Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 525: Người đó là đại bá
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:09:07
Lượt xem: 134
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Hoài Kỳ nha đầu đang qua loa với , thật giơ tay tát cho một cái, đ.á.n.h cho tỉnh .
trong lòng hiểu rõ, đến một sợi tóc của nàng, cũng nỡ chạm .
Thôi , thôi !
Để nàng gì thì !
Dù , Lục Hoài Kỳ vẫn gõ một cái lên đầu Tĩnh Bảo.
“Làm gì lý nào mà Trung Thu ăn tết nhà khác, đợi ăn xong đến tìm ngươi, giờ đây!”
“Ngươi còn ngươi về lúc nào?”
“Nửa canh giờ thành, còn kịp áo quần đến gặp ngươi . Nhóc con ngươi đúng là ở trong phúc mà hưởng phúc.”
A Mạn bóng lưng biểu thiếu gia, lẩm bẩm: “Gia , thật biểu thiếu gia so với Cố cũng kém bao nhiêu, ít nhất giờ còn trong sạch, hôn ước!”
“Cá trong ao cũng trong sạch, cũng hôn ước, ngươi xuống đó bắt một con lên ?”
A Mạn vạn ngờ gia nhà những lời như thế.
Vì một như Cố Trường Bình mà nỡ ném nha sống nương tựa bao năm xuống ao cho cá ăn.
Vô tình vô nghĩa quá!
“Gia!” A Nghiễn hấp tấp chạy tới: “Phó Đại gia đang ở ngoài cửa, mang lễ Tết đến cho chúng .”
Tĩnh Bảo giật : “Sao mời ?”
A Nghiễn khó xử: “Mời , nhưng Phó đại gia , đợi mang đồ xuống xe xong là .”
“Cái …”
“Hây…”
Tĩnh Bảo do dự một lát vén tà áo chạy ngoài.
Chạy đến cửa hông thì đồ chuyển hết phủ, Phó Thành Đạo đang định rời , bất ngờ chạm ánh mắt Tĩnh Bảo, sững , ngay đó khóe miệng cong lên.
“Thất gia!”
“Phó đại ca!”
“Trung Thu , mang ít quà đến cho các ngươi, đồ đặt cả ở đó, nhé.”
Tĩnh Bảo trong lòng mẫn cảm, tránh hiềm nghi, nhưng cứ né tránh mãi thế cũng chẳng cách đối đãi khách khứa.
Nàng suy nghĩ chốc lát : “Phó đại ca, đừng vội. Giờ còn sớm, là thư phòng uống chén , lâu ngày gặp .”
Phó Thành Đạo thoáng ngập ngừng.
Tĩnh Bảo : “Phó đại ca chẳng lẽ định xa lạ với ?”
Nói đến mức , Phó Thành Đạo bèn trả lời: “Vậy thì , xin mượn Thất gia giải khát, cả sáng nay bận bịu, đúng lúc đang khát.”
“Phó đại ca, mời!”
“Thất gia, mời!”
...
Hương lan tỏa, Tĩnh Bảo chăm chú quan sát Phó Thành Đạo.
Một trường sam giản dị, trông gọn gàng sạch sẽ, chỉ là ánh mắt mang theo chút cô quạnh.
Từ khi hai nhà hòa ly, nàng ít hỏi thăm chuyện nhà họ Phó, một là vì bận, hai là tên súc sinh Phó Thành Hề, ba là vì đại thiếu phu nhân nhà họ Phó cũng dễ đối phó.
Bao yếu tố cộng khiến quan hệ giữa nàng và Phó Thành Đạo cũng xa cách dần. Lần mời ăn ở lầu Ngoại Lâu, cũng chỉ là tiện mồm thôi.
Tĩnh Bảo nâng chén : “Phó đại ca mỗi dịp lễ tết đều mang lễ tới, thật thấy áy náy, coi như dùng rượu .”
“Thất gia đừng !” Phó Thành Đạo mấy lời là chịu nổi, nâng chén lên đặt xuống.
“Gửi những quà vì mục đích gì khác, chỉ là vì áy náy. Nhà họ Phó với con họ, chẳng giúp gì, chỉ chút đồ ăn chơi còn coi như lòng, cũng chẳng đáng mấy đồng.”
Tĩnh Bảo lắc đầu: “Tuy quý giá, nhưng là một tấm chân tình. Thay mặt Tam tỷ và Nhất Ninh, xin cảm ơn.”
“Lời cảm ơn xin nhận.” Phó Thành Đạo lúc mới nâng chén lên, : “Còn chúc Thất gia thăng chức. Vị trí ở Mật Thư Đài tuy quyền hạn thấp nhưng gần vua, Thất gia luôn cẩn trọng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-525-nguoi-do-la-dai-ba.html.]
