Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 544: Tướng quân lên đường đến Biên sa

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:09:26
Lượt xem: 153

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thánh chỉ đến...”

Tiếng gọi xé màn đêm khiến bộ trong phủ Từ gia hoảng hốt bật dậy khỏi giường. Mọi vội vàng mặc áo quần chỉnh tề, chạy tiền sảnh tiếp chỉ.

“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu ... Lệnh cho Từ Tướng quân lập tức xuất phát, tiến đến Biên sa, chống ngoại địch xâm phạm.”

“Thần, tiếp chỉ!” Từ Thanh Sơn tiếp lấy thánh chỉ, ánh mắt sáng quắc, lớn: “Làm phiền tổ phụ cháu đặt thánh chỉ từ đường. Phiền giúp con thu dọn hành trang. Truyền lệnh xuống, Từ gia quân nửa canh giờ xuất phát.”

Ba chuyện, sắp xếp đó, bận rộn mà rối loạn. Thái giám Vương Trung, tuyên chỉ vị tướng trẻ tuổi khỏi cảm thán trong lòng.

Ông còn nhớ năm ngoái, Định Bắc hầu từng dắt cung. Khi Từ Thanh Sơn vẫn là một nho sinh văn nhã, mang đậm khí chất thư sinh, năng cũng còn cứng cỏi, vụng về.

Vậy mà chỉ trong nửa năm ngắn ngủi, vị Từ Tướng quân mới qua đời mài giũa thành một lưỡi đao sắc bén.

“Tướng quân, chúc thượng lộ bình an!”

Vương Trung chân thành cúi thi lễ, Từ Thanh Sơn nào dám để ông hành lễ, vội vàng đỡ dậy: “Việc cấp bách, kịp tiễn công công .”

Quay , hô: “Người , giúp mặc giáp!”

Giáp sắt khoác lên , phát âm thanh nặng nề. Từ Thanh Sơn bước đến mặt ông nội, quỳ cả hai gối, kéo áo hành đại lễ: “Tổ phụ, cháu đây, bảo trọng nhiều hơn.”

Định Bắc hầu cổ họng nghẹn ứ, một lúc lâu nên lời, cuối cùng thở dài: “Đi bái biệt ngươi một cái.”

Chữ Dung đỡ đến.

Lưng bà còng, bước chân cũng nặng nề, chẳng thể nhấc nổi.

sống nhờ một luồng tinh thần.

Chồng mất, bà dường như già thấy rõ chỉ trong vài ngày. Người phụ nữ từng gan góc, gọn gàng nơi biên cương năm nào nay như chuyện của kiếp .

“Mẹ, nhất định giữ gìn sức khỏe, con trai…”

Từ Thanh Sơn nghẹn giọng: “Con trai nhất định sẽ bình an.”

Ánh mắt Chữ Dung thoáng động, vẻ mặt lộ rõ luyến tiếc.

Nếu là đây, bà nhất định sẽ mấy câu “con trai dũng, vì nước g.i.ế.c địch” như bao lời lớn lao. sống đến chừng , bà bỗng hiểu vợ chồng bên trọn đời, con cháu quây quần, cơm rau áo ấm, mới là cuộc sống mỹ mãn.

, bà chỉ : “Con , còn chờ con về chịu tang cho , nhất định bình an trở về.”

Từ Thanh Sơn chấn động , dập đầu thật sâu.

Từ biệt , Tướng quân trẻ tuổi nhà họ Từ tung lên ngựa, rời phủ trong đêm.

Đi mấy trăm trượng, bỗng ghì cương đầu : “Ta còn một việc xong, các cửa thành chờ , đến ngay!”

Dứt lời, đầu ngựa, vung roi đ.á.n.h mạnh, con ngựa chồm lên, lao như tên b.ắ.n về hướng Tĩnh phủ.

“Từ Tướng quân, tướng quân, ngài thể trong! Gia của đang… Thất gia, Thất gia, tướng quân tới !”

Giọng A Man mỗi lúc một cao.

là rối loạn cả lên, Thất gia giờ còn đang trong phòng tắm, thế mà tướng quân cứ thế xông thẳng như trâu điên, nàng ngăn cũng ngăn nổi.

“Con trâu” hét: “Đồ ẻo lả, đồ ẻo lả!”

“Thanh Sơn, ngươi đến đây?”

Tĩnh Bảo khoác vội một chiếc áo choàng che , tóc còn nhỏ giọt nước, ngạc nhiên hỏi: “Ngươi định…”

“Biên sa chiến sự, lập tức lên đường.”

Từ Thanh Sơn sững một thoáng. Sao tên ở trong phòng mặc áo choàng gì?

Không kịp nghĩ sâu, ngay: “Có hai chuyện cố ý đến giao phó.”

Tĩnh Bảo thu vẻ kinh ngạc, trả lời: “Ngươi .”

