Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 548: Rốt cuộc trục trặc ở đâu

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:09:30
Lượt xem: 171

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bên ngươi tin tức gì ?” Tĩnh Bảo chẳng buồn để ý đến vẻ kinh ngạc mặt .

“Bên chẳng tin tức gì cả, Kỷ Cương và mấy cao thủ của Cẩm Y vệ đều biến mất, cụ thể thì chẳng ai , dò thế nào cũng .”

“Cả Kỷ Cương cũng biến mất?” Sắc mặt Tĩnh Bảo lập tức đổi: “Ta tiểu thái giám đêm qua Kỷ Cương cung, chắc chắn là Hoàng đế phái chuyện gì .”

Cao Triều gật đầu: “ , ngoài Hoàng đế , ai thể sai phái .”

Hai đối mắt , trong mắt đều phản chiếu hình bóng của đối phương.

Cao Triều ho một tiếng: “Cố phủ vây, ngươi ?”

Tĩnh Bảo : “Ta đoán , là tai họa từ trời rơi xuống.”

Cao Triều hừ một tiếng: “Cũng hẳn là tai họa vô cớ.”

Tĩnh Bảo trừng mắt: “Giờ lúc mấy chuyện đó, cần nhanh chóng đưa tin trong.”

Cao Triều: “Phải đợi đến tối, còn cần bản lĩnh. Cấm vệ quân để bày cho .”

Tĩnh Bảo: “Người của ngươi thủ , thì ngươi phái .”

Cao Triều: “Ngươi văn chữ , thì ngươi thư.”

Tĩnh Bảo: “Giao kèo !”

Nàng mài mực, nhấc bút suy nghĩ. Một lát , trong đầu khung sườn, Tĩnh Bảo lập tức hạ bút .

Cao Triều vắt chân chữ ngũ, trông vẻ nhàn nhã uống , kỳ thực trong lòng sóng cuộn trào dâng:

Cuối cùng cũng thành phần tử tạo phản .

Mẹ nó chứ!

Canh Tý.

Cố Trường Bình nhận lấy lá thư từ tay Tiểu Cửu.

Hắn nét chữ giống chữ của lòng cảm giác nóng rát nơi nào đó. Nghĩ đến ngày xưa chính từng cầm tay dạy nàng , nay càng giống hơn.

Lá thư lướt vài dòng hiểu, tiện tay châm lửa nến thiêu hủy. Hắn bàn, nhấc bút ghi mấy chữ then chốt:

Biên sa, Kỷ Cương, Bắc phủ…

Cố Trường Bình cố gắng tìm mối liên hệ giữa những từ .

liên hệ gì cả.

Chỉ những tin tức bề mặt, còn phần ẩn sâu thì che giấu kín mít.

Ngẩng đầu thấy Tiểu Cửu ngây một bên đợi sai bảo, Cố Trường Bình lập tức vội một bức thư ngắn: “Đưa đến Thẩm phủ, đích giao cho Thẩm Trường Canh.”

“Tuân lệnh!”

Tiểu Cửu cất thư cẩn thận, đang định trèo tường ngoài thì kéo .

Cố Trường Bình chỉ lên mái nhà: “Mấy viên ngói lỏng, đến thì từ đó, an hơn.”

Tiểu Cửu: …

Ngay cả cái cũng chuẩn sẵn , chẳng lẽ gia nhà và Thất gia đều dự liệu rằng sẽ đến đưa thư ?

Nếu Tiểu Cửu dám hỏi thẳng lòng , thì câu trả lời của Cố Trường Bình là: “ .”

Ngoài Cát thị và Thẩm Trường Canh , chỉ hai quan tâm nhất đời.

Cố Trường Bình cúi đầu xuống, ánh mắt vẫn dừng ở mấy từ khóa .

Đồng hồ cát vẫn lặng lẽ chảy.

Thẩm phủ.

Thẩm Trường Canh trong phòng như kiến bò chảo nóng.

Cố Trường Bình thì , thì nổi, truyền tin thì khó vô cùng. Huống chi lúc tình hình cực kỳ căng thẳng, thì ?

Bỗng Tiểu Cửu phá cửa mà , Thẩm Trường Canh giật b.ắ.n cả .

“Là thư gửi!”

Tiểu Cửu đưa thư, lật mấy vòng là biến mất trong màn đêm. Thẩm Trường Canh xem xong, suy nghĩ một lát cầm bút ghi mấy chữ, cuộn ho khan ba tiếng.

Một ám vệ mặc đồ đen lập tức bước .

“Gia?”

“Giao tận tay Hạo Vương, nhất định đưa trực tiếp tay .”

“Tuân lệnh!”

Thẩm Trường Canh bóng đen biến mất nơi cửa, đôi mày nhíu chặt như kẹp c.h.ế.t ruồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-548-rot-cuoc-truc-trac-o-dau.html.]

Cố Trường Bình bảo hỏi Hạo Vương xem Bắc phủ rốt cuộc chuyện gì.

Lẽ thì chẳng cần hỏi, nếu chuyện thì Hạo Vương đưa tin từ sớm. lặng lẽ đến bất thường, rốt cuộc là trục trặc ở ?

