Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 536: Ngươi có điều gì muốn nói

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:09:18
Lượt xem: 175

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai chữ “ chắc” thì vẻ mơ hồ, nhưng ngẫm kỹ , trong đó ẩn chứa vài phần đe dọa.

“Ngay từ nhỏ chuyện kiểu đó , đến giờ vẫn .” sắc mặt Cố Trường Bình lúc phần kỳ lạ.

Thẩm Trường Canh hỏi: “Sao thế?”

Cố Trường Bình dậy bước sân, thoáng chột : “Thực sự dùng cách cũ để đối phó với .”

“Lúc mà mềm lòng, Cố Trường Bình, ngươi c.h.ế.t ?”

“Không !” Cố Trường Bình đầu về phía Tề Lâm: “Ngươi về , chuyện coi như từng thấy.”

Tề Lâm tuy rõ gia chủ đang định gì, nhưng cũng dám hỏi nhiều.

Chờ Tề Lâm , Cố Trường Bình tiếp: “Tối nay bảo nhà bếp vài món, sẵn thực đơn cho ngươi.”

“Vâng!”

...

“Gia, kỹ , chúng rời là Tề Lâm lập tức lén khỏi phủ từ cửa , cưỡi ngựa tới Thẩm phủ.”

Tiểu Cửu : “Hắn ở Thẩm phủ tới một khắc, vội vàng .”

“Chứng tỏ tên khốn đang trốn trong Thẩm phủ.”

Cao Triều dứt lời, sắc mặt lập tức đổi.

Không !

Giờ chạy đến chỗ Thẩm Trường Canh, chẳng nghĩa là Thẩm Trường Canh cũng là đồng phạm phản loạn ?

Vậy thì... còn ai nữa?

Trong thành Tứ Cửu , còn ai cùng phe với Cố Trường Bình?

Nghĩ đến đây, Cao Triều rợn cả da gà, chỉ cảm thấy tay chân đều lạnh ngắt, cũng suýt vững.

Hắn hiểu quá rõ Cố Trường Bình .

Người việc, hoặc , là dốc hết lực, dồn tâm tính toán, từng bước từng bước ép sát tới cùng.

Không nảy sinh ý định từ khi nào, và bắt đầu chuẩn từ bao giờ?

“Gia?”

“Câm miệng!”

Cao Triều chắp tay lưng, lững thững bước về phía . Bỗng chân cảm thấy gì đó là lạ, cúi đầu xuống, suýt chút nữa thì phát điên.

Dưới đế giày giẫm một bãi phân chó.

Biểu cảm của Cao Triều vặn vẹo, trong ánh mắt bừng sát khí.

Tiểu Cửu rụt rè biện hộ: “Vừa nãy tiểu nhân gọi gia , là gia bảo tiểu nhân im lặng mà.”

“Ta bảo ngươi im thì ngươi lập tức im ?!” Cao Triều tức đến gào lên: “Vậy nếu bảo ngươi ăn phân, ngươi ăn ?!”

Tiểu Cửu: “...”

“Người mà xui xẻo thì ngay cả nô tài cũng dám trèo đầu cưỡi cổ!”

Cao Triều giận đến nỗi tháo giày, ném mạnh xuống đất, chân thấp chân cao tiếp.

“Mỹ nhân!”

Một giọng trầm thấp vang lên lưng. Cao “Mỹ nhân” khựng , trong lòng dâng lên một ý bỏ chạy mãnh liệt.

… chạy nổi với tên ?

Cao Triều xoay , nặn một nụ mà bản cho là vô cùng điển trai.

“Thanh Sơn, ngươi về ?”

Từ lưng ngựa, Từ Thanh Sơn ngẩn một thoáng nhảy xuống: “Mặt ngươi ? Ai đ.á.n.h ngươi?”

Cao Triều: “...”

Từ Thanh Sơn nghiêm giọng: “Nói! Là thằng ch.ó nào?”

Cao Triều: “...”

Từ Thanh Sơn gần như mất kiên nhẫn, định cao giọng hỏi , thì Cao Triều vòng tay ôm lấy vai: “Từ Tướng quân, thăng chức ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-536-nguoi-co-dieu-gi-muon-noi.html.]

“Bớt dùng trò đó !” Từ Thanh Sơn vẫn còn nhớ rõ chuyện bắt nạt.

Cao Triều xoa mũi, : “Do điều tra vụ án thôi, đừng bận tâm.”

Từ Thanh Sơn đau lòng: “Lúc ngươi nên cái gì Cẩm Y vệ. Giờ thì thấy khổ đấy chứ!”

thật , cũng may là !

Cao Triều nghĩ mà sợ, nếu khi cử khác tới Giang Nam, thì nàng Tĩnh Thất và Cố Trường Bình liệu còn nguyên vẹn đến giờ ?

“Ờm… Bên nha môn còn việc gấp, hôm khác mời ngươi ăn bữa cơm.”

Trong lòng rối như tơ vò, Cao Triều còn tâm trí để ôn chuyện với Từ Thanh Sơn, nào ngờ túm : “Giày ?”

“Giẫm phân chó, ném .”

