Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 515: Đại tướng quân qua đời

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:08:56
Lượt xem: 186

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm Ôn Lư Dụ rời kinh, bầu trời bắt đầu mưa, lẫn trong gió âm u khiến cảm thấy một trận lạnh buốt.

Hóa đầu thu .

Tĩnh Bảo mái hiên, mưa rơi lá chuối trong viện, trong lòng đầy tâm sự.

Mấy ngày gần đây, Thái phó đại nhân và các đại thần nội các thường xuyên Hoàng đế triệu ngự thư phòng, mỗi là cả ngày , chẳng rõ đang bàn bạc chuyện gì.

Tô Thái phó khi trở về Mật Thư đài hé một lời, nhưng sắc mặt thì ngày càng nặng nề, nàng đoán là liên quan đến việc tước phiên.

"Tĩnh Văn Nhược."

Tĩnh Bảo thấy Tô Thái phó gọi , vội vàng bước phòng phía đông: “Đại nhân.”

Đại nhân lúc vẻ bồn chồn, : “Gọi cả Lục Thần Hiểu, hai đứa cùng dạo với một chút.”

“Vâng!”

Ba che ô rời khỏi Mật Thư đài, dọc theo một con hẻm sâu và yên tĩnh.

Tô Thái phó mở lời: “Việc tước phiên thất bại, cách nào hóa giải ? Hai các ngươi thử xem.”

Quả nhiên là chuyện tước phiên.

Tĩnh Bảo hạ ô thấp xuống, để khác thấy nét mặt .

Lục Thần Hiểu cau mày : “Đại nhân, hiện tại xem cách nào hơn để hóa giải.”

Tô Thái phó: “Tĩnh Văn Nhược, còn ngươi?”

Tĩnh Bảo: “Quả thực là , đang rơi thế bế tắc.”

Tô Thái phó thở dài, từ đó im lặng gì nữa, đến cuối con hẻm thì ba định về, từ hẻm bên vang lên tiếng ho khan.

Tô Thái phó ngẩng đầu, sắc mặt đổi, vội nhấc ô chạy qua: “Bệ hạ, ở đây?”

“Tiên sinh ở đây?”

Lý Tòng Hậu mặc long bào vàng tươi, phía là một tiểu thái giám lanh lợi đang che ô cho .

Tô Thái phó hành lễ : “Trong viện ngột ngạt quá nên dẫn hai thư ngoài dạo.”

Lý Tòng Hậu đang định cảm khái một câu “Trẫm cũng ”, ngẩng đầu thấy lưng Tô Thái phó còn hai , khỏi nuốt lời bụng.

Lục Thần Hiểu thấy hoàng đế sang, vội ném ô, bước khỏi mưa hành lễ: “Hoàng thượng.”

Tĩnh Bảo thì khựng .

Nếu ném ô thì trời đang mưa to, ướt sợ lộ vóc dáng; ném thì thất lễ với vua, do dự một lát nàng mới ném ô, lật đật chạy đến hành lễ.

Lý Tòng Hậu vốn để ý nhiều, chỉ là hành động khựng đó của Tĩnh Bảo thu hút ánh mắt .

“Thám hoa lang sợ mưa ?” hỏi.

Tĩnh Bảo dám ngẩng đầu: “Khởi bẩm Hoàng thượng, sợ ạ.”

Lý Tòng Hậu: “Vậy còn ném ô ?”

Tĩnh Bảo: “So với mưa, thần còn sợ hoàng thượng trách phạt hơn.”

“Hừ!”

Lý Tòng Hậu nhạt: “Trẫm là hổ ?”

Tĩnh Bảo: “Thiên tử uy nghiêm, thể dùng mãnh thú để ví von.”

Lý Tòng Hậu: “Vậy nên dùng gì để ví?”

Tĩnh Bảo c.ắ.n răng: “Uy nghiêm của thiên tử thể ví von, đó là khí thế toát từ từng cử chỉ, từ trong ngoài, thần dám tùy tiện bàn luận.”

Lý Tòng Hậu nàng một lúc lâu, mới dời ánh mắt sang Tô Thái phó: “Thảo nào đích danh gọi , thì Thám hoa lang ăn lanh lợi như .”

Tô Thái phó lập tức quát: “Tĩnh Văn Nhược, đừng bừa.”

Tĩnh Bảo vội cúi đầu hành lễ: “Hoàng thượng, thần ăn hồ đồ, năng lung tung, là của thần!”

Lý Tòng Hậu: “Thám hoa lang nhận nhanh khiến bất ngờ!”

Thừa lời!

Còn vì ngươi là hoàng đế !

Tĩnh Bảo dám thêm, chỉ cúi đầu thấp hơn.

Lý Tòng Hậu thấy nàng thú vị, còn thêm vài câu thì thấy Vương Trung che ô chạy tới: “Hoàng thượng, hoàng thượng, biên sa báo gấp tám trăm dặm!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-515-dai-tuong-quan-qua-doi.html.]

“Nói!”