Giang Nam, nơi cách đó ngàn dặm.

Phòng kín trong hiệu cầm đồ.

Ôn Lư Dụ nhấp một ngụm rượu nếp, nhấp thêm ngụm nữa. Rượu nếp Giang Nam đúng là… nó, ngon quá! Dù ngọt, nhưng uống hậu lực.”

“Cố Dịch , rượu nếp nó chứ… giống hệt đàn bà! Ngọt thì ngọt, nhưng cũng say. Ngươi nhắc gia nhà ngươi nên cẩn thận một chút.”

Cố Dịch: …

Đàn bà? Rượu?

Là ý gì đây?

“Ôn gia, mau chóng lên đường , chậm thêm nữa là kịp !”

“Ngươi gấp cái gì?”

Ôn Lư Dụ nhấp một ngụm nữa, lông mày nhíu thành một đường, mới im lặng nữa.

Cố Dịch mà nghẹn trong lòng, nhưng đang ở địa bàn của , cũng dám quá đáng.

Lúc , Ôn Lư Dụ bỗng giãn lông mày, : “Việc chỉ dựa hai chúng thì kịp, còn tìm thêm một .”

“Ai?”

“Đoạn Cửu ca.”

Ôn Lư Dụ đặt chén rượu xuống: “Tên thế, thủ đoạn. Có giúp, đảm bảo tiểu Tĩnh gia của sẽ lộ. mà nếu chuyện thành , về kinh sẽ mấy câu với Tĩnh gia, rằng việc gì…”

Cố Dịch nóng ruột giậm chân: “Ôn gia, già đừng "việc gì việc nấy" nữa! Giờ lửa cháy đến m.ô.n.g , mau thôi!”

“Đi!”

Ôn Lư Dụ phất áo bước ngoài, miệng vẫn lèm bèm tha: “Việc gì cũng tính kỹ một chút, thể vì một tên nam nhân mà kích động. Nếu thì mạng của gia đây sớm muộn gì cũng nàng hại c.h.ế.t.”

Cố Dịch: …

Bên cạnh, hầu cận của Ôn Lư Dụ vội bước lên thì thầm với Cố Dịch: “Gia nhà vì việc vận lương, hai ngày hai đêm ngủ. Rượu nếp là để tỉnh táo hơn chút đấy.”

“Ngươi với mấy chuyện đó gì?”

Ôn Lư Dụ khoát tay: “Thằng nhóc giống hệt chủ nó.”

Cố Dịch: “Giống thế nào?”

Ôn Lư Dụ: “Độc mồm!”

Cố Dịch: … May mà là mặt dày!

Quả như Ôn Lư Dụ , Đoạn Cửu Lương giúp đỡ, chuyện thuận lợi bất ngờ. Có thể thấy mấy năm nay cắm rễ ở phủ Lâm An, quả là bản lĩnh.

Ban ngày, Cố Dịch mang theo con dấu riêng của A Nghiễn, đầu tiên gặp phụ trách kho lương để bàn bạc phương án.

Sau khi bàn xong, Cố Dịch lập tức lén đến trang trại, bỏ t.h.u.ố.c mê chum nước của chủ trang, đổ chút rượu chén cho ch.ó canh.

Canh Tý, đêm đen như mực, gió lặng trăng mờ, Đoạn Cửu Lương và của Ôn Lư Dụ bắt đầu hành động.

Thần , quỷ .

Người trong trang tỉnh dậy sáng hôm đêm qua chuyện gì xảy , chỉ cảm thấy ngủ một giấc thật ngon.

Cứ thế, bọn họ chuyển bốn kho lương. Đến đêm ngày thứ năm, Đoạn Cửu Lương bận việc khác, chỉ còn Ôn Lư Dụ trông coi, vành mắt thâm sì như gấu trúc.

Cố Dịch bảo: “Nhìn ngươi chẳng khác gì ác quỷ nơi địa phủ, khỏi cần hóa trang cũng dọa .”

“Ta dọa c.h.ế.t ngươi !”

Ôn Lư Dụ lè lưỡi mặt quỷ, nhưng Cố Dịch chẳng thèm chớp mắt.

“Đồ gỗ mục.” Ôn Lư Dụ lắc đầu, thu vẻ đùa giỡn: “Hôm nay là kho cuối cùng, xong bên là xong việc. Mong rằng sự thuận lợi.”

“Chắc chắn sẽ thuận lợi.”

Cố Dịch từng xe lương vận , tay lắc thanh trường kiếm: “Đi, giúp một tay nào.”

“Ngươi , là một thư sinh yếu đuối, cần nghỉ ngơi.”

Cố Dịch lặng lẽ luôn.

Hắn , ai chuyện, Ôn Lư Dụ cũng ngủ gật. Thấy gần đó đống rơm, nghĩ dù cũng còn sớm, tạm một lát cũng .

Nghĩ thế là thật.

Vừa xuống đống rơm, cơn buồn ngủ ập đến như sóng, đang lơ mơ thì thấy bên tai tiếng động lạ.

Hắn giật bật dậy, ngoảnh đầu trái tim như nổ tung.

 

Loading...