Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 514: Nhất định phải đáng tin

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:08:55
Lượt xem: 184

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai giọng , một lớn một nhỏ, gió cuốn tản . Cố Trường Bình đầu , trông thấy Tĩnh Bảo cách đó vài trượng, khuôn mặt trắng trẻo rạng rỡ ánh nắng mặt trời.

Khóe miệng từ từ nhếch lên, trong ánh mắt cũng thấp thoáng bóng hình nàng.

“Lão gia, đại gia!”

Quản gia của Tô phủ vội vã kéo vạt áo chạy đến: “Trong cung tới, là ma ma cận bên cạnh công chúa Vĩnh Huy…”

Các vị khách đều xôn xao cả lên.

Đến cả công chúa Vĩnh Huy cũng phái mang lễ vật đến mừng, nhà họ Tô quả thật cao quý đến tột bậc, khiến ai ai cũng ngưỡng mộ.

Ánh mắt Tĩnh Bảo thoáng tối , dời ánh khỏi Cố Trường Bình.

Công chúa đến lúc , ngoài việc vì Tô Quý phi thì ít nhiều cũng phần vì Cố Trường Bình.

Chứng tỏ nàng để tâm đến .

“Đừng nghĩ nhiều!”

Đột nhiên, giọng nam nhân từ cao truyền xuống, khóe miệng Tĩnh Bảo mềm ngay tức thì, hồi lâu mới nhẹ nhàng gật đầu.

Tiệc rượu bắt đầu, Tĩnh Bảo sắp xếp bên cạnh Cố Trường Bình.

Khi Tô Bỉnh Văn đến kính rượu, đầy ẩn ý: “Tử Hoài, chăm sóc Thất gia thật nhé.”

Cố Trường Bình điềm tĩnh trả lời: “Tiên sinh tất nhiên chăm sóc học trò .”

Tĩnh Bảo hiểu hai đang đ.á.n.h đố điều gì, nhưng thật lòng chúc mừng Tô Bỉnh Văn: “Chúc mừng Tô đại ca, mong và Tạ cô nương gia đầu bạc răng long, hòa hợp trọn đời.”

“Tương kính như tân thì dễ, đầu bạc trọn đời mới khó!”

Tô Bỉnh Văn : “Vậy thì mượn lời chúc của Thất gia.”

Tĩnh Bảo mỉm : “Nhất định là !”

Cố Trường Bình xưa nay vốn thích náo nhiệt, giờ mang phận phò mã, đến kính rượu từng lượt từng lượt nối tiếp, tiệc mới một nửa mất kiên nhẫn, liếc mắt hiệu cho Tĩnh Bảo.

Tĩnh Bảo đành bất lực, chỉ thể lặng lẽ theo rời .

Yến tiệc bày ở hậu hoa viên Tô phủ, từ đó đến cổng chính cũng mất một khắc, hai sánh vai ánh trăng.

Trên gương mặt đàn ông thể đoán vui buồn: “Công việc ở Mật Thư đài thuận tay ?”

“Thám hoa lang ai gặp cũng quý, hoa thấy cũng nở!”

Cố Trường Bình quanh một lượt cúi đầu xuống, môi lướt nhẹ qua má nàng, trầm giọng bên tai: “Tâm tư nhỏ hẹp, dễ ghen lắm.”

Tĩnh Bảo ngẩn , lập tức đáp trả: “Vừa cũng ghen đấy, xem như hòa .”

Cố Trường Bình nàng, tự nhiên bật .

“Cười gì chứ?” Tĩnh Bảo hỏi.

“Cười nàng ngốc!”

Tĩnh Bảo ấm ức: “Người ở trong cuộc đều ngốc cả.”

“A Bảo!” Cố Trường Bình từng chữ rõ ràng: “Đừng nghĩ nhiều!”

Hiện tại, chỉ thể ba chữ đó, thêm một chữ cũng giống như đang bào chữa cho bản .

Tĩnh Bảo vẻ mặt lúng túng của , bỗng nhiên mềm lòng: “Thật cũng nghĩ nhiều .”

Rồi cúi đầu bộ áo quần mới là nàng đặc biệt mặc để gặp : “Có ?”

Cố Trường Bình rung động, ánh mắt kỹ từ xuống , gật đầu: “Đẹp…”

Hơn nữa…

Đẹp lắm!

Đoạn đường rời phủ quá ngắn, điều thì quá nhiều. Đến cổng phủ , cả hai đều còn lưu luyến rời, nhưng chẳng thể chia tay.

Tĩnh Bảo A Nghiễn đỡ lên xe ngựa, Cố Trường Bình xe xa mới xoay lên ngựa.

Về đến Cố phủ, trong thư phòng khách mời mà đến.

Thịnh Nhị thẳng vấn đề: “Sáng sớm mai sẽ lên đường đến Bắc phủ, điều tra chuyện lương thảo, cần ngươi một phong thư tay, lúc cấp bách còn thể giữ mạng.”

“Vào thư phòng với .”

Vào thư phòng, Cố Trường Bình cũng mời y , tự xuống bàn, mài mực nhanh chóng vài dòng, đóng ấn.

Thịnh Nhị cầm lấy kỹ, phát hiện ấn chương của Cố Trường Bình đặc biệt.

