Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 524: Ngươi đã phải chịu ấm ức rồi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:09:06
Lượt xem: 172

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lòng Tĩnh Bảo quả thực tâm sự.

Trung thu, trong cung mở yến tiệc ngắm trăng, Hoàng thượng gửi thiệp mời cho Cố Trường Bình. Ban đầu nàng còn thấy khó tin, hôm nay ở Mật Thư Đài bàn tán mới là công chúa Vĩnh Huy xin cho…

Tim nàng như một tảng đá lớn đè nặng.

Hắn từng : “Tin ”, nàng tất nhiên là tin.

tin thì gì?

Dù nàng và yêu từ , nhưng tờ hôn ước vẫn như một thanh kiếm treo lơ lửng đầu, chỉ cần nghĩ đến là nàng thấy lo lắng bất an.

Hắn định gỡ bỏ hôn ước bằng cách nào?

Liệu công chúa đồng ý ?

Mọi chuyện sẽ về ?

Biết bao câu hỏi kéo đến cùng lúc khiến nàng thậm chí dám chủ động gặp .

Ai từng , con đắm chìm trong tình ái thì lúc thăng lúc trầm, khi thì ngọt ngào, khi thì chua xót, khi thì đắng cay, khi chan chát.

Cái cảm giác càng khiến khó chịu hơn so với khi hai thổ lộ với .

Khi , nàng dám mong cầu.

Còn giờ, nàng mong cầu nhiều hơn.

“Thất gia!”

“Hử?”

A Nghiễn giơ tay chỉ về một phía, Tĩnh Bảo theo, sắc mặt cứng .

Ánh mắt Cố Trường Bình lướt qua A Nghiễn, y lập tức thức thời rời .

“Sao tới đây?”

“Ta nhớ nàng.”

Một câu của như kéo cả hồn nàng về.

“Mấy ngày nay gặp, cứ luôn nhớ mãi.” Hắn : “Ta vốn định nhân dịp Trung thu tìm cơ hội cùng nàng đón lễ, nhưng giờ nhận thiệp vàng , e là nữa.”

Hắn vốn bao lời ngọt ngào , nhưng khi nàng, chỉ điều gì đó.

“A Bảo, hôn nàng.”

Từ hôm khi đối diện từ xa ở nhà họ Từ, hôn , nhưng vẫn cố nhịn đến giờ.

Nụ hôn của mãnh liệt, cùng chậm dần, buông nàng , cúi đầu chăm chú ngắm khuôn mặt nàng.

Tĩnh Bảo cũng ngẩng đầu , trong đôi mắt như chứa một ngọn lửa, khiến Cố Trường Bình cảm thấy như thiêu đốt bèn ôm nàng lòng.

Chỉ khi ôm lòng mới thấy vững .

“Dạo gần đây, Hoàng thượng ngày nào cũng triệu các đại thần trong Nội các ngự thư phòng.”

Hương Đàn hương từ phả tới, nàng lười biếng : “Việc thăng chức của Vương Uyên cũng trái lệ, điều tra thử, triều Đại Tần giờ từng thăng quan kiểu .”

“Ừ.”

“Hộ bộ đang điều lương, thuế bạc các châu phủ cũng yêu cầu nộp sớm quốc khố. Mấy doanh trại lớn trong kinh thành đều đang luyện binh, còn nữa, Chỉ huy sứ Cẩm y vệ Kỷ Cương thường xuyên hoàng cung, Hoàng thượng luôn triệu kiến riêng . Ngoài mấy việc đó thì gì đáng kể nữa.”

Cố Trường Bình trả lời , hồi lâu mới bất đắc dĩ : “A Bảo, nàng đúng là…”

Là gì, tiếp, mà chuyển sang chuyện khác, chỉ thốt bốn chữ: “Căng như dây đàn.”

Tĩnh Bảo “ừ” một tiếng, suy nghĩ một lúc, tiếp: “Những điều đó lo, chỉ lo một chuyện.”

“Từ Thanh Sơn?”

Tĩnh Bảo ngẩng đầu: “Chàng ?”

Cố Trường Bình im lặng một lúc mới : “Ta luôn .”

“Vậy định gì?”

“Ta .” Cố Trường Bình khổ: “Có lẽ một ngày nào đó sẽ đối đầu, nhưng mong như thế. Hắn là học trò của , cũng là thương yêu nàng nhất.”

Tĩnh Bảo run lên.

“Người mà thể đối đầu lẽ còn Cao Triều, Tiền Tam Nhất, những đó đều nghĩ đến, cũng hối hận.”

“Là hối hận vì nhận họ học trò, hối hận nếu đối đầu với họ?”

“Cả hai.” Cố Trường Bình thở dài: “Mỗi sống đời đều việc , nhiệm vụ thành, đúng sai, chỉ là lựa chọn khác mà thôi.

Ta vốn là kẻ mang sẵn nghịch cốt, trời sinh . Chỉ thấy thương nàng kẹt ở giữa, khó xử đôi đường. A Bảo, ở bên nàng chịu ấm ức .”

Hắn hiếm khi một nhiều lời như , nhưng mở lời thì chẳng dừng .

