Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 54: Bị vu oan gian lận
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:15:55
Lượt xem: 238
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo còn đang do dự nên giơ tay báo cáo , thì một bóng đen chợt phủ xuống.
Ngẩng đầu lên, là ánh mắt sắc bén của Giang Minh Hồ.
Giang Minh Hồ nhặt mảnh giấy vò nát lên, mở , ánh mắt lướt qua một lượt, lập tức nổi giận.
Trên giấy cách giải của năm câu hỏi, câu nào là tinh diệu.
“Giấy là của ngươi?” Hắn nghiêm giọng hỏi.
Tĩnh Bảo thật: “Thưa , nó ném lên bàn của , của .”
Giang Minh Hồ đập bàn một cái: "Không của ngươi thì bàn ngươi?”
Tĩnh Bảo lắc đầu, tỏ ý cũng .
Gian lận mà còn chịu nhận?
Giang Minh Hồ tức đến mức run , tay chỉ : “Ngươi, ngoài! Không cần thi nữa!”
“Tiên sinh ơi, xin giải thích, đang…”
“Câm miệng!”
Giang Minh Hồ quát lớn: “Người ! Báo cho Giám thừa đại nhân!”
Thẩm Trường Canh gian lận, lập tức hồ hởi chạy tới.
Hắn Giám thừa hai năm, đây là đầu tiên dám gian lận trong kỳ thi tháng, đầu óc vấn đề chắc?
Vừa thấy , lập tức ngẩn : “Sao là ngươi?”
Tĩnh Bảo bất đắc dĩ : “Thẩm , vu oan.”
Giang Minh Hồ giận dữ: “Ngươi vu oan ngươi? Ta vu oan khác? Nhóc con, dám dám nhận ?”
“Minh Hồ, đừng kích động.”
Thẩm Trường Canh cắt lời ông: "Tĩnh sinh, theo đến phòng Giám thừa. Những còn tiếp tục bài!”
Tĩnh Bảo đột ngột dậy: “Thẩm , thể với ngài. Mảnh giấy bất ngờ rơi lên bàn , xin hãy điều tra xem ai là , trả sự trong sạch cho . Chữ thể giả.”
Nếu , nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch tội.
Thẩm Trường Canh vốn tin Tĩnh Bảo sẽ gian lận, chuyện liên quan đến phẩm hạnh và cả đầu óc, mà đứa trẻ ngốc đến .
Ông dạy ở Chính Nghĩa Đường, tất nhiên nhận nét chữ của học trò.
Cúi đầu , ông lập tức đoán phần nào: "Trương Tông Kiệt, đây là chữ của ngươi?”
Trương Tông Kiệt cứng dậy, cúi gằm mặt, một lúc lâu mới lí nhí: “Vâng…”
Thẩm Trường Canh thở phào, lạnh lùng : “Ngươi , định đưa cho ai?”
Trương Tông Kiệt trả lời, đầu cúi càng thấp.
Thẩm Trường Canh thấu suy nghĩ của : “Nếu ngươi thật, tội gian lận còn cùng gánh với ngươi; nếu giấu giếm khai, thì để cha ngươi đến đón ngươi khỏi Quốc Tử Giám, khỏi cần .”
Bị đuổi khỏi Quốc Tử Giám?
Trương Tông Kiệt sợ đến mức chân mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất, run lẩy bẩy như sàng gạo.
“Nói!”
“Ta , !”
Trương Tông Kiệt ngẩng đầu, run rẩy liếc phía Tĩnh Bảo, nghiến răng nghiến lợi : “Là, là đưa cho Tĩnh sinh, … chúng bàn bạc từ .”
Lời dứt, cả lớp học như c.h.ế.t lặng.
Tất cả đều Tĩnh Bảo với ánh mắt kỳ lạ.
Thẩm Trường Canh suýt nữa trợn tròn mắt, chỉ thiếu nước xông lên bóp c.h.ế.t thằng nhãi .
“Đã còn nhận, còn dám bảo Giang vu oan, thế là loại gì chứ?”
“Nhân chứng, vật chứng đều , xem còn gì để .”
“Nhìn cái mặt là đứa an phận .”
Tĩnh Bảo mơ cũng ngờ Trương Tông Kiệt bậy như thế, đúng là ch.ó điên c.ắ.n càn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-54-bi-vu-oan-gian-lan.html.]
Không chuyện trái lương tâm, sợ quỷ gõ cửa.
Nàng ngẩng đầu, dõng dạc hỏi: “Ta bàn bạc với ngươi khi nào, ở ? Đã cho ngươi lợi ích gì?”
Hai câu hỏi đơn giản, nhưng đ.â.m trúng trọng tâm.
Thời gian và địa điểm nhằm chất vấn độ tin cậy của lời .
