Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 539: Chọn đi, Thám Hoa lang
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:09:21
Lượt xem: 183
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Gia, dò hỏi gì cả.”
“Cái gì gọi là “ dò hỏi gì cả”?” Tĩnh Bảo sốt ruột.
“Tiên sinh ở nhà, ngay cả Tề Lâm cũng . Cao công tử thì đang ở nhà dưỡng thương, còn thật sự ở nhà thì rõ .”
Tĩnh Bảo phịch xuống ghế.
Lẽ nào cuộc đối đầu vẫn bắt đầu?
Hay là… giao đấu , kết quả là vui vẻ gì?
Nàng lờ mờ một linh cảm, việc Cố Trường Bình đột ngột mất tung tích, ngoài Cao Triều , lẽ cũng liên quan đến nàng.
Chẳng nên giống như ở thư phòng, nửa đêm chạy tới hôn ôm nàng , chẳng động tĩnh gì cả?
Hay là nổi giận , giận nàng tự ý lôi Cao Triều chuyện ?
Đêm , Tĩnh Bảo trừng mắt chờ trời sáng, chợp mắt nổi.
…
Trời tờ mờ sáng, Tĩnh Bảo ăn sáng đến phủ Trưởng công chúa.
Tới cổng phủ, nàng cũng chẳng gõ cửa, chỉ ngóng trông khắc khoải. Sáng mùa thu lạnh lẽo, nàng thi thoảng giậm chân sưởi ấm.
A Nghiễn bên mà xót ruột, nhưng chẳng dám hé lời nào.
May chỉ chờ đến một khắc, cánh cửa bên khe mở , Cao Triều mặc quan phục bước , phía là Tiểu Thất, Tiểu Cửu theo .
Trông thấy Tĩnh Bảo, Cao Triều sững , hừ một tiếng khinh thường, lướt ngang qua nàng, mắt thèm liếc lấy một cái.
“Mỹ nhân, chờ một chút, mấy lời .”
Cao Triều ngoảnh đầu , thấy đôi mắt thâm quầng của nàng, nhạt: “Ta chẳng lời nào với ngươi!”
“Cao Triều, lúc là…”
“Không cái gì?”
Cao Triều lạnh giọng cắt lời.
Tĩnh Bảo ngây , nhất thời chẳng đáp thế nào. Trước nam nhân , lòng nàng áy náy.
Cao Triều đó, như một kẻ ngoài ngũ hành, ngoài tam giới, ngắm bộ dáng bối rối của Tĩnh Bảo, khỏi sinh một cảm giác “đáng đời lắm”.
Thế nhưng nghĩ đến những ngày qua bản hành hạ và giày vò, cảm thấy… vẫn đủ.
Hắn bỗng cúi đầu, ghé sát bên tai Tĩnh Bảo, nở nụ tà mị: “Tĩnh Thất, cho rõ đây, cho ngươi hai lựa chọn: Một là sẽ phơi bày thế của ngươi, khiến cả nhà họ Tĩnh tru di cửu tộc; Hai là ngươi cáo giác Cố Trường Bình mưu phản, khiến đầu lìa khỏi cổ.”
Làn nóng phả tai Tĩnh Bảo, như từng nhịp trống đập thẳng từng dây thần kinh của nàng. Sắc mặt nàng, tâm trí nàng đều rơi trống mênh mông.
“Chọn , Thám Hoa lang!”
Lòng Tĩnh Bảo cuộn trào, ánh mắt dán chặt quầng thâm nơi mắt Cao Triều, đột nhiên thần sắc nàng trùng xuống: “So với tính mạng mấy trăm nhân khẩu nhà họ Tĩnh, chỉ thể chọn cách từ bỏ . Nếu , là tội nhân lớn nhất nhà họ Tĩnh.”
Một thoáng kinh ngạc hiện lên trong mắt Cao Triều.
“Vậy để cho ngươi thêm một lựa chọn.”
“Gì nữa?”
“Giao Cố Trường Bình cho , sẽ đảm bảo hai đều bình an vô sự.”
“Cao Triều!” Tĩnh Bảo bất ngờ gọi thẳng tên , lạnh giọng: “Ngươi tin , dù nhường Cố Trường Bình, ngươi cũng chẳng bao giờ !”
Cao Triều: …
Tĩnh Bảo: “Thật trong lòng ngươi sớm đáp án. Chỉ là thuận mắt nên cố tình gây khó dễ. ngươi từng nghĩ đến một chuyện ?”
Cao Triều: …
Tĩnh Bảo: “Có , chỉ cần gặp gỡ một trong đời là điều may mắn bậc nhất. Huống hồ còn thể bên cạnh .”
Cao Triều: …
Cút cho ông đây!
“Ta đây!”
Tĩnh Bảo vỗ nhẹ vai , nhẹ nhàng bước lên xe ngựa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-539-chon-di-tham-hoa-lang.html.]
