Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 523: Vi diệu ở chỗ nào
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:09:05
Lượt xem: 168
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người đang phiền não cùng lúc với Cao Triều, còn cả Cố Trường Bình. Hắn tấm thiệp viền vàng đặt bàn, trong lòng do dự.
Tấm thiệp là do thái giám trong cung đưa đến.
Tết Trung Thu sắp tới, Hoàng đế tổ chức yến tiệc ngắm trăng trong cung, quân thần cùng vui.
Danh sách khách mời do phủ Nội Vụ định , thiệp mời đặc chế bằng vàng, vốn dĩ tên , là công chúa Vĩnh Huy cầu xin Hoàng đế mới tấm thiệp vàng mà ngoài hẳn là nghìn vàng khó cầu .
“Công chúa Vĩnh Huy một lòng si mê ngươi đấy.” Thẩm Trường Canh nhấc chén , trong giọng mang theo chút giễu cợt: “Trung thu, hoa trăng, kẻ si tình và , đúng là một đôi trai tài gái sắc.”
Cố Trường Bình dùng ngón tay thon dài chạm nhẹ tấm thiệp, tên còn tên của hai vị tiểu thế tử.
“Công chúa cầu xin thì Hoàng đế nhất định đồng ý ? Nếu thật sự và công chúa ngắm hoa trăng thì mang theo hai đứa nhỏ gì?”
“Ý ngươi là…”
“Hoàng đế đang nhắn với Bắc phủ rằng nên ngoan ngoãn một chút, hai đứa con trai quý giá nhất của Hạo vương đang trong tay ông .”
Cố Trường Bình nhạt: “Dưới quyền Hoàng đế, đến tình cha con, tình thúc cháu còn , huống hồ chỉ là một công chúa chẳng mấy quan trọng. Mỗi hành động đều dụng ý sâu xa, Trường Canh .”
Thẩm Trường Canh lập tức im lặng.
Cố Trường Bình đầu hỏi: “Còn ai nhận thiệp nữa?”
“Bẩm gia!” Cố Dịch suy nghĩ một lát trả lời: “Ngoài mấy vốn lòng Hoàng đế, còn thêm Từ tiểu tướng quân và phu nhân Chử thị.”
Thẩm Trường Canh: “Cũng là để lôi kéo !”
Cố Trường Bình ừ một tiếng, trầm mặc một hồi : “Thập Nhị rời khỏi kinh, chuyện tước phiên tạm thời gác , triều đình đều ai nhắc tới. Thực nhắc tới, chỉ là đang âm thầm toan tính bước tiếp theo.”
Thẩm Trường Canh thế thì tim căng lên: “Ngươi đoán bước tiếp theo sẽ là gì?”
Cố Trường Bình lắc đầu: “Không ai cả. chỉ việc Hoàng đế đề bạt Vương Uyên cũng thể đoán vài phần.”
Nhắc tới Vương Uyên, sắc mặt Thẩm Trường Canh lập tức khó coi.
Tuổi còn nhỏ, chẳng bản lĩnh gì, mà mấy hôm đặc cách thăng lên chức Hình bộ Lang trung. Tốc độ thăng quan nhanh như thể cưỡi ngựa thiên lý.
Nghĩ đến bản lăn lộn quan trường hơn mười năm, cũng chỉ là một chức Tế tửu ngũ phẩm, đúng tức c.h.ế.t mà.
Tử Hoài đúng, gần đây từng hành động của Hoàng đế, từ triều đình đến quân đội, đều đang gấp rút bố trí cho tước phiên cuối cùng.
Việc đề bạt Vương Uyên, một là để an ủi Hoàng hậu trung cung, hai là để khiến nhà họ Vương kiên định ủng hộ chính sách tước phiên, tiên phong cho .
Lúc , Cố Trường Bình : “Bên phía Ôn Lư Dụ chắc cũng tin.”
Lời dứt, Tề Lâm đẩy cửa bước .
“Gia, mật thư của Ôn gia.”
“Mau đưa đây!”
Cố Trường Bình xem xong lập tức đốt thư ngọn nến.
“Tối rằm tháng tám, lương thực từ phía Nam sẽ chuyển lên Bắc phủ, chuyến đầu tiên là một vạn cân, mở đường . Người của Thập Nhị sẽ tiếp ứng giữa đường.”
Tim Thẩm Trường Canh càng siết chặt: “Nhanh thế !”
Cố Trường Bình tính nhẩm: “Nếu suôn sẻ, mỗi chuyến đều là vạn cân trở lên, mười mấy chuyến là xong.”
Thẩm Trường Canh: “Phải mất mấy năm?”
Cố Trường Bình: “Trong vòng một năm.”
Thẩm Trường Canh , một lúc lâu mới : “Cố Trường Bình, là ngươi cũng học theo vị long ỷ , lôi kéo học trò của ngươi là Từ Thanh Sơn ?”
“Không cần!”
“Đệt, ngươi đừng bộ thanh cao nữa .” Thẩm Trường Canh xoa xoa ngực: “Tên nhóc đó trong quân nửa năm, khác xưa lắm . Sau …”
“Ta lôi kéo .” Cố Trường Bình lạnh giọng cắt ngang, sang Tề Lâm: “Ngày mai tìm Tú nương may cho hai vị tiểu thế tử mỗi một bộ áo quần mới.”