Vương Trung liếc Tô Thái phó và hai , sắc mặt thiên tử, đành c.ắ.n răng : “Khởi bẩm hoàng thượng, Từ đại tướng quân qua đời trong trướng bốn ngày , con trai Từ Thanh Sơn sẽ sớm đưa linh cữu về kinh.”

“Cái gì?!”

Lý Tòng Hậu trợn mắt kinh hãi, Tĩnh Bảo đang trong mưa cũng đồng thời biến sắc.

Từ Thanh Sơn sắp trở về?

“Tiên sinh!”

Lý Tòng Hậu đầu Tô Thái phó, trong lý trí bất chợt dâng lên một nỗi sợ hãi.

May mà tay với vương Hạo, nếu , đại tướng quân c.h.ế.t, Định Bắc hầu bi thương tột độ thì còn tinh thần dẫn binh?

Tô Thái phó sắc mặt trắng bệch của vị hoàng đế trẻ tuổi, thở dài: “Hoàng thượng, đại tướng quân vì nước mà hy sinh, lòng trung cảm động trời đất, xin hoàng thượng phái ngoài thành năm trăm dặm đón linh cữu tướng quân trở về.”

Bắc phủ giờ còn trong tầm kiểm soát, nếu trấn an Từ gia quân, tất sẽ sinh họa lớn. Đón linh cữu năm trăm dặm, là biểu thị sự tôn kính với đại tướng quân, cũng là cách lôi kéo Từ gia.

Lý Tòng Hậu hiểu ý nghĩa của hành động .

Chỉ là… vẫn đủ!

Ánh mắt dừng Tĩnh Bảo: “Trẫm nhớ Từ Tiểu tướng quân là đồng môn với ngươi?”

“Khởi bẩm hoàng thượng, đúng .”

Lý Tòng Hậu trầm mặc một lát: “Đến lúc đó, ngươi cũng đón .”

Tĩnh Bảo hít sâu một , một đón sợ Từ Thanh Sơn hiểu lầm.

“Hoàng thượng.”

Nàng : “Từ Tiểu tướng quân thiết nhất với Tiền Tam Nhất và Cao Phủ Trấn, ba họ lớn lên cùng .”

“Vậy thì cùng đón.”

“Thần tuân chỉ.”

Tĩnh Bảo trở về thư đài, quan phục ướt hơn nửa, sợ lộ, bèn xin phép Tô Thái phó, đến Từ phủ viếng tang.

Tô Thái phó nàng mấy , ánh mắt sắc bén: “Về mặt hoàng thượng bớt , nhiều tất sai, họa từ miệng mà .”

Tĩnh Bảo xong, như gai lưng.

Không sai, mấy câu dí dỏm đó là nàng cố ý , mục đích là để hoàng đế chú ý, nhớ rằng bên cạnh Thái phó một như nàng.

Mục đích của nàng đơn giản: thư thực sự địa vị tại thư đài là thể ở phòng bên ngoài ngự thư phòng để .

Người hôm đó chỉ cần một nét bút định chuyện Vương Hạo chiêu binh, tích lương, nên g.i.ế.c nên giữ, chính là thư quyền lực nhất thư đài.

Mọi chuyện lớn nhỏ trong triều đều lọt tai y chỉ là hé nửa lời ngoài.

“Vâng!”

Tĩnh Bảo cúi đầu cung kính, Tô Thái phó phất tay: “Ngươi !”

Tĩnh Bảo bèn thu xếp đồ đạc rời quan phủ.

Về đến nhà, tắm rửa áo quần, khoác bộ triều phục sạch sẽ, kịp ăn tối bảo A Man chuẩn một phần lễ viếng trị giá một ngàn lượng bạc, đến Từ phủ.

Vừa mới bước một chân qua bậu cửa, nàng chợt dừng : “A Nghiễn?”

“Gia!”

“Ngươi đến tìm , truyền lời . Xong thì đến Từ phủ tìm . Cứ đại tướng quân bệnh mất, biên sa chủ soái, chính là thời cơ để Bắc phủ nghỉ ngơi dưỡng sức.”

A Nghiễn hiểu lắm nhưng vẫn nhớ kỹ lời đó.

Lúc , Cố Trường Bình đang cùng Thẩm Trường Canh bàn bạc, là nên đến Từ phủ viếng tối nay sáng mai.

Thẩm Trường Canh : “Xét theo mối quan hệ giữa ngươi với Bắc phủ thì nên là sáng mai; nhưng xét theo tình nghĩa với Từ Thanh Sơn, thì nên là tối nay.”

Cố Trường Bình: “Vậy thì tối nay !”

“Gia!”

Tề Lâm ló đầu : “A Nghiễn đến, Thất gia lời nhắn.”

“Mời .”

A Nghiễn thư phòng, truyền từng lời Thất gia dặn.

Cố Trường Bình xong, đầu Thẩm Trường Canh: “Ngươi thấy hoàng thượng sẽ để Từ Thanh Sơn ở kinh bao lâu?”

 

Loading...