.
Uông Đại nhân kịp đái quần, nước mắt lã chã tuôn rơi như suối, ngừng .
Cố Dịch sửng sốt.
Ôn Lư Dụ bên cạnh cũng sững .
Uông Tần Sinh nấc lên từng cơn, lặng trời đất, nhưng tuyệt nhiên phát âm thanh nào.
Hắn dễ dàng !
Cao Triều khỏi, lập tức đêm nào cũng gặp ác mộng, mơ thấy Văn Nhược c.h.é.m đầu, còn liên lụy, áp giải tới chợ, đao c.h.é.m đầu rơi, sợ tới bật dậy.
Trông ngóng thư của mỹ nhân mãi mà thấy, hoảng loạn.
Lẽ nào mỹ nhân tìm Văn Nhược?
Việc lớn như , thể nào!
Vậy nghĩa là mỹ nhân gặp chuyện khó khăn?
Có chuyện gì thể khó mỹ nhân ? Cho dù tên đó tệ đến , thì cũng là con trai độc nhất của phủ Trưởng công chúa, còn quan trong Cẩm Y vệ, trừ khi…
Trừ khi… chẳng lẽ… hoặc là… Tĩnh Văn Nhược thực sự tạo phản?
Nghĩ đến hai chữ "tạo phản", Uông Tần Sinh yên nữa. Cái tội … tru diệt cửu tộc đấy! Hắn mới đính hôn, còn thành , động phòng… c.h.ế.t!
Rồi nghĩ, vẫn đúng!
Tĩnh Văn Nhược gia đình, trách nhiệm gánh vác một phủ, nếu tạo phản thì… vì cái quái gì?
Muốn để đao phủ xem đầu cứng ?
Uông Đại nhân do dự mấy đêm, cuối cùng nghĩ một cách tự cho là cao minh: mai phục ở kho lương chờ thỏ.
Nếu Tĩnh Văn Nhược thực sự tạo phản thì lương thảo chắc chắn thể để nguyên, nhất định sẽ tìm cách vận chuyển.
Năm kho lương, cần canh tất cả, canh cái gần nhất là .
Quyết định xong, dám dẫn ai theo, một lén lút ẩn trong trang trại.
Không dám dẫn , lòng khó dò, lỡ như thật sự chuyện thì chẳng tin nổi miệng ai cả!
Cứ canh hai đêm, chẳng thu hoạch gì.
phát hiện một chỗ ẩn lý tưởng một đống cỏ khô chất cao, mềm mại kín đáo, chắn gió che mưa.
Tới đêm thứ ba, động tĩnh bắt đầu.
Hơn chục hán tử đẩy xe cải tiến lặng lẽ trang trại, bắt đầu vận chuyển lương thảo. Hắn nín thở, mắt trừng như chuông đồng.
Hắn thấy gì?
Thấy hộ vệ bên cạnh là Cố Dịch, còn Ôn Lư Dụ, từng Tri phủ Dương Châu, nay cách chức.
Trời ơi trời!
Sao là bọn họ!?
Bọn họ với Văn Nhược là quan hệ gì?
Tim Uông Tần Sinh đập thình thịch, cơ thể rụt thêm đống cỏ, sợ phát hiện g.i.ế.c diệt khẩu.
Mà sợ gì thì cái đó đến.
Tên họ Ôn xui xẻo thế nào cũng trúng ngay nơi trốn tuyệt hảo , còn từng bước tới gần.
Phản ứng đầu tiên của Uông Tần Sinh là chạy.
Không , chạy gây tiếng động.
Phản ứng thứ hai là ẩn kỹ thêm, đợi bọn họ hẵng .
Kế hoạch , nhưng khi thực hiện thì xui xẻo xảy mấy cọng cỏ khô đ.â.m mũi , ngứa đến mức hắt .
Có thể hắt ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-549-ta-van-chua-thanh-than.html.]
Tuyệt đối thể!
Hắn đành từ từ, từ từ, nhẹ nhàng vén cỏ .
Nào ngờ tên khốn khiếp Ôn Lư Dụ , tai còn thính hơn cả chó… hu hu hu hu…
Kết quả là rơi tay giặc.
