Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 529: Ngươi sẽ giúp hắn
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:09:11
Lượt xem: 189
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
", đúng!"
Tĩnh Bảo trở tay nắm chặt vạt áo n.g.ự.c của Cao Triều: “Nói!"
"!"
Cao Triều dứt khoát liều luôn: “Nếu vì , ngươi nghĩ là cái thá gì? Ta vì mà giấu cả bạn nhất là Từ Thanh Sơn, ..."
Cao Triều càng nghĩ càng thấy uất ức, thể nào tiếp nữa.
Chỉ cần với Từ Thanh Sơn một câu "Tĩnh Thất là nữ nhân", thì dù cướp, gã cũng giành bằng cái kẻ nửa nam nửa nữ về tay.
Trên đời , ngoài Cố Trường Bình , còn ai khiến nhịn nhục đến mức ?
Cơn mưa ào ào dội thẳng cổ, Cao Triều dứt khoát ngửa đầu lên để mặc những hạt mưa nện mặt.
Vết thương như x.é to.ạc nữa, đau thấu tim gan!
"Cao Triều!"
Tĩnh Bảo buông tay , âm thầm hít sâu một , như thể đang hạ quyết tâm dứt khoát.
"Ta chọn thật."
"Nói!"
"Sự thật sẽ khiến ngươi hối hận."
Ánh mắt nàng khiến Cao Triều tim đập hỗn loạn, gầm lên: "Mẹ kiếp, nhanh cho !"
"Sự đúng là, lương thực là lén tích trữ cho Cố Trường Bình."
Tĩnh Bảo kiễng chân, kề sát môi tai Cao Triều, từng chữ rõ ràng rành rọt.
"Cố Trường Bình và Hạo Vương vốn một phe. Giữa bọn họ từng vì Tô Uyển Nhi mà trở mặt. Hắn... mới là thực sự hiến kế cho Hạo Vương."
Cao Triều đột ngột phắt đầu , đôi mắt như hai mãnh thú đang ăn tươi nuốt sống nàng.
Tĩnh Bảo ánh dọa đến dựng cả lông tóc, nhưng vẫn nghiến răng phun một câu: "Người thật sự tạo phản... chính là ."
Hai chữ "tạo phản" khiến m.á.u trong Cao Triều như dồn hết lên đỉnh đầu. Hắn hé môi, còn kịp nửa chữ, thì giọng lạnh lẽo của Tĩnh Bảo vang lên: “Cao mỹ nhân, ngươi... sẽ giúp chứ?"
Giúp ?
Giúp che giấu?
Hay là giúp tạo phản?
Điên , lũ ... đều nó điên hết cả ?
Cao Triều tuyệt vọng nghĩ: đại đao bản rộng cuối cùng cũng c.h.é.m xuống đầu , chỉ tám mươi cân mà là cả tám trăm cân!
Cơn mưa lớn đột ngột kéo đến, phá hỏng tiết tấu ngắm trăng đêm Trung thu giữa quân thần.
Nội thị cuống cuồng dẫn nội điện. Chẳng mấy chốc, trong tiếng tấu nhạc rộn rã, cung nữ nữa dâng rượu và thức ăn lên.
Lúc , Tô Quý phi mỉm : “Hoàng thượng, dân gian câu 'mưa là tài lộc', mưa to gấp, hẳn là điềm báo Đại Tần sang năm sẽ mưa thuận gió hòa, tài vận dồi dào."
Hoàng đế ban đầu còn đang sa sầm mặt, định gọi Khâm Thiên Giám đến hỏi tội, nhưng quý phi , sắc mặt lập tức dịu , nở nụ .
Hắn liếc mắt quý phi, ánh mắt dừng ở phần bụng của nàng, Tô Uyển Nhi e thẹn cúi đầu, duyên dáng đáng yêu.
Bên cạnh, Vương Hoàng hậu giả vờ như thấy hai liếc mắt đưa tình, thầm mắng trong lòng: "Tiện tỳ!"
Rượu qua ba tuần, Lý Tòng Hậu thấy thời gian đến, bèn cất tiếng hỏi: “Từ tiểu tướng quân ?"
Từ Thanh Sơn lập tức dậy ôm quyền: “Hoàng thượng, mạt tướng mặt."
Ánh mắt Lý Tòng Hậu đầy khen ngợi, lớn giọng : “Tiểu tướng quân hiếu thuận, cung dự yến lập tức báo với nội thị rằng đang trong tang kỳ, thể uống rượu vui chơi, trẫm chỉ đành ban cho tướng quân và phu nhân một bình Đại Hồng Bào."
Từ Thanh Sơn cúi cảm tạ: “Đa tạ Hoàng thượng thương xót."
"Thương xót vẫn đủ!" Lý Tòng Hậu than thở: “Giờ nghĩ , trẫm vô cùng hối hận. Nếu trẫm sớm hạ chỉ gọi Đại tướng quân hồi kinh chữa bệnh thì cũng đến nỗi..."
Sắc mặt Từ Thanh Sơn tái nhợt, lập tức quỳ xuống: “Hoàng thượng vạn thể , sẽ khiến mạt tướng dám nhận!"
Lý Tòng Hậu xua tay: “Trẫm thẹn với Đại tướng quân, thẹn với lão Hầu gia, thẹn với phu nhân!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-529-nguoi-se-giup-han.html.]
