Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 540: Đến lượt ngươi chắc?

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:09:22
Lượt xem: 162

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Cương khựng chân , sắc mặt thoáng chút trách móc: “Ngươi cũng chuyện lớn, cần gì báo lên ? Chẳng lẽ nghi ngờ Thám hoa lang tạo phản?”

Cao Triều thở phào nhẹ nhõm: “Ta chẳng qua là...”

Kỷ Cương khoát tay: “Về phủ nghỉ ngơi vài hôm , mấy ngày đừng đến nha môn nữa.”

“Đa tạ lão đại!”

“Đi !”

“Vâng!”

Chờ khuất, Kỷ Cương ho hai tiếng, một tâm phúc từ bình phong bước : “Lão đại?”

“Ngươi hết ?”

“Nghe !”

Kỷ Cương liếc một cái: “Lập tức đến phủ Lâm An, tra kỹ chuyện , nhất là Thám hoa lang.”

Tâm phúc sững : “Điều tra gì?”

Kỷ Cương nhạt: “Tình nghi ngờ, nhưng thể đến mức thì nhiều . Mấy kẻ sách, tâm tư ai nấy đều sâu như giếng cạn, tra kỹ một chút, rốt cuộc cũng chẳng thiệt gì.”

“Rõ!”

Tâm phúc rời , Kỷ Cương cầm bút chấm mực, lên giấy mấy chữ then chốt…

Giang hồ nhân sĩ, gian thương, lương thực, ngân lượng.

Kỷ Cương chăm chú những chữ đó thật lâu, đó lấy bút chu khoanh tròn hai chữ “lương thực”.

Hắn mơ hồ cảm thấy trong chắc chắn vấn đề, mà vấn đề nhỏ.

Cao Triều về tới viện lập tức thở phào một thật dài.

Ban đầu vốn định báo chuyện Tĩnh Thất trữ lương lên , nhưng Cố Trường Bình : Kỷ Cương bề ngoài thì chất phác thật thà, nhưng thật thà leo lên cái ghế đó, vẫn nên để ý thì hơn.

Lúc mới hiểu , Cố Trường Bình sớm phái Cố Dịch đến Giang Nam, bảo y vận chuyển phần lớn lương thực trong kho của Tĩnh Thất lên Bắc phủ.

Chuẩn kỹ như thế, mới dám đ.á.n.h liều để lộ chuyện của Tĩnh Thất.

Ta đúng là bắt đầu "giúp kẻ ác điều " ... Mẹ nó, điên thật !

Cao Triều vỗ trán, khổ sở nghĩ.

Quốc Tử Giám.

Cố Trường Bình giảng xong một tiết, về đến viện thì thấy Thẩm Trường Canh đang đợi .

“Trường Bình, lòng cứ thấy bất an, Kỷ Cương tin lời Cao Triều . Dù dối bảy phần thật, thì vẫn còn ba phần là giả.”

Cố Trường Bình giảng xong cổ họng khô khốc, đặt sách xuống, cầm ly trong tay Thẩm Trường Canh uống một ngụm: “Trên đời chuyện gì là kẽ hở ?”

Thẩm Trường Canh lắc đầu.

“Đã , thì những gì chúng sớm muộn cũng sẽ tra .”

Cố Trường Bình đưa chén trả cho : “ cũng chỉ là câu giờ thôi, mà thời gian đối với chúng thì vô cùng quan trọng.”

Thẩm Trường Canh nghĩ cũng thấy lý: “Giờ chỉ mong bên Cố Dịch, Ôn Lư Dụ thuận buồm xuôi gió.”

Ta cũng đang mong đó thôi.

Cố Trường Bình thầm nghĩ.

Ôn Lư Dụ đang thu mua lương thực ở Giang Nam, dùng chính con đường hắc đạo, chia mấy chục, thậm chí mấy trăm nhánh, như đàn kiến dời nhà, lặng lẽ chuyển từng chút một.

Làm sẽ khiến ai để ý.

Còn thủ pháp Tĩnh Thất quá lớn, gây biến động giá lương thực, khiến Cẩm Y vệ chú ý.

Mà Cẩm Y vệ dễ đối phó, dù Thịnh Vọng còn ở vị trí , thì cũng tra cho lẽ, mới lời với Hoàng thượng.

“Gia!” Giọng Tề Lâm vang lên ngoài cửa: “Thám hoa lang đang ngoài Quốc Tử Giám, gặp gia một chút.

Cố Trường Bình trầm mặc lâu đáp.

lúc nghỉ trưa, qua ở Quốc Tử Giám đông.

Đám giám sinh liếc mắt nhận gốc cây là Thám hoa lang khoa , khỏi bằng ánh mắt hiếu kỳ.

Tĩnh Bảo để tâm đến những ánh đó, chỉ rướn cổ dòm bên trong.

Một lúc .

Tề Lâm vội vàng chạy : “Thất gia, gia nhà đang dạy học trò văn, bảo Thất gia cứ về .”

Tức là gặp!

Tĩnh Bảo lặng nửa phút, ho khan một tiếng: “Vậy về đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-540-den-luot-nguoi-chac.html.]