Bánh xe bắt đầu chuyển động, Cao Triều bất giác nhớ đến bữa ăn hôm qua tại thủy tạ, những lời tâm huyết hôm đó, chợt nắm tay , đ.ấ.m một cú .
Một kẻ là hồ ly già ranh ma xảo quyệt;
Một kẻ là yêu tinh mưu mô sâu sắc;
Cao Triều nghiến răng: “Chẳng trách hai bọn họ thể đến với , là do ông trời sợ họ gây họa cho khác đó!”
Còn … còn cơ hội để tránh xa bọn họ ?
Còn ?
…
Trong xe ngựa, A Nghiễn vẫn còn bàng hoàng, nhỏ giọng hỏi: “Gia Cao công tử sẽ che chở cho và ?”
“Quầng thâm mắt, tia m.á.u đỏ trong mắt.” Tĩnh Bảo trả lời: “Kẻ thật sự tàn nhẫn sẽ cho khác lựa chọn, mà sẽ tự chọn giúp . Hơn nữa…”
Nàng trầm ngâm một lát, : “Một vì gia tộc mà thể ẩn nhẫn Cẩm Y vệ, cho dù bề ngoài cao ngạo thế nào thì tận trong xương tủy vẫn là trọng tình trọng nghĩa.”
A Nghiễn: … Sao ?
Tĩnh Bảo tựa lưng ghế, nhắm mắt , thực trong lòng nàng còn một điều : Trong những năm tháng trưởng thành dài dằng dặc , giữa nàng và Cao Triều, tình cảm như , như bạn hữu.
Cũng nhờ mối tình nghĩa , Cao Triều mới thể giữ kín bí mật thế của nàng.
Với nàng là … huống chi là Cố Trường Bình.
Nghĩ đến đây, lòng Tĩnh Bảo cảm thấy ấm áp.
Ít nhất bên cạnh sẽ là một lẻ bóng, ngoài nàng … còn một Cao Triều.
Hắn là của Cẩm Y vệ, tin tức tiếp nhận luôn nhanh nhạy hơn bất kỳ ai. Trong triều mà chút gió lay cỏ động, luôn là đầu tiên.
Kéo về phe , chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh.
Ấm lòng thì ấm lòng, nhưng nàng bắt đầu bất an trở .
Hiển nhiên, giữa hai nam nhân từng một cuộc giao phong. tại Cố Trường Bình vẫn đến tìm nàng?
Thật sự là đang giận ?
…
Phủ Cẩm Y vệ.
Cao Triều mặt Kỷ Cương, : “Lão đại, chuyện giá gạo ở Giang Nam biến động, thuộc hạ tra đại khái, hai phe đang âm thầm giở trò.”
“Nói!” Kỷ Cương quát.
“Một phe là trong giang hồ.” Cao Triều gọn lỏn: “Bọn họ ngầm phái thu mua lương thực, dùng việc gì thì rõ. Còn một phe là thương lái địa phương, thấy cầu nhiều hơn cung, bèn nhân cơ hội tích trữ, nâng giá bán kiếm lời.”
Kỷ Cương nhíu chặt mày: “Người trong giang hồ mua lương thực gì?”
“Không .” Cao Triều trả lời: “Đám khôn ngoan, giả dân thường hoặc thương lái từ nơi khác đến, giao dịch bằng bạc mặt, để chút manh mối nào.”
Kỷ Cương ngước mắt : “Thương tích mặt ngươi là?”
“À!” Cao Triều đưa tay sờ mặt: “Trên đường về bọn cướp chặn, giao đấu vài chiêu, bản lĩnh của như mèo què ba cẳng … nên ăn vài đòn.
Kỷ Cương thu ánh mắt , tay gõ nhẹ lên bàn, như điều suy nghĩ.
Cao Triều: “Lão đại, chuyện thể xem nhẹ, đợi dưỡng thương xong sẽ xuống phía Nam điều tra tiếp.”
“Được , để suy nghĩ.” Kỷ Cương bước tới, vỗ vai : “Chuyến cực cho ngươi , chi phí đường cứ đưa , bảo kê cao một chút cho ngươi.”
“Mấy đồng bạc thôi mà!” Cao Triều , để tâm: “Thôi khỏi tăng. … chuyện riêng mong đại ca linh động một chút.”
“Nói!”
“Ngoài hai phe , thực … thực còn một nữa…”
“Đừng ấp a ấp úng, thẳng .”
“Vậy luôn!” Cao Triều thở dài: “Thực còn một là của , lão đại cũng Thám Hoa lang khoa . Tam tỷ của hòa ly, mang theo đứa con gái hai tuổi. Ta hỏi kỹ , bảo tỷ tỷ đời thể sinh con, chỉ để cho nàng ít đường lui, nên mới mua chút lương thực, tậu vài trang viên. Dù chẳng chuyện gì to tát, nhưng vẫn bẩm báo với lão đại một tiếng.”
Kỷ Cương lời nào, qua trong đại điện, vẻ mặt trầm ngâm.
Cao Triều khỏi toát mồ hôi lạnh.