Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 517: Vật đổi sao dời
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:08:59
Lượt xem: 181
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghĩ đến ba tháng qua, Diệp Quân Chỉ chỉ lớn một trận.
Ban đầu nàng cứ tưởng dày mặt bám lấy Từ Thanh Sơn, ngày đêm bầu bạn, với sự dịu dàng đáng yêu, thông minh lanh lợi của , sớm muộn cũng thể lay động trái tim .
Nào ngờ tên Từ Thanh Sơn giống hệt hòn đá trong nhà xí hôi cứng, chẳng hề mảy may lay chuyển.
Ban ngày hòa đám binh sĩ, ăn uống cùng , luyện binh cùng ; ban đêm nếu đến giờ ngủ thì tuyệt về trướng, mà dù về thì cũng ngã phịch xuống giường, ngủ say như c.h.ế.t.
Kẻ tự xưng là “thị vệ cận” như nàng ngoài việc sai khiến đủ thứ việc nặng nhọc, thì chẳng chút cơ hội nào khác, còn chịu đựng ánh mắt mang chút giễu cợt khi khi của .
Những ngày đại tướng quân trọng bệnh, dứt khoát về trướng nữa, ngày ngày canh giữ bên cạnh, dâng bưng thuốc, lau đút thuốc… tất thảy đều tự tay .
Đêm hôm đại tướng quân rời , trở về trướng, thắp đèn dầu, chỉ trong bóng tối xuất thần.
Nàng lấy hết can đảm bước , quỳ bên cạnh , cố sức nắm lấy tay .
Bàn tay lớn, lạnh như băng.
Hắn hé mắt, u uẩn nàng một cái, khàn giọng : “Hôm qua còn chuyện với ông , ông vẫn , còn ăn nửa bát cháo mặt . Ta lau mặt, lau tay cho ông , mặt và tay vẫn còn ấm.
Vậy mà khi chạm ông , tay ông lạnh toát. Ta ôm lấy ông, sưởi ấm tay ông, nửa ngày mà vẫn lạnh.
Diệp Quân Chỉ, ngươi xem, một thể lạnh đến thế chứ!”
Nàng nên gì, chỉ òa .
Quả nhiên, nàng bật thành tiếng.
“Nếu ông còn sống, nhất định sẽ , chỉ gì , sớm muộn gì chúng cũng , đến lúc đó gặp trời, thiếu một ai.”
Khi nàng còn đang ngơ ngác, bàn tay to lớn rút về.
“Ngươi , để một một lát.”
“Không, ở đây với ngươi.”
Nàng vẫn điều gì.
Người đàn ông hiếm khi lộ một chút mềm mỏng, lúc chính là cơ hội nhất để nàng bước lòng .
Bất ngờ, Từ Thanh Sơn đột ngột dậy, sải bước ngoài.
Diệp Quân Chỉ thật sự hiểu nổi, rõ ràng nàng dịu dàng đến mức rơi nước mắt, mà vẫn động lòng? Không nước mắt của phụ nữ là vũ khí lợi hại nhất để đối phó đàn ông ?
Tên Thất gia rốt cuộc điểm gì mà khiến ở nơi nghìn dặm xa vẫn luôn ghi nhớ khôn nguôi?
Đêm ngoài trướng đau khổ canh chừng;
Còn nàng thì âm thầm rơi lệ trong trướng, thấy oan ức cho chính .
Nghĩ tới đây, Diệp Quân Chỉ bỗng thấy bản rửa mặt thật quá nực .
Có ích gì chứ, xưa nay đến!
Không cần nghĩ ngợi, Diệp Quân Chỉ xoay bước trở .
…
Từ Thanh Sơn liếc qua bóng lưng Diệp Quân Chỉ, thu ánh : “Mẹ, tựa đầu vai con, ngủ một lát .”
Sắc mặt Chữ Dung lộ rõ vẻ xót con, ngoan ngoãn tựa đầu lên vai : “Con cũng ngủ một chút , còn bảy tám ngày nữa mới tới kinh thành, cố quá sẽ trụ nổi .”
“Vâng.”
Từ Thanh Sơn ngửa đầu , dứt khoát nhắm mắt.
“Con trai!”
“Dạ?”
“Mệt ?”
“Không mệt.”
Cỗ xe tám ngựa kéo quan tài, cần điều khiển, từ đầu đến giờ đều là Từ Thanh Sơn cầm cương, đổi , sợ khác điều khiển vững, kinh động tướng quân đang an giấc trong quan tài.
Vừa lúc dâng nóng, Chữ Dung trông thấy tay con trai chi chít vết phồng rộp vì dây cương cứa, tám con ngựa sức nặng đều dồn hết hai tay .
“Con …”
Có lời, Chữ Dung chôn sâu trong lòng từ lâu: “Cái c.h.ế.t của cha con liên quan đến con, ông chỉ là ở bên con, bao năm qua chúng bỏ mặc con một ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-517-vat-doi-sao-doi.html.]