Từ Thanh Sơn: “Cao mỹ nhân điều bất thường, ngươi xưa nay tinh ý, giúp tra thử xem.”

Tĩnh Bảo: “Yên tâm. Còn chuyện thứ hai?”

“Mẹ …” Từ Thanh Sơn giọng nghẹn ngào: “Nếu ngươi rảnh, hãy kể cho bà những chuyện thú vị, cả những chuyện hổ hồi còn học ở Quốc tử giám. Không cần nhiều, mỗi tháng một chuyện là .”

Nói xong, tiến một bước, đột ngột đưa tay ôm chầm lấy Tĩnh Bảo: “Đồ ẻo lả, ngươi bảo trọng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-544-tuong-quan-len-duong-den-bien-sa.html.]

Ôm một cái lập tức buông , xoay rời .

Tĩnh Bảo ngẩng đầu lên, chỉ tiếng giáp trụ va chạm, cảm thấy bước chân lớn gấp gáp.

Biên sa cấp báo… đồng nghĩa với việc Bắc phủ thêm thời gian?

“A Nghiễn?”

“Có mặt!”

“Cầm hai ngàn lượng bạc, đuổi theo , tiện thể nhắn giúp hai chữ.”

“Gia, hai chữ gì?”

“Bình an.”

Khi tiếng mõ giờ Tý điểm, Từ gia quân phi nhanh quan đạo, bụi đất tung bay mù mịt.

Không ai rằng, con đường đó còn mấy cao thủ Cẩm Y vệ cũng lặng lẽ rời thành từ cửa Nam, chia hai hướng, một về phương Bắc, một xuôi phương Nam.

So với khí thế rầm rộ của Từ gia quân, hai đội lặng lẽ như bóng ma.

Sáng hôm , lòng bàn tay Tĩnh Bảo sưng vù, A Man nàng bôi thuốc, xót xa cho gia nhà , âm thầm mắng Cố Trường Bình bao nhiêu .

Tĩnh Bảo sợ Tam tỷ phát hiện tay sưng, bèn dùng bữa sáng trong phòng, vội vã việc.

Vừa Mật Thư Đài, nàng phát hiện các đại thần trong nội các sớm mặt trong ngự thư phòng chờ lệnh.

“Lục đại nhân, hôm nay các đại nhân cung sớm thế?”

Lục Thần Hiểu cũng lấy lạ, liếc Tĩnh Bảo một cái, lắc đầu tỏ ý . Một thư cạnh hạ thấp giọng : “Tối qua Tô Thái phó, Binh bộ thượng thư, Hộ bộ thượng thư đều gọi cung, suốt đêm về, ngủ luôn trong cung. À, còn Hình bộ Lang trung Vương Uyên cũng triệu kiến.”

“Vương lang trung?”

Tĩnh Bảo nhíu mày: “Vị Vương lang trung nào?”

“Ngươi ?”

Người trợn mắt: “Là Vương Uyên, của Hoàng hậu!”

Tĩnh Bảo thầm nhủ: Ta , chỉ là chức phẩm của Vương Uyên thấp quá, khiến khó lòng tin nổi.

“Hắn cung gì? Hôm qua bạn là Từ Tướng quân còn Biên sa trong đêm, liên quan đến chuyện đó chăng?”

Người nọ nhún vai: “Ai ?”

Tĩnh Bảo thử hỏi: “Hay là liên quan đến Bắc phủ?”

“Lại càng .”

Tĩnh Bảo còn định hỏi nữa, chợt thấy Lục Thần Hiểu lạnh lùng liếc , vội gượng , nuốt hết lời xuống bụng.

Còn ?

Mật Thư Đài xưa nay quy củ, ai việc nấy, hầu hạ chủ tử của cho , thể tùy tiện hỏi tới hỏi lui như ?

Lục Thần Hiểu dần nhận , tên nhóc đúng là cái thùng chứa tò mò, chuyện gì cũng hỏi đến tận gốc mới chịu.

lúc , một tiểu thái giám quen mặt lén chạy đến buôn tin lấy bạc.

Khác với những , chỉ hạ giọng mấy chữ: “Bắc phủ sắp chiến .”

Tim Tĩnh Bảo lập tức thắt một nhịp.

Chẳng trách đêm qua triệu Tô Thái phó, Binh bộ, Hộ bộ cung, thì là vì chuyện .

đúng!

Biên sa cấp báo, đúng là lúc cần binh, cần lương, cần tiền, lẽ nên dàn trận thêm phía Bắc phủ.

Hơn nữa Hạo Vương mới hồi kinh, hai đứa nhỏ vẫn còn ở kinh thành con tin, Hoàng thượng vội vã như thế rốt cuộc là vì ?

Hay là… chuyện gì nữa ?

Lúc , chỉ tiểu thái giám ghé tai nhỏ: “Cố Tiến sĩ thể sắp gặp họa.”

Tim Tĩnh Bảo lập tức đập loạn.

 

Loading...