Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 52: Không chịu nhún nhường

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:15:53
Lượt xem: 237

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tay Tĩnh Bảo đang dâng bỗng khựng , nét mặt đổi, : “Không gì cả, chỉ dặn con học hành cho .”

“Nhị cữu con , chịu thiệt cũng vì ít học. Nhà họ Lục là gia tộc xuất từ công trạng quân sự mà…”

Lời lải nhải của Lục thị, Tĩnh Bảo chẳng lọt tai chữ nào.

Cậu gọi nàng đến, kỳ thực chẳng nhắc gì tới việc học, mà là hỏi về chuyện của Thạch Thuấn.

Ông nghi ngờ Thạch Thuấn do nàng tay, chỉ dặn nàng nhẫn nhịn thêm một thời gian, ngày mây tan trời sáng cũng sẽ đến.

Lúc đó nàng chỉ xem như lời an ủi, nhưng giờ ngẫm , dường như chẳng chỉ để dỗ dành.

Nghĩ đến chuyện hôm nay Hầu phủ khách… hẳn là ông đang mưu tính trở chốn quan trường.

Tĩnh Bảo nhíu mày, cảm thấy vẫn còn quá vội.

Hai con về đến phủ, bất ngờ thấy Tĩnh Nhược Tố cũng trở về, mang theo nửa xe lễ vật, là đồ ăn thức uống để mang về phủ Lâm An.

Lục thị thấy trong đó còn đồ gửi cho lão phu nhân thì sắc mặt khó coi.

Bao nhiêu năm qua, bà lấy lòng lão phu nhân, đối xử chu đáo hết mực, cẩn trọng từng li từng tí, nghĩ rằng một ngày nào đó thể bà cảm động.

Thế mà, dù bà đối xử chu đáo thế nào, lão phu nhân cũng chẳng hề lay động, vẫn thiên vị như cũ.

Tĩnh Bảo mối khúc mắc trong lòng , bèn khuyên: “Đại tỷ là để nhà bên phủ Lâm An thấy, tỷ đang cha tròn chữ hiếu. Dù cha hiếu đạo, nhưng con cái của ông thì !”

Tĩnh Nhược Tố thầm nghĩ: vẫn là A Bảo hiểu nhất.

Sắc mặt Lục thị lúc mới dịu xuống đôi chút.

lúc , Triệu thị dẫn theo nha , ma ma ào ào chạy đến: “Đại tẩu, vài món nhờ chị mang về giúp, đều là đặc sản kinh thành và mấy xấp lụa là, để chia cho lão phu nhân và các bên nhà.”

Lục thị hờ hững trả lời: “Muội lòng .”

Triệu thị châm chọc: “Có lòng gì chứ, nào như đại tẩu. Nghe lão phu nhân ốm lập tức vội bỏ cả con mà chạy về, chẳng khác gì hiếu nữ mẫu mực.”

là nên để nhà phủ Lâm An thử những lời Nhị thẩm .”

Tĩnh Bảo mỉm đáp lời: “Ta khoe khoang , nhưng về đạo hiếu, thì đại phòng chúng hơn hẳn nhị phòng đấy. Nhìn mà xem, đây là đồ đại tỷ chuẩn cho lão phu nhân đó.”

Sắc mặt Triệu thị lúc xanh lúc trắng.

Thằng nhãi cứ thích lẩn mấy phòng đàn bà; còn đấu võ mồm với đàn bà, còn sách gì nữa? Ta thấy ngươi đàn ông cũng xong!

Tĩnh Bảo xong, trong lòng nhẹ nhõm hẳn, kéo Tĩnh Nhược Tố sang một bên trò chuyện.

Tĩnh Nhược Tố gõ trán nàng: “Không thể bớt một câu ?”

Tĩnh Bảo nhạt: “Lúc họ nhốt ngoài cửa, ai bớt nhốt một canh giờ ? Lúc tay với , ai nương nhẹ một chút ?”

Tĩnh Nhược Tố thì nổi trận lôi đình.

Ra tay với A Bảo?

Chuyện gì ? Khi nào xảy ?

“Nhanh cho tỷ !”

Tĩnh Bảo xua tay: “Nói cũng vô ích, tỷ chỉ cần nhớ kỹ: những , dù trong lòng ngươi tự tin, cũng tuyệt đối tỏ yếu thế.”

Buổi tối là tiệc tiễn Lục thị lên đường. Tĩnh Bảo còn đến Quốc Tử Giám nên Lục thị cố ý sai dọn tiệc sớm.

Không đông lắm, nhưng vẫn chia hai bàn nam nữ.

Bàn nam, Nhị lão gia chủ vị, mặt về hướng nam.

Tĩnh Bảo thì kế bên, hướng bắc nam, dù chỉ một nhưng khí thế hề kém cạnh.

Ba con trai của đại phòng kế tiếp.

Nhị lão gia nâng chén, xem như khai tiệc.

Hai bên bề ngoài thì vui vẻ, nhưng trong lòng mỗi đều tính toán riêng.