Lời đầy quan tâm, chỉ thật sự để tâm mới .
Tĩnh Bảo im lặng một lúc : “Phó đại ca cũng bảo trọng.”
“Được!”
Hai chữ “bảo trọng” thì dễ, mới khó, nhất là với mang tâm tư thể lộ như .
Uống xong một chén , Phó Thành Đạo viện cớ trong nhà việc cáo từ.
Tĩnh Bảo cũng giữ , dậy tiễn .
Hai sóng vai đến cửa sân, ngờ chạm mặt Tĩnh Nhược Tụ đang dắt tay Nhất Ninh .
Thấy chắn đường, nàng mỉm ngẩng đầu lên, ngay đó sắc mặt lập tức tái nhợt.
Phó Thành Đạo cũng chẳng khá hơn, đầu óc trống rỗng, tay chân luống cuống, mồ hôi lạnh từng giọt rịn từ trán.
Ánh nắng mùa thu rọi lên cả hai, thời gian như ngừng trôi.
Tiểu Nhất Ninh ngẩng đầu , , toe toét , gọi lớn: “Đại bá! Đại bá!”
“Thất gia, … còn việc, xin phép .”
Gần như bỏ chạy, vội đến mức suýt vấp ngã mấy .
Phó Thành Đạo từng tưởng tượng nhiều cảnh hai gặp , nào ngờ khi ngày đó thật sự đến, chẳng can đảm nàng thêm một cái.
Tĩnh Bảo thu ánh mắt , khổ: “Tam tỷ , tỷ cả trăm năm cũng bước thư phòng , hôm nay đến đúng lúc thế ?”
“Muội còn mặt mũi hỏi?” Tĩnh Nhược Tụ trách nhẹ.
Hôm nay là lễ, hai chị em hẹn ăn sáng cùng , nàng chờ mãi thấy Tĩnh Bảo tới. lúc con gái ăn no đòi tìm chơi, nàng mới dắt con tìm.
Trời thu mát mẻ, nàng cũng nhanh. Thấy trong vườn bông cúc nhỏ nở, bèn hái một đóa cài lên tóc con gái.
Ai ngờ chạm mặt Phó Thành Đạo.
Tĩnh Bảo thì thấy gì: “Tam tỷ , trong lòng thẳng thắn, việc gì cũng thể thẳng thắn, đừng là gặp mặt, dù trò chuyện đôi câu thì ?”
Tĩnh Nhược Tụ: “…”
“Người đó là đại bá!” Tiểu Nhất Ninh líu lo: “Đại bá thích con!”
Tĩnh Bảo bế bé lên, hôn chụt một cái lên cái má mềm mại của nàng: “Cậu cũng thích con, nào, hôn một cái !”
Tiểu Nhất Ninh ghét bỏ, tình nguyện hôn một cái, Tĩnh Bảo toét đến tận mang tai.
“Hắn tới gì ?” Tĩnh Nhược Tụ hỏi.
Tĩnh Bảo lấy mũi dụi dụi mặt Nhất Ninh: “Trong lòng thấy áy náy nên đến tặng cho Nhất Ninh đồ ăn ngon, đồ chơi vui. Nhất Ninh , theo xem đại bá con mang gì tới nhé?”
“Đi xem, xem!”
Tĩnh Nhược Tụ một lớn một nhỏ mặt, ánh mắt dần trở nên u ám.
Nàng hề gì với Phó Thành Đạo, chỉ là khuôn mặt vài phần giống tên ác quỷ , khiến nàng dọa đến sợ hãi.
Những chuyện qua đến giờ vẫn là cơn ác mộng.
Phó Thành Đạo bước con đường lát đá xanh, lòng đang đập thình thịch cũng dần bình .
Thời gian quả là kỳ diệu, rõ ràng hơn nửa năm gặp, mà khi gặp vẫn giống như ngày hôm qua. Khuôn mặt đó, ánh mắt đó, chẳng đổi gì. Chỉ vẫn kém cỏi như xưa.
Bỏ chạy?
Nói thì ai cũng sẽ đến rụng răng.
thực sự bỏ chạy .
Một bên mắt cay xè, một bên lòng thấy ấm áp. Hắn nghĩ đây chắc là món quà lớn ông trời ban cho dịp Trung Thu .
Nàng sống , còn cài hoa lên tóc, khi ngẩng đầu lên còn mỉm .
Tiểu nha đầu cũng sống , mặt tròn trịa, mập mạp, đôi mắt đen láy rực rỡ.
Phó Thành Đạo , trong lòng chỉ thấy bình an và vui vẻ.
Mẹ con họ sống như là đủ !