“Mẹ!”
Từ Thanh Sơn khẽ run mi: “Đừng nữa, nghỉ một lát , chỉ hai canh giờ thôi.”
Chữ Dung đành im lặng, cơn buồn ngủ ập tới, chẳng mấy chốc .
Từ Thanh Sơn lắng tiếng thở đều đặn bên tai, từ từ mở mắt, ánh dừng nơi quan tài mặt, dịu dàng mà kiên định.
Vừa tròn hai canh giờ, đột ngột mở mắt, đẩy nhẹ Chữ Dung , đó huýt lên một tiếng còi dài vang dội.
Chưa đến một khắc , Từ gia quân chỉnh tề lên đường nữa.
Sáu ngày , lúc sáng sớm, trời thu lất phất mưa, mùi tanh ẩm bốc lên từ đất.
Từ gia quân suốt đêm bôn ba, đến phủ Chân Định, từ xa thấy mấy trăm cấm vệ quân cưỡi ngựa xếp hàng chờ ven đường.
“Hoàng thượng phái tới đón đại tướng quân về !”
Không ai trong Từ gia quân gọi lên một tiếng, cả đoàn lập tức sôi sục.
“Con, mau đó xem !”
Chữ Dung dứt lời, Từ Thanh Sơn quất roi, phi ngựa lao tới.
Lúc , trong đám cấm vệ quân hai con ngựa bất chợt phóng .
“Ẻo lả!”
“Tiền Tam Nhất!”
Mắt Từ Thanh Sơn sáng rỡ, bèn kéo cương ngựa thật mạnh, ngựa hí vang, chồm cao: “Sao hai tới đây?”
Tĩnh Bảo cũng kéo cương, với : “Tới đón ngươi.”
“Tên Cao Triều ?” Từ Thanh Sơn hỏi.
Tiền Tam Nhất vỗ về ngựa, trả lời: “Hắn công vụ, nếu nhất định cũng tới.”
Từ Thanh Sơn nén xúc động trong mắt, tung xuống ngựa.
Tĩnh Bảo và Tiền Tam Nhất cũng vội nhảy xuống, Tĩnh Bảo vì nhảy gấp nên loạng choạng mấy bước, vững thì Từ Thanh Sơn một tay khoác vai Tiền Tam Nhất, nhào tới ôm luôn cả nàng lòng.
Ba vây lấy , đầu kề đầu, vai tựa vai.
Ánh sáng lướt qua, bóng đổi .
Tiền Tam Nhất ngước Từ Thanh Sơn, suýt nữa bật : “Họ Từ, ngươi đúng là già quá !”
“Ngươi hiểu , cái gọi là khí chất đàn ông.”
Từ Thanh Sơn liếc Tĩnh Bảo: “Ẻo lả, mặt ngươi càng trắng thế? Ta nên gọi ngươi là công tử bột !”
Tĩnh Bảo nhướng mày: “Gọi công tử bột như đang ăn bám , vẫn nên gọi Ẻo lả cho dễ , đổi.”
Từ Thanh Sơn bật ha hả, bất giác rơi lệ.
Tĩnh Bảo và Tiền Tam Nhất liếc , đồng thời vỗ nhẹ lên lưng , bàn tay ấm áp, nhè nhẹ an ủi.
Trước đó, khi họ đợi ở đây, hai trăm bàn bạc khi gặp nên gì, an ủi thế nào.
Vậy mà đến lúc thật sự gặp , bao nhiêu lời nghẹn nơi cổ họng, nửa chữ cũng thốt nổi.
Đã , Tĩnh Bảo bèn mỉm : “Từ Thanh Sơn, ngươi chậm như rùa , bọn chờ ngươi ba ngày .”
Tiền Tam Nhất tiếp lời: “Dù chỉ dụ của hoàng thượng, bọn cũng sẽ đợi ở đây, chỉ là bày trận lớn thế thôi. Cảm động ? Vui ? Mau, đây ôm cái nào!”
“Cút !”
Từ Thanh Sơn vung tay, hất Tiền Tam Nhất mấy bước, chằm chằm Tĩnh Bảo, hồi lâu mới : “Tĩnh Đại nhân, hơn !”
“Từ Tiểu Tướng quân!” Tĩnh Bảo bật : “Đừng ghen tỵ, vốn sẵn .”
Tiền Tam Nhất chen : “Họ Từ, trong mắt ngươi chỉ Tĩnh đại nhân, Tiền đại nhân ?”
“Tiền Đại nhân, Tiền trạng nguyên!”
Từ Thanh Sơn , đ.ấ.m n.g.ự.c một cú: “Oai lắm!”
Tiền Tam Nhất chỉ cảm thấy n.g.ự.c như vỡ : “Họ Từ, ngay ngươi là đồ súc sinh mà!”
Từ Thanh Sơn: “Dám nữa thử xem?”