“Ấn chỉ dùng trong thư tín giữa , yên tâm, chuyện gì nhất định sẽ giúp ngươi.”

“Đa tạ!”

“Người nên cảm ơn là !”

Cố Trường Bình ôm quyền thi lễ, dặn dò: “Đường xa núi cao, nhị gia đường cẩn thận, bình an trở về.”

Thịnh Nhị phẩy tay chẳng để tâm, đến bất ngờ cũng nhanh kém như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-514-nhat-dinh-phai-dang-tin.html.]

Vừa thì đến, là Ôn Lư Dụ, mặt mày phần tức tối lẫn bối rối.

“Họ Cố , tại trong nhà một nữ nhân ở?”

“Ta là nam nhân ?”

“Nàng với Tĩnh Thất quan hệ gì?”

“Quan hệ thích?”

“Thân thích kiểu gì?”

“…”

“Thành ?”

“…”

“Tại nữ cải nam trang?”

“…”

“Mẹ kiếp, ngươi mau chứ!”

Ôn Lư Dụ gần như phát điên.

Hôm nay bận suốt ngày ở ngân trang kiểm sổ sách mệt c.h.ế.t, về phủ xong chuẩn một bàn rượu đồ nhắm để giải khuây. Ai ngờ uống xong thì cả nóng bừng, bèn vườn nhỏ dạo.

Vừa một vòng buồn tiểu, nghĩ phủ chẳng ngoài, bèn xắn áo dài, rút “thằng nhỏ” , nhắm một gốc cây lớn mà giải quyết.

Vừa tiểu nửa chừng thì thấy lưng tiếng bước chân, đầu thấy một thiếu niên thanh tú xa lạ, bèn thản nhiên hẳn , hỏi: “Ngươi là bạn của Tĩnh Thất?”

Thiếu niên sững , tại chỗ.

Hừm, tên vẻ ngượng ngùng, là đàn ông, sợ gì chứ!

Hắn : “Ta là Ôn Lư Dụ, lớn hơn ngươi vài tuổi, ngươi cứ gọi là Ôn đại ca như Tĩnh Thất là .”

Nói xong, lắc mấy cái, nhét “thằng nhỏ” , lấy khăn lau tay, bước tới gần.

Vừa rõ mặt thì như sét đ.á.n.h ngang tai!

Trước mặt nào thiếu niên thanh tú gì, rõ ràng là một tiểu cô nương xinh mảnh mai, chỉ là tóc búi cao và mặc đồ nam nhân.

Lời như qua đầu óc, bật thốt luôn: “Xong , ngươi thấy cả ‘tiểu ’ của , chịu trách nhiệm đó!”

Người hừ một tiếng: “Cái thứ như hạt đậu non cũng đòi chịu trách nhiệm, ngươi mơ nhiều quá đó!”

Nói , nàng lạnh lùng , xoay bỏ .

Hạt đậu non?!

Ôn Lư Dụ sống bao nhiêu năm, tung hoành trong chốn phong lưu, là phụ nữ vì "vũ khí" của rời , từng ai chê nhỏ!

Ôn Lư Dụ khi hít vài thật sâu, bèn chạy tới Cố phủ.

“Người đó là họ hàng xa của A Bảo, một kẻ đáng thương từng c.h.ế.t qua một .”

Cố Trường Bình ngắn gọn: “Đến kinh thành để quân sư cho A Bảo, là một phụ nữ nhà lành, đừng dây dưa với nàng .”

Phụ nữ?

“Đã lấy chồng ?” Ôn Lư Dụ hỏi.

“Rồi.”

“Tên là gì?”

“Đỗ Ngọc Mai.”

“Cũng là cái tên .”

Ôn Lư Dụ điều, hỏi thêm nữa, chỉ là sắc mặt khó coi: “Pha ấm , cho hồn cái .”

Cố Trường Bình tự tay pha : “Ngươi đụng chạm nàng đấy chứ?”

Ôn Lư Dụ bắt chân chữ ngũ, cợt: “Nếu là nàng đụng , ngươi tin ?”

Cố Trường Bình giơ tay chỉ mấy cái, ý cảnh cáo rõ.

“Yên tâm , động nữ tử nhà lành.”

Ôn Lư Dụ xoay xoay nắp tách: “Hơn nữa cũng chẳng ở kinh thành lâu nữa.”

“Sắp ?” Cố Trường Bình hỏi: “Định khi nào lên đường?”

Đêm đó ba họ mật đàm, ý của Thập Nhị là con đường vận lương thiết lập càng sớm càng , hết thử với quy mô nhỏ một hai chuyến, nếu thuận lợi thì thể vận hành. Hắn cũng sẽ cử đáng tin áp tải cùng.

Ôn Lư Dụ nghĩ một chút: “Ba ngày nữa!”

“Được, đến lúc đó tiễn ngươi.”

Ôn Lư Dụ: “Bạn bè áp tiêu của , ngươi gặp ?”

Cố Trường Bình: “Không cần, ngươi là đáng tin, nhất định là đáng tin.”

Ôn Lư Dụ: “Ngươi tin ?”

Cố Trường Bình: “Phải tin thôi!”

 

Loading...