Tĩnh Bảo thì cắm đầu ăn uống, dù cơm ở Quốc Tử Giám ngon thật, nhưng vẫn bằng đồ nhà. Ăn nhiều một chút, cao thêm tí nữa.

Ánh mắt Nhị lão gia liếc về phía nàng, trong lòng trào dâng một nỗi khó chịu mơ hồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-52-khong-chiu-nhun-nhuong.html.]

Lục thị sẽ trở về phủ Lâm An, ông lập tức hiểu rõ dù thế nào, lão phu nhân cũng ngăn nổi đứa con riêng cửa.

Còn đại ca tuy mang tiếng ở phủ Lâm An, nhưng cũng mấy chuyện đàn ông thường gặp, chẳng ảnh hưởng gì đến đứa con trai .

Người đứa con phấn đấu đấy chứ!

Nhị lão gia uống cạn một chén, thầm nhủ để lão Tam, lão Tứ nghĩ thêm cách mới .

Cơm nước xong, Tĩnh Bảo về phòng, A Man hầu hạ tắm gội sạch sẽ, áo quần gọn gàng, mới đến từ biệt Lục thị.

Những lời nên , đều hết;

Chuyện cần dặn dò, cũng căn dặn từng điều một.

Thế nhưng, Lục thị vẫn yên tâm để con gái ở một giữa chốn kinh thành rồng rắn hỗn tạp, hiểm họa khôn lường .

Tĩnh Bảo lo lắng, bèn cố gắng an ủi bằng đủ lời dịu nhẹ. Mãi đến khi A Nghiễn ngoài cửa thúc giục ba, bà mới chịu rời .

Lục thị rơi nước mắt tiễn tận cổng nhị môn, đợi khuất , bà mới hạ quyết tâm, lập tức khởi hành trong đêm về phủ Lâm An.

Vợ chồng nhị phòng như gì, chẳng ai tiễn.

Ngược , đại thiếu phu nhân Đỗ Ngọc Mai tiễn đến tận cổng chính, đợi xe ngựa xa mới viện.

Tĩnh Bảo đến cổng Quốc Tử Giám thì chặn .

Người khiến nàng bất ngờ là Liên Vân, nha cận của Ngũ cô nương Lục Cẩm Vân.

Liên Vân xin nghỉ tang ông nội xong, nhân tiện giúp tiểu thư giải quyết chuyện riêng.

Nàng lấy một đôi giày bọc vải kỹ càng từ trong bọc : “Đây là tiểu thư may cho biểu công tử. Từng mũi kim từng đường chỉ đều do tiểu thư tự tay , mong biểu công tử trân trọng.”

Ý gì đây?

Tĩnh Bảo tròn mắt sững sờ.

Nhớ ánh mắt Ngũ cô nương nàng, còn cả chiếc khăn thêu uyên ương nàng trả , giờ mới bừng tỉnh.

Ngũ cô nương thầm mến nàng!

Tĩnh Bảo nhức cả đầu: “Làm phiền ngươi nhắn với tiểu thư các , đừng tặng đồ nữa, để ngoài sẽ hỏng danh tiết khuê các của nàng .”

Nghĩa là từ chối khéo ?

Liên Vân thấy bối rối trong lòng.

Một nha cố gắng vì tiểu thư. Liên Vân đảo mắt nghĩ kế.

“Biểu thiếu gia đúng, nô tỳ cũng khuyên tiểu thư như . tiểu thư hình như cứ nghĩ gì cho biểu thiếu gia thì trong lòng yên. Biểu thiếu gia cách nào giúp nàng yên lòng ?”

Yên lòng cái gì? Chẳng chỉ một lời xác nhận ?

Ngày đó mợ đem theo ba cô gái đến cho nàng chọn vợ, rõ là nàng chọn một trong ba.

“Ta cách nào khiến nàng yên tâm cả, ngươi tìm khác . Còn đôi giày , phiền ngươi mang về cho tiểu thư. To quá, mang !”

Dứt lời, Tĩnh Bảo đầu bỏ .

Liên Vân ngơ ngác.

Sao mà tuyệt tình đến thế? Nếu để tiểu thư , chẳng sẽ c.h.ế.t !

Không đúng… nhận khăn của tiểu thư mà, khăn còn thêu đôi uyên ương kìa!

“Biểu thiếu gia, biểu thiếu gia!”

Liên Vân định đuổi theo cho rõ ràng, thấy khác chặn Tĩnh Bảo .

Người nọ mặc quan phục, khí độ bất phàm, hẳn là giáo quan của Quốc Tử Giám.

Ánh mắt sắc lạnh quét về phía Liên Vân khiến nàng hoảng hồn, le lưỡi một cái xách bọc rút lui.

Vừa xoay một bước, thì lưng vang lên tiếng quát: “Tĩnh sinh, quỳ xuống cho !”

Tĩnh Bảo quát đến ngớ : “Thưa , con đến trễ ạ!”

Thẩm Trường Canh trừng mắt: “Tiên sinh bảo học trò quỳ, còn cần lý do ?”

 

Loading...