“Thất gia thong thả!”

Tề Lâm cung kính tiễn xe ngựa xa, vẫn chẳng hiểu tại gia chịu gặp Thất gia, rõ ràng Thất gia việc gì cũng nghĩ cho gia, còn giúp lôi kéo cả Cao công tử về phe .

Tĩnh Bảo lúc chỉ còn sự uất ức và lặng thinh.

Hắn đang giận.

Không vì chuyện Cao Triều, mà là chuyện trữ lương thực.

Tĩnh Bảo hiểu Cố Trường Bình quá rõ.

Trước ở Quốc Tử Giám, mỗi bọn họ phạm , nhất định chịu phạt roi hoặc quỳ gối , y mới đến an ủi xoa dịu.

Chiêu mà cũng mang chuyện yêu đương, đúng là hết t.h.u.ố.c chữa.

chất trai thẳng.

Hai ngày liền, Tĩnh Bảo ỉu xìu, gì cũng tinh thần, ngoài giờ thì chỉ co trong thư phòng.

Thật trong lòng nàng bực.

Nếu thật sự gì sai, thì y cứ , nàng sẽ sửa, chứ cứ dùng cách cắt thịt từng d.a.o thế .

Vậy là gì chứ?

Tính cố chấp của Tĩnh Bảo cũng nổi lên, soạt soạt soạt lập tức ba thiệp mời, hẹn ba đến lầu Ngoại Lâu uống tụ họp.

Việc gì buồn bực trong phủ vì , yên, lòng chẳng yên?

Đi thôi!

Thất gia tự tìm niềm vui!

Ngày hôm , ngày nghỉ.

Hoàng hôn xuống, Tĩnh Bảo sớm đợi trong phòng bao.

Tiền Tam Nhất là đến đầu tiên, thấy Tĩnh Bảo lập tức kêu lên: “Cái buổi ngươi rủ, cũng rủ, thằng nhóc Cao Triều mấy hôm nay cứ ru rú trong phủ, là dưỡng thương, ai đang nghĩ linh tinh gì . Hôm nay mặt đầy đủ, lát nữa hỏi cho !”

Ngươi cũng sẽ ngày như thôi!

Tĩnh Bảo thầm đáp.

Tô Thanh Sơn đến , mặc áo dài màu nhạt, tay áo còn đeo dải vải trắng, là để tang , loại trọng hiếu đeo ba tháng.

Thấy Tĩnh Bảo, y : “Bữa để mời, để ngươi tốn bạc.”

“Đến lầu Ngoại Lâu mà còn để ngươi mời, ngươi đang chê nghèo ?”

Tĩnh Bảo liếc y một cái, đích pha cho y một ấm cúc thượng hạng, Tô Thanh Sơn ấm lòng liếc Tiền Tam một cái lạnh như băng.

Tiền Tam Nhất lập tức xoay lưng .

Không thấy, thấy, cái gì cũng thấy!

Tô Thanh Sơn mà thương nỗi, quan ăn bổng lộc cả , vẫn keo kiệt quá đáng.

Trà cúc còn đang xoay trong nước nóng, Cao Triều đến.

Tuy vết bầm mặt nhạt, nhưng vẫn một hai phần. Vừa bước , ánh mắt dán lên Tĩnh Bảo, ánh mang theo vài phần dữ dội như ăn tươi nuốt sống.

Tĩnh Bảo , nhoẻn một cái vô cùng ngây thơ vô hại.

Hồ ly tinh!

Cao Triều thầm rủa, vén áo xuống: “Tiểu nhị, dọn món!”

Món mang lên, ai nấy đều ngẩn , là những món từng thấy.

Tĩnh Bảo: “Món chay mô phỏng của chùa Linh Ẩn, Thanh Sơn đang chịu tang, thể ăn mặn.”

Tiền Tam Nhất: Thằng nhóc Tĩnh Thất đúng là tinh ý.

Tô Thanh Sơn: Tên ẻo lả trừ chuyện ưa , còn đối xử với chẳng thể chê .

Cao Triều: Tự dưng tử tế, chắc chắn ý đồ. Tên khốn chẳng lẽ còn kéo cả Tô Thanh Sơn về phe ?

Tĩnh Bảo: “Rượu là rượu gạo nhà ủ. Thanh Sơn đừng uống, chuẩn Long Tỉnh mưa cho ngươi, nếm thử .”

“Uống rượu !”

Tô Thanh Sơn đẩy chén sang một bên: “Ba tháng nữa Biên sa, chuyến bao giờ mới gặp .”

Tiền Tam Nhất: “Uống, rượu gạo tính là rượu mạnh.”

Cao Triều: “Khỏi cần kiêng kỵ, hiếu ở trong lòng, ở hình thức. Tĩnh Thất, rót rượu.”

Tĩnh Bảo: “… Vì ?”

Cao Triều: “Chẳng lẽ là ?”

Tô Thanh Sơn: “Để !”

Cao Triều thấy bênh vực Tĩnh Thất, cơn giận bốc thẳng lên đỉnh đầu: “Mẹ nó, để yên cho ! Đất của , đến lượt ngươi chắc?”

 

Loading...