Chử Dung còn yên nữa, cũng quỳ xuống: “Hoàng thượng, ... vô cùng kinh sợ!"
"Vương Trung, đỡ phu nhân dậy trẫm!"
Vương Trung vội chạy tới, đỡ đỡ nâng nâng: “Phu nhân, mau dậy."
Chử Dung đành lên, trở chỗ cũ.
Lúc , Hoàng đế thở dài: “Trẫm biên cương thường xuyên địch quấy nhiễu?"
Từ Thanh Sơn lập tức trả lời: “Hoàng thượng, đợi mạt tướng mãn kỳ ngũ thất sẽ lập tức lên đường biên cương, bảo vệ non sông."
"Tiểu tướng quân quả là trọng nghĩa, trụ cột nước nhà!"
Lý Tòng Hậu xúc động lớn: “Người , phong Từ Thanh Sơn Trung Nghĩa Đại tướng quân, ba tháng giữ hiếu, lập tức xuất quân đến biên cương!"
Vừa dứt lời, trong điện lập tức xôn xao.
Sắc mặt Từ Thanh Sơn tái xanh, mồ hôi túa đầy trán.
Hắn tư lịch, cũng chẳng chiến công, chỉ dựa việc là con trai của cha mà ghế Đại tướng quân, đây là vinh sủng đến nhường nào?
Huống hồ ba tháng nay biên cương chủ soái, mà Hoàng thượng vẫn chờ giữ hiếu, lòng quan tâm khiến cảm động đến sôi sục huyết mạch, chỉ mong thể c.h.ế.t nơi sa trường để báo đáp thánh ân.
"Thanh Sơn, còn mau tạ ơn hoàng ân?" Chử Dung thấy con còn sững , bèn thấp giọng nhắc.
Từ Thanh Sơn vội bình tâm, quỳ xuống tạ ơn.
Lý Tòng Hậu cảm thán: “Ban cho ngươi binh mã hùng cường, trấn thủ nơi hiểm yếu, trẫm giao trọng trách cho tướng quân, mong ngươi cũng như cha năm xưa, giữ vững nửa giang sơn cho trẫm."
"Trời đất chứng giám, thần nguyện lấy cái c.h.ế.t để đền đáp!"
"Tốt!" Lý Tòng Hậu hét lớn một tiếng: “Rượu ! Trẫm cùng tướng quân cạn một chén!"
"Hoàng thượng, tướng quân còn đang giữ hiếu, thể uống rượu." Vương Trung nhỏ giọng nhắc nhở.
Từ Thanh Sơn lớn giọng : “Cha nơi suối vàng linh thiêng, ắt sẽ tha thứ cho con trai. Chén rượu , thần xin kính Hoàng thượng. Chúc bệ hạ long thể an khang, Đại Tần quốc thái dân an."
Quần thần cùng nâng chén, đồng thanh gọi vang: “Chúc bệ hạ long thể an khang, chúc Đại Tần quốc thái dân an!"
Trong phút chốc, bầu khí trong điện dâng đến cao trào.
Lý Tòng Hậu các đại thần, ánh mắt lướt qua Hoàng hậu. lúc , Hoàng hậu cũng ngài.
Ánh mắt giao , Vương Hoàng hậu cong khóe môi.
Làm thế nào để chiếm chỗ trong lòng một đàn ông?
Không dựa sắc , nhờ cậy đám thần tử tiền triều, càng dựa đứa con trong bụng, mà là đồng tâm đồng chí với , suy nghĩ vì , tính toán , cùng đồng sinh cộng tử nơi chiến hào.
Dù hiện tại vẻ như tổn binh hại tướng, nhưng chỉ cần Hoàng đế còn cần đến nàng thì nàng vẫn thể Đông Sơn tái khởi.
Tô Uyển Nhi?
Vương Hoàng hậu khinh. Nàng vẫn quá ngây thơ.
Tuy cách khá xa, nhưng từng hành động giữa đế hậu đều rơi mắt Cố Trường Bình.
Lúc , trong lòng chấn động bởi hai việc.
Thứ nhất: nâng đỡ nhà họ Từ, nhất là chuyện của Từ Thanh Sơn, ắt hẳn phân nửa là nhờ bàn tay Hoàng hậu. Nữ nhân thật sự quá lợi hại, khiến khỏi nhớ kiếp khi Tô Uyển Nhi lợi dụng đối phó với Thập Nhị Lang, trở mặt g.i.ế.c chớp mắt.
Tựa như bọ ngựa rình ve, chim sẻ rình bọ ngựa.
Kẻ thực sự xoay chuyển càn khôn phía màn, chỉ e chính là trung cung Hoàng hậu Vương thị.
Hắn c.h.ế.t , Tô Uyển Nhi tưởng rằng giúp Hoàng đế trừ mối họa tâm phúc, nào ngờ khiến bản còn chỗ dựa trong triều.
Cho nên, kết cục của nàng ... chắc hơn là bao.
Thứ hai: Với thánh ân như , Từ Thanh Sơn nhất định sẽ vì Hoàng đế, vì Đại Tần mà dốc hết gan ruột. Mà lưng là lão Hầu gia, là những nam tử nhà họ Từ, là cả Từ gia quân.
Xem , cơn ác mộng kiếp ... kiếp vẫn trải một .
Lần , ai sống? Ai c.h.ế.t?