Còn lợi ích là gốc rễ của chuyện .
Thiên hạ xôn xao vì lợi mà đến. Nếu lợi thì ai mạo hiểm chuyện như thế?
Hai vốn , ở cách xa , cùng phòng.
Trương Tông Kiệt ngẩng đầu Tĩnh Bảo, mặt mày ủ rũ : “Tối qua giờ học, tại phòng của các ngươi. Không gì đổi chác, là ngươi cầu xin , thấy ngươi đáng thương nên mới đồng ý.”
Tĩnh Bảo tức đến đau ngực.
Tên những bịa chuyện, mà còn hoang tưởng.
Thẩm Trường Canh thấy vẻ thuyết phục, bèn nghiêm giọng hỏi: “Tĩnh sinh, tối qua giờ học, Trương sinh đến phòng các ngươi ?”
Tĩnh Bảo gật đầu: " đến tìm Cao công tử.”
“Tìm ?” Cao công tử bĩu môi: “Xin nhé, quen , mà quan trọng là… cũng mặt.”
“Phải, , Cao công tử ở đó, đến tìm gì!” Trương Tông Kiệt chen lời.
Thẩm Trường Canh nghiêm mặt hỏi tiếp: “Khi đó trong phòng còn ai khác?”
Trương Tông Kiệt một cái, rụt rè trả lời: “Không… chỉ Tĩnh sinh.”
Lúc trong mắt Tĩnh Bảo mới lóe lên vẻ lạnh lẽo.
Tối qua khi tan học, nàng về phòng sớm, Trương Tông Kiệt quả thật đến, là để tìm Cao công tử, nhưng gặp nên rời .
Ngay đó, Uông Tần Sinh mới trở về.
Vừa khéo bỏ lỡ.
Tĩnh Bảo ngẩng cao đầu, cố nén giận: “Thưa hai vị , Tĩnh Bảo ba tuổi khai tâm, bốn tuổi chữ, mười năm dùi mài kinh sử, phủ học Lâm An tiến cử Quốc Tử Giám. Dù thành tích thi nhập học cao, nhưng tuyệt đối thực lực thật sự của . Ta cần nhờ ai gian lận cả.”
Nói , nàng hít sâu một : “Nếu hai tin, xin hãy đề năm câu mới, so thử với Trương sinh xem ai hơn ai.”
“…”
Không ai đáp .
Ngay cả Thẩm Trường Canh cũng .
Hắn quý trọng nhân tài, thậm chí ngại dùng chút mưu mẹo để giúp nàng một tay.
chuyện gian lận liên quan đến phẩm hạnh. Bây giờ nhân chứng, vật chứng, buộc lòng nghi ngờ nàng.
Vì , những lời chính nghĩa mà Tĩnh Bảo , chỉ thể tự an ủi bản chứ thể thuyết phục ai.
Bởi lẽ, mười năm khổ học là trải nghiệm của nàng, còn với khác… chỉ là một đoạn thời gian, một câu khoe khoang mà thôi.
“Được học phủ tiến cử, chắc cũng khuất tất bên trong.”
“Phải đấy, xa vua quan, chỉ cần đủ bạc là thôi.”
“Nghe nhà nàng cũng khá tiền.”
Trong đầu Tĩnh Bảo lướt qua vô vàn cách đối phó, nhưng lúc đầu óc nàng như đông cứng, đặc quánh !
“Tế tửu đại nhân đến!”
Cố Trường Bình vận quan bào, mặt lạnh bước .
Ánh mắt quét qua , lạnh giọng : “Tĩnh sinh, Trương sinh, theo ngoài. Những còn tiếp tục bài. Giang Điển Bạc, ước tính xem lãng phí bao lâu, đó bổ sung thời gian, tuyệt đối giục nộp bài sớm. Các vị giám sinh cũng cần bình tâm, chuyện gian lận liên quan đến các ngươi, nhưng thành tích thì đấy.”
Chỉ vài câu khống chế cục, trấn an giám sinh, ảnh hưởng đến kỳ thi. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Tế tửu đại nhân, đầy vẻ kính phục.
Chưa bàn đến chuyện ba đầu khoa cử, chỉ riêng tác phong quả quyết, xử lý gọn gàng cũng hơn hẳn các giáo quan bình thường.
Chẳng trách tuổi trẻ như vững vàng ghế Tế tửu.
Ngay khi đang ngoan ngoãn theo lời Cố đại nhân, thì Cao công tử đột nhiên ném bút xuống, cằm và chiếc cổ gầy tạo thành một đường cong tuyệt mỹ: “Thưa , tư tưởng của gián đoạn, đầu óc trống rỗng, chỉ theo hóng chuyện một chút, ?”
Cố Trường Bình liếc mắt một cái, thản nhiên: “Không thi, tức là điểm.”