Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 522: Sao lại là hắn

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:09:04
Lượt xem: 186

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tay Lục thị khẽ run khi cầm chén .

“Ta cũng con bé về phương Nam, ở bên cạnh trông nom, lòng cũng yên tâm hơn. Cũng từng vài lá thư nhắc đến chuyện , nhưng nó chỉ về.”

“Tam tiểu thư vì ?”

“Một là vì nhà họ Tĩnh đông , miệng lưỡi thiên hạ khó lường, ai quan tâm ngươi đúng sai, ắt sẽ lưng bàn tán chỉ trỏ. Phận đàn bà hòa ly, ngày tháng chẳng dễ sống .”

Lục thị thở dài: “Hai là phủ Lâm An gần phủ Hải An, lỡ như tên súc sinh tìm tới cửa, dây dưa dứt thì ?”

Nghĩa là… Tam tiểu thư vốn chẳng hề ý định trở về phủ Lâm An?

Uông Tần Sinh cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng cơ mặt ở khóe môi và đuôi mày căng cứng thôi.

“Phu nhân từng nghĩ đến chuyện mua ít ruộng đất, tích trữ lương thực giúp Tam tiểu thư, để con họ về khỏi lo chuyện cơm áo ?”

“Mua ruộng tích lương gì chứ, nhà họ Tĩnh tuy chẳng vinh hoa phú quý gì, nhưng nuôi sống hai con họ chuyện khó.”

Lục thị ngập ngừng một chút tiếp: “Huống chi còn A Bảo ở đó, sợ gì chứ, tỷ ruột cháu ruột của , chẳng lẽ quan tâm? A Bảo đứa nhỏ , xưa giờ luôn về phía nhà, thương yêu trẻ nhỏ.”

Uông Tần Sinh lúc mồ hôi lạnh túa .

“Phu nhân, bà xem… liệu Tĩnh Thất âm thầm mua ruộng tích lương cho Tam tiểu thư ?”

Lục thị bật : “Nếu con bé định mua thật, với ? Không đồng ý, chỉ là thấy bọn trẻ còn nhỏ quá, giờ mà lo chuyện hồi môn thì sớm đấy.”

“Vậy… …”

Lưỡi Uông Tần Sinh như tê cứng, cố gắng mấy vẫn nên lời, đành gượng với Lục thị.

Nụ cứng đờ đến mức chẳng khác nào sắp .

Lục thị nhận điều gì đó, hỏi: “Sao thế? Có chuyện gì ?”

“Phu nhân, con chợt nhớ trong nha môn còn việc gấp xử lý.”

Uông Tần Sinh đột ngột bật dậy: “Con ngay, lúc khác đến trò chuyện với phu nhân.”

“Sao nhanh , còn hớp một ngụm. Người , mau tiễn Uông công tử!”

“Không cần, cần tiễn ạ, xe ngựa của con đang đỗ ngay cổng phủ. Phu nhân giữ gìn sức khỏe, con !”

Uông Tần Sinh cất bước như bay, gần như là chạy trốn.

Lục thị dáng vẻ vội vàng hấp tấp của , chợt nhớ đến con đang quan ở kinh thành, trong lòng xót xa buồn.

“Làm quan trong thiên hạ … cũng chẳng dễ dàng gì.”

“Uông công tử thong thả!”

“Đi thong thả, thong thả!”

Uông Tần Sinh lòng như tro nguội, thấy xe ngựa đỗ cổng phủ thì lập tức vén rèm chui , giọng khẩn thiết: “Mỹ nhân, mau tát một cái, mau!”

“Bốp!”

Cao Triều vung tay tát ngay một cái rõ mạnh. Uông Tần Sinh như tỉnh khỏi cơn mộng, sắc mặt lúc mới hồng hào.

Hắn nhăn nhó: “Mẹ của Tĩnh Thất gì hết.”

Câu chẳng đầu chẳng đuôi khiến tim Cao Triều treo lên tận cổ, tức giận mắng: “Ngươi rõ ràng xem nào! Gì mà gọi là gì hết?”

“Tam tiểu thư định về phương Nam sống; cũng từng sẽ tích trữ lương thực mua ruộng. Lục Phu nhân bảo, chỉ cần Tĩnh Thất ở đó thì cả đời con họ lo gì hết.”

Con nó…

Cao Triều như sét đánh, ngả , đầu va mạnh thành xe phát tiếng “cốp!”