“Nếu sống sót, mở một học viện, ban ngày dạy học, nàng lên triều, buổi tối cùng ăn cơm dạo. Đến ngày nghỉ thì cùng về quê chơi, còn nghĩ đến những chuyện hao tâm tổn trí nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-524-nguoi-da-phai-chiu-am-uc-roi.html.]

Hắn vê vành tai nàng một cái: “A Bảo, nàng sẽ rời xa chứ?”

Tâm tư hai tảng đá là công chúa và Từ Thanh Sơn đè nặng suốt nửa tháng qua của Tĩnh Bảo nay khơi lên, chẳng kịp đề phòng.

Đôi mắt đen láy của nàng thẳng , trả lời: “Sẽ .”

“Ngốc!”

Tất cả lời của Cố Trường Bình đều hóa thành một tiếng thở dài, ôm nàng nữa, chặt đến mức chừa một kẽ hở.

“Gia!”

Hai lập tức tách .

Cố Trường Bình đầu, thấy đến thì cau mày hỏi: “Chuyện gì?”

Cố Dịch c.ắ.n răng : “An Ninh Hầu gia tới, một là đến thăm hai đứa trẻ, hai là bàn chuyện với ngài.”

An Ninh Hầu gia?

Anh trai trưởng của Vương phi Hạo vương?

Hắn đến tìm Cố Trường Bình để gì?

Khi Tĩnh Bảo còn đang nghi ngờ đầy bụng, ngờ Cố Trường Bình nghiêng đầu thì thầm bên tai: “Chắc là khuyên Nhị Thập Nhị một chút.”

“Vậy mau !”

Cố Trường Bình bóp sống mũi, ánh mắt dừng nơi búi tóc nàng: “Sau nhớ cài trâm tặng.”

Nói xong, vung vạt áo để lộ một góc ngọc bội nơi thắt lưng. Khi Tĩnh Bảo định kỹ hơn, thì rời .

Tĩnh Bảo chợt rõ cảm giác trong lòng là gì, chỉ thấy vị ngọt trong lòng bỗng chốc ùa về.

Muốn , sợ A Nghiễn thấy.

Đành cố vẻ nghiêm nghị, vung tay áo, thong thả bước về phòng.

Nàng rằng, lúc nàng , A Nghiễn nấp trong bóng tối bật .

Vẫn là dáng vẻ Thất gia như , mới khiến thấy gần gũi.

Quả đúng như Cố Trường Bình đoán.

An Ninh Hầu gia Chu Minh Sơ đến xem hai đứa cháu chỉ là cái cớ, thật nhờ Cố Trường Bình một bức thư, kể rằng lũ trẻ ở kinh thành quen, luôn nhớ cha , để khiến Hạo vương và Vương phi thêm lo lắng.

Cố Trường Bình thoải mái xong, giao thư cho Chu Minh Sơ.

Chu Minh Sơ xem xem mấy , hí hửng: “Tiên sinh vất vả , sẽ lập tức phái mang đến Bắc phủ.”

“Ta tiễn Hầu gia một đoạn.”

“Không cần, cần, hai đứa nhỏ nhờ chăm sóc .”

“Nên thôi.”

Cố Trường Bình tiễn đến cổng thư hai, đợi xa mới thư phòng.

Suy nghĩ một lúc, cầm bút thêm một bức thư, niêm phong xong thì bảo Cố Dịch mau đưa đến tay Hạo vương khi Chu Minh Sơ tới.

*

Trung thu, đến đúng như hẹn.

Cũng thật hợp cảnh, từ sáng sớm trời thu trong trẻo, cao vút, gợn một bóng mây.

nghỉ, Tĩnh Bảo dậy muộn hơn ngày. Rửa mặt xong tiền viện, từ xa thấy Lục Hoài Kỳ khoanh tay chờ lối đá xanh.

“Lục biểu ca, về từ khi nào ?”

Nàng vội vàng bước nhanh tới.

Người vì tránh chuyện hôn sự trong nhà mà nhận việc xa, tính hơn một tháng gặp .

“Ngươi còn nổi ?”

Lục Hoài Kỳ hừ một tiếng: “Cố Trường Bình đính hôn với công chúa .”

Mới về vội vàng bất bình nàng.

Tĩnh Bảo thấy lòng ấm áp, mắt híp , hỏi ngược : “Không ? Nếu thật sự ai nữa thì chúng sống với .”

“Ngươi…”

“Trung thu nổi nóng.” Tĩnh Bảo kéo tay áo y, bộ ngoan ngoãn mềm mỏng: “Ngươi về từ bao giờ? Tối nay ăn cơm đoàn viên ở ? Hay cứ ở đây đón lễ luôn ? Nhà cua to lắm, quà từ miền Nam gửi tới, béo ngậy đó!”

Lửa giận trong Lục Hoài Kỳ như quả bóng chọc xẹp, mắt thường cũng thấy nó đang xì .

Tĩnh Bảo buông tay, động tác mời .

“Tối nay ở chợ Tây còn đố đèn, Trung thu mà đoán đèn thì tính là đón lễ. Đi cùng nhé?”

 

Loading...