Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 513: Miệng phải ngọt một chút
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:08:54
Lượt xem: 176
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhị gia, đại nhân mời ngài , để ngài đợi lâu !”
Thịnh Nhị lạnh nhạt liếc Cao Triều một cái, lướt qua thẳng trong.
Vào phòng, hành lễ, xuống.
Kỷ Cương nhấp ngụm cho ướt giọng mới mở lời: “Thịnh Nhị, chuyện cần ngươi .”
Thịnh Nhị dậy lĩnh mệnh: “Xin đại nhân cứ sai bảo.”
Kỷ Cương : “Chuyện quân lương ở Bắc phủ, trong cung yêu cầu tiếp tục điều tra ngầm.”
Chuyện vẫn xong ?
Trong lòng Thịnh Nhị rúng động, nhưng ngoài mặt vẫn thản nhiên: “Đại nhân, Bắc phủ là thiên hạ của Hạo vương, bên cạnh tài thiếu, chuyến cần chọn vài thật bản lĩnh cùng.”
Kỷ Cương gật đầu: “Đi chọn , nếu chuyện thì là một công lớn.”
Thịnh Nhị chắp tay cung kính: “Không dám nhận công, chỉ mong thể tra chút gì đó để giao nộp. Đại nhân, khi nào khởi hành?”
Kỷ Cương hài lòng : “Sáng mai!”
“Rõ!”
Đợi , thị vệ cận thu dọn , thấy chén rót cho Thịnh Phủ trấn vẫn động đến, bèn : “Đại nhân để Phủ trấn đại nhân đợi lâu như , Phủ trấn đại nhân quả nhiên điều, lời hơn hẳn.”
Kỷ Cương vuốt ve chén trong tay, gì.
Một Cao Triều, một Thịnh Nhị vui buồn hiện rõ mặt, dù núi Thái Sơn sụp mặt vẫn đổi sắc.
Ai cạn nghĩ, ai sâu tính là . Vì chiếc ghế quan m.ô.n.g , tất nhiên gõ đầu nhắc nhở đôi ba phần.
Chỉ là gương mặt Thịnh Nhị, thế nào cũng khiến ưa nổi.
…
Thịnh Nhị rời khỏi viện, vội chọn , mà thẳng về phòng .
Có giỏi chọn đến mấy trong Cẩm Y vệ cũng vô dụng, quân Bắc phủ là quân của Hạo vương, là những chiến binh sắt đá từng đ.á.n.h với quân Thát Đát, điều tra mắt họ là chuyện cực kỳ nguy hiểm.
Tên Kỷ Cương đúng là phái Bắc cảnh chịu c.h.ế.t mà!
Nghĩ đến đây, Thịnh Nhị quyết: đêm nay đến tìm Cố Trường Bình đòi một chút chỗ .
…
Lúc , Cố Trường Bình đang ở nội đường xem lễ.
Dù Bỉnh Văn là cưới kế thất, nhưng các lễ tiết nên đều thiếu, mà những lễ tiết , cũng là dành cho A Bảo.
“Lễ thành, đưa tân nương phòng!”
Ầm ầm, vô xúm xít đưa tân lang tân nương về nội trạch.
Tiểu Niệm Mai thấy hai bên cạnh hề ý định theo , khỏi tò mò hỏi: “Không xem ?”
Cố Trường Bình xoa mũi: “Nhiều quá.”
Tĩnh Bảo phụ họa: “Chen chúc mệt lắm.”
“Ta cũng !” Tiểu Niệm Mai mặt già dặn: “Trong lòng thấy ức!”
Tĩnh Bảo bật , đưa tay nhéo má : “Sư , chuyện càng ngày càng dáng, học của ai thế?”
“Của đó!”
Tiểu Niệm Mai kiên quyết nhận già dặn, lập tức đổ cho Cố Trường Bình.
Tĩnh Bảo liếc Cố Trường Bình thật nhanh, nghĩ đến những lời , những việc trong bóng tối, mặt lập tức đỏ lên: “Phải học điều mới !”
Cố Trường Bình mỉm , thấp giọng hỏi: “Ta dạy sai điều gì?”
Tĩnh Bảo giả vờ thấy: “Sư , thôi, tuy thấy chật, thấy ức, nhưng vẫn nên xem náo nhiệt một chút.”
“Sư , thôi!” Thật Tiểu Niệm Mai ngứa ngáy từ lâu.
Cố Trường Bình vẫn nguyên tại chỗ, khóe môi nhếch lên nhẹ, nhưng ánh mắt đầy ắp dịu dàng.
Con nhóc cũng dỗ trẻ con đấy chứ.
“Người trong cung đến , trong cung đến !”
Một tiếng gọi vang khiến cả nội đường xôn xao, vốn đang ùa ùa .
Tĩnh Bảo và Tiểu Niệm Mai chạy ở phía nhất.
Cố Trường Bình sợ hai chen lấn, bước nhanh tới, mỗi tay kéo một đứa: “Ngoan, đây, đừng động đậy!”
Tĩnh Bảo níu lấy tay áo : “Tiên sinh ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-513-mieng-phai-ngot-mot-chut.html.]
Cố Trường Bình tay áo nắm, chỉ thấy hương thơm quen thuộc Tĩnh Bảo quấn lấy .
Hắn nhấc tay nàng, nhẹ nhàng đặt lên đầu Tiểu Niệm Mai: “Đi chống lưng cho cha ngươi.”
Tiểu Niệm Mai ngơ ngác: “Cha cần chống lưng gì thế? Sư thử xem!”
Sư lúc chẳng còn tâm tư nghĩ ngợi gì, vì khi nãy Cố Trường Bình nhấc tay nàng, ngón tay còn khẽ cào vài cái trong lòng bàn tay nàng.
Thật là quyến rũ mà!
…
Không ai ngờ tới là Thẩm cô cô, phụ tử Tô Thái phó vội vàng nghênh tiếp.
Cố Trường Bình rời nửa bước, sát lưng hai .
Sau khi hành lễ xong, Thẩm cô cô ngẩng cao đầu : “Nương nương ban thưởng, mời tân nương nhận.”
Chốc lát , Tạ Lan mặc hồng y dìu ngoài.
Thẩm cô cô liếc thấy dáng của cô gái, bèn khinh thường trong lòng, bước chân lớn như thế, chẳng hiểu