Cơn đau khiến giật , liếc sang Uông Tần Sinh, chỉ thấy ánh minh châu, sắc mặt trắng hơn cả ma.

Suốt thời gian qua, hai họ âm thầm điều tra chuyện lương thực.

Từ một manh mối mờ nhạt mò suốt nửa tháng, cuối cùng phát hiện hai nhóm đang bí mật thu mua lương thực, khiến giá cả tăng vọt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-522-sao-lai-la-han.html.]

Một nhóm thì manh mối quá ít, là ai, chỉ dính líu đến giới giang hồ.

Còn nhóm , càng điều tra sâu, càng lộ một cái tên quen thuộc đến thể quen thuộc hơn, Thất gia nhà họ Tĩnh.

Sao là Tĩnh Thất chứ?

Thằng nhóc đó đang quan rạng rỡ nơi kinh thành, hơn nữa thu gom nhiều lương thực như thế để gì?

Đừng là Uông Tần Sinh tin, ngay cả Cao Triều cũng dám tin.

Càng tìm hiểu, họ càng phát hiện Tĩnh Thất thu mua lương thực và ruộng đất danh nghĩa Tam tiểu thư.

họ lập tức rời huyện Tuyên Dương, đến phủ Lâm An, định hỏi Lục thị xem bà chuyện .

Nếu bà , thì cũng gì to tát. Dù Tam tiểu thư hòa ly, mua chút ruộng và lương để lo đường lui cũng là hợp lý.

Thế nhưng bà hề .

Cao Triều chống tay dậy, giọng trầm lạnh: “Tần Sinh, ngươi xem… thằng nhóc đó mua bao nhiêu lương?”

Uông Tần Sinh mệt mỏi trả lời: “Tổng cộng tám vạn lượng bạc, ba nghìn sáu trăm mẫu ruộng , chín trang trại.”

Mẹ kiếp…

Cao Triều nghẹn lời như bóp cổ, những lời định đó cũng thốt nổi.

Với từng bạc ném , lương thực ở Giang Nam biến động mới là lạ. Huống chi còn một nhóm khác cũng đang thu gom.

“Cao mỹ nhân, khi nào sự việc như với ngươi nghĩ ? Lỡ như Tĩnh Thất thật sự là nhà giàu chỗ tiêu tiền thì ?”

Uông Tần Sinh run run : “Với , giống tạo phản ? Trên già, con nhỏ, chỉ cần động một chút là ảnh hưởng cả nhà. Ngẫm thấy bất khả thi, tuyệt đối thể!”

Mấy lời đó khiến Cao Triều cũng chau mày.

, Tĩnh Thất xưa nay tiêu tiền như nước, chẳng bao giờ thiếu bạc cả.

Biết thật sự đang tìm đường lui cho hai con họ thì ?

Huống chi, thằng nhóc là nữ cải trang nam thi và quan, chẳng lẽ rước họa , tự đào mộ cho ?

“Giờ chúng gì đây?” Cao Triều bắt đầu rối trí.

Uông Tần Sinh ngẩn .

Hồi còn ở Quốc Tử Giám, là kẻ chính kiến, chuyện gì cũng chỉ theo khác. Sao giờ bắt tự quyết?

Hắn! Không! Có! Chính! Kiến!

Không khí ngưng đọng trong xe. Một lúc , Cao Triều mới ý thức tên quan , vẫn vô dụng như xưa.

Hiểu rõ điều đó, vỗ n.g.ự.c mấy cái, nghiêm giọng : “Giờ điều quan trọng là rõ, mua lương trữ đất là để gì?”

, đúng, đúng!”

“Nếu như thật sự là vì tiền nhiều quá tiêu , thì bọn đúng là nghĩ ngợi quá nhiều .”

, đúng, đúng!”

“Còn nếu …”

“Không thể nào !”

Uông Tần Sinh ngẩng đầu, hùng hồn : “Ta thể lấy cả tính mạng bảo đảm, Văn Nhược tuyệt đối chuyện như thế!”

Cao Triều: “…”

Ta cũng lấy cả tính mạng đảm bảo, đây chỉ là sợ nhỡ lỡ thật thì ?

“Mỹ nhân!”

Uông Tần Sinh thúc Cao Triều, gấp: “Giờ quan trọng là sự thật đây? Biết ở ? Mau, nghĩ nghĩ !”

Cao Triều im lặng, trong lòng bắt đầu rối như tơ vò.

 

Loading...