“Ngươi…”

Từ Thanh Sơn tức nghẹn lời.

lúc , Tiểu Cửu hớt hải chạy về với đôi giày mới mua, Từ Thanh Sơn huýt một tiếng, ngựa bước tới, lập tức bế bổng Cao Triều đặt lên lưng ngựa, đích từng chiếc giày cho .

“Lớn từng mà còn ngang như con nít.”

Từ Thanh Sơn đóng quân ngoài thành mấy tháng, nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ thương những , chỉ cần thấy họ khổ sở là đau lòng chịu .

“Ngươi xem 'tên ẻo lả' xem, càng ngày càng trầm . Mỹ nhân …”

“Câm miệng ngươi cho !!” Cao Triều như con mèo giẫm đuôi, lập tức nổ tung: “Ngươi mà còn nhắc tới ‘tên ẻo lả’ thêm câu nào nữa, ông đây đào mộ tổ nhà ngươi lên!”

Từ Thanh Sơn: “...”

Cao Triều nhảy xuống ngựa, túm lấy cổ áo Từ Thanh Sơn, giận dữ gầm lên: “Nàng trầm cái rắm! Hắn là hồ ly ngàn năm, thành tinh ! Chỉ đồ đầu đất như ngươi mới còn bênh hắ!”

Nói xong, hất tay áo bỏ , thèm đầu .

Từ Thanh Sơn mắng đến mờ mịt, sang hỏi Tiểu Cửu: “'Ẻo lả' chọc giận chỗ nào ?”

“Công tử, ngài lượng thứ cho!” Tiểu Cửu mặt mày khổ sở : “Gia nhà chúng ‘tên ẻo lả' chọc, cũng ai chọc, chỉ là việc gặp vài trắc trở, tâm trạng khó chịu, đang tìm xả giận đó mà.”

“Vậy thì mau mau hầu hạ cho !”

“Vâng ạ!”

Từ Thanh Sơn bóng lưng hai chủ tớ rời , thầm nghĩ: Nếu thật sự , cũng cùng Tĩnh Thất, Tam Nhất bàn bạc một chút, tìm cho một công việc tử tế ở kinh thành. Cái nghề Cẩm Y vệ ... đúng là dành cho sống!

“Công tử, nên về , lão gia đang đợi trong phủ.”

Từ Thanh Sơn lập tức dứt khoát: “Đi, về phủ.”

Trong Từ phủ, cửa từ đường mở rộng.

Định Bắc Hầu chắp tay lưng ngoài cửa. Từ xa trông thấy cháu trai vận quan phục mới tinh, khí thế hiên ngang bước tới, trong lòng ông khỏi nhẹ nhõm vui mừng.

“Tổ phụ!”

Định Bắc Hầu gật đầu: “Vào , thắp hương dập đầu với tổ tông.”

Từ Thanh Sơn: “Vâng!”

Hắn nhận lấy nén hương từ tay chú Từ Bình, châm cây nến trắng, cắm lư hương, vén áo quỳ gối bồ đoàn, nghiêm trang dập đầu ba cái.

Vừa định dậy, giọng Định Bắc Hầu trầm xuống: “Quỳ đó, đừng động.”

Từ Thanh Sơn ngẩng đầu ông nội. Mới chỉ một tháng, tổ phụ già hơn mười tuổi. Chỉ thấy ánh mắt ông chầm chậm lướt qua từng bài vị bàn thờ.

Nơi cha ông, cũng con cháu ông, đều là yêu nhất của ông.

“Thanh Sơn.” Giọng Định Bắc Hầu khàn khàn: “Năm xưa Thủy Hoàng giao chiến với Mông Cổ, cha , cũng là tổ phụ cha con, dẫn hai vạn binh mã, lăn lộn trong núi xác biển m.á.u mới nhặt cái mạng.

Người đời ông đại nạn c.h.ế.t, tất hậu phúc. ông , sống c.h.ế.t là chuyện may rủi, mà vận may thì sớm muộn cũng cạn. Quả nhiên, cuối cùng ông c.h.ế.t trận nơi sa trường, đến cả t.h.i t.h.ể nguyên vẹn cũng giữ nổi.

Trong đám của cha ngươi, cha ngươi là xuất sắc nhất. Ngày phong Đại tướng quân, nhớ rõ, từng với : ‘Cha, con chẳng nguyện vọng gì khác, nếu tử trận, nhất định gom góp đầy đủ t.h.i t.h.ể con, để con một xác nguyên vẹn về với tổ tông.’”

Nghe đến đây, nước mắt Từ Thanh Sơn kìm mà tuôn rơi.

“Trời mắt, tổ tiên thương xót, ban cho thây, coi như sống trọn đời .”

Bàn tay già nua của Định Bắc Hầu đặt lên vai cháu: “Hôm nay mặt tổ tiên, điều gì trong lòng, ngươi cứ . Nếu , thì thúc thúc ngươi sẽ .”

Từ Thanh Sơn suy nghĩ nghiêm túc trả lời: “Con nguyện vọng gì khác, chỉ mong mỗi dịp Thanh minh, ngoài nhà họ Từ, Cao Triều, ‘ẻo lả' và mấy khác cũng thể đến thăm con, mời con chén rượu, hàn huyên dăm câu chuyện cũ.”

Ngập ngừng giây lát, thêm: “Con chỉ thấy bọn họ sống yên lành .”

 

Loading...