Cố Dịch và Ôn Lư Dụ cho ngớ . Trong đầu đều nghĩ: nước mắt tên cần tiền , đến mức nước lụt Kim Sơn .
Cố Dịch nhịn , kiếm hạ thấp thêm nửa phân: “Không !”
"Gụ!"
Uông Tần Sinh bật tiếng kỳ dị, như điểm huyệt, thật sự nữa.
Cố Dịch ngẩng đầu liếc Ôn Lư Dụ, trùng hợp là Ôn Lư Dụ cũng .
Ánh mắt hai chạm , âm thầm trao đổi:
Ôn Lư Dụ: Nhìn , thằng chỉ là con gà mờ.
Cố Dịch: Ngoài là gà mờ, còn nhát như chuột, gió chiều nào theo chiều đó.
Ôn Lư Dụ: G.i.ế.c?
Cố Dịch: Không g.i.ế.c.
Ôn Lư Dụ: Vì ?
Cố Dịch: Dù gì cũng là học trò của gia .
Ôn Lư Dụ: Vậy thì… hù dọa?
Cố Dịch: Dọa kéo xuống nước luôn.
Ôn Lư Dụ: Liệu ?
Cố Dịch: Xem bản lĩnh của chúng thôi.
Ôn Lư Dụ: Ai mặt hiền?
Cố Dịch: Ngươi!
Ôn Lư Dụ: Sao là ?
Cố Dịch: Vì ngươi… trắng!
Ôn Lư Dụ: Mẹ kiếp!
Cố Dịch: Ta cũng kiếp!
Uông Tần Sinh , vận mệnh đời chỉ một cuộc trao đổi bằng mắt đổi trời đất xoay chuyển.
Hắn thấy hai mặt mày nghiêm trọng, im động đậy, trong lòng rối loạn:
Xong , chắc đang tính xem nên g.i.ế.c chôn ở .
Ngay lúc đó, một bàn tay to đặt lên vai.
Ngoảnh đầu , là khuôn mặt như của Ôn Lư Dụ, Uông Tần Sinh rưng rưng nước mắt: “Ôn đại ca, đừng g.i.ế.c , … là , … còn thành !”
Ôn Lư Dụ: “Để đoán nhé, nửa đêm nửa hôm ngươi nấp ở đây, là để xem ai tới chuyển lương?”
Uông Tần Sinh: …
“Nói!” Kiếm của Cố Dịch đè xuống.
Đau quá, Uông Tần Sinh sợ tới mức gật đầu lia lịa.
Ôn Lư Dụ: “Vậy tức là… ngươi nghi ngờ bạn Tĩnh Thất của ngươi tạo phản?”
Uông Tần Sinh gật đầu.
“Ngươi huyện lệnh của huyện Phú Dương… cũng gì đấy chứ!”
Ôn Lư Dụ vỗ vỗ vai : “Chỉ tiếc là… quan thì thường thọ.”
Uông Tần Sinh ngừng tuôn nước mắt ròng ròng.
Ôn Lư Dụ thở dài: “Trước khi c.h.ế.t, ngươi hiểu ?”
Uông Tần Sinh lắc đầu, vẻ mặt như thể: “Ta hiểu cái gì cơ?”
“Ta … hồ đồ khi c.h.ế.t là xuống địa ngục, thể lên trời.”
Ôn Lư Dụ tặc lưỡi: “Vậy , để ngươi một con ma hiểu chuyện. Thật , thực sự tạo phản là Tĩnh Thất, mà là của ngươi Cố Trường Bình. Tất nhiên, cũng vì giúp Hạo Vương thôi.”
Uông Tần Sinh ngây một lát, chẳng câu nào, tự vả một bạt tai. Câu cổ ngữ nhỉ: Tò mò hại c.h.ế.t mèo.
Đáng Văn Nhược loại …
Chợt cả khuôn mặt Uông Tần Sinh sụp xuống.
Văn Nhược và Cố Trường Bình là tình nhân.
H… họ là một phe!!!?