“Dạ!”
“Ta ngoài một lát, các ngươi đừng ai theo.”
Bị ngắt lời, Thẩm Trường Canh tức đến ngừng tim, sang Tề Lâm mà ba câu liên tiếp: “Hắn định ?”
“Hắn từng lôi kéo Từ Thanh Sơn lúc nào?”
“Hồi còn ở Quốc Tử Giám ? Đó là chuyện tám trăm năm , còn ích gì!”
Tề Lâm: “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-523-vi-dieu-o-cho-nao.html.]
…
Cố Trường Bình ?
Hắn gặp Tĩnh Bảo.
Từ khi nàng lên đường nghênh đón linh cữu đại tướng quân đến khi đại tướng an táng, nửa tháng trời, họ gặp nào.
Tâm trạng Cố Trường Bình lúc vi diệu.
Vi diệu ở chỗ nào?
Vi diệu là ở Từ Thanh Sơn.
Trước , ỷ việc kiếp kiếp nàng đều thích nên từng đặt một kẻ non nớt mới đời như Từ Thanh Sơn thế giới tình cảm giữa nàng và .
Hắn luôn tự tin, bình thản.
Tự tin rằng trong mắt A Bảo sẽ còn ai khác.
Thế nhưng khi thấy Từ Thanh Sơn trở về kinh thành, với dáng vẻ dày dạn phong sương, từ một thiếu niên ngây ngô trong chớp mắt thành một vị tướng quân gánh vác trọng trách, trầm như núi…
Hắn chợt nhận , một đàn ông như thế, dù ở vai trò đối thủ nào cũng đều vô cùng xuất sắc.
Dạo rảnh rỗi, ngừng so sánh bản với Từ Thanh Sơn:
Mình hôn ước; tay trắng một .
Mình ôm dã tâm; một lòng trung thành.
Mình giấu giếm với A Bảo; chẳng e dè điều gì…
So tới so lui, trong lòng cảm thấy như một cái lỗ rò, gió đông gió tây gì cũng len , cảm giác vi diệu ban đầu, đến đêm phóng đại lên gấp bội.
Chua đến mức gần như sống nổi.
Mãi đến lúc mới thật sự hiểu cô gái chỉ trong tim mà là trong từng sợi tóc, từng lỗ chân lông, từng tạng phủ kinh mạch, nơi nào .
Muốn dâng cả mạng sống cho nàng quá.
Đời của xem như tiêu .
Cố Trường Bình thở dài.
…
Tĩnh phủ, tiểu hoa sảnh.
Tĩnh Bảo nửa ghế quý phi, Tam tỷ chuyện lễ vật Trung thu, Tiểu Nhất Ninh loay hoay với món cửu liên trong tay.
Cô bé rõ ràng bắt đầu cáu, nhe răng , như thể cúi đầu c.ắ.n cho đỡ tức.
Tĩnh Bảo bật .
“Cười gì đấy? Có ?” Tĩnh Nhược Tụ khá khó chịu vì vẻ chú ý.
Đây là đầu tiên nàng đảm nhận vai trò nữ chủ nhân Tĩnh phủ, tự tay chuẩn quà tết cho bạn bè , trong lòng lo hồi hộp. Nói với A Bảo cũng là để ý kiến, sợ điều gì chu .
Ai ngờ lơ đãng như .
Thấy tam tỷ vẻ giận, Tĩnh Bảo đành thẳng dậy, : “Mỗi câu tỷ đều , , chu đáo.”
“Thật đó?”
“Tam tỷ!” Tĩnh Bảo thu ý , nghiêm túc : “Dù chu đáo thì ? Việc gì cũng vẹn, sẽ mệt mỏi. Đừng luôn nghĩ khác thế nào, nghĩ bản . Bản thấy vui vẻ mới là thật sự vui vẻ.”
Tĩnh Nhược Tụ: “…”
Lúc , Tiểu Nhất Ninh mất kiên nhẫn với cửu liên , bèn há miệng c.ắ.n luôn. Tĩnh Bảo chỉ tay: “Thấy , đó mới là vui thật! Hỏng thì , mua cái mới; quà tết năm nay chu đáo thì sang năm tặng. Cần gì so đo với chính ?”
Nói xong, Tĩnh Bảo dậy bước đến mặt Tiểu Nhất Ninh, nhận lấy cửu liên trong tay bé, chỉ dùng vài động tác tháo xong.
Tiểu Nhất Ninh nàng bằng ánh mắt sáng như .
“Muội về phòng nghỉ chút. Tỷ và Nhất Ninh ngủ sớm . Trung thu năm nay chúng cả, ba ở nhà ăn với . Dọn đồ ăn lên noãn các, thêm mấy con cua, hấp mà ăn.”
Tĩnh Nhược Tụ bóng áo của Tĩnh Bảo khuất cửa, nhớ mấy câu nàng thì khỏi ngẩn .
A Bảo hiếm khi nhiều như .
Chẳng lẽ trong lòng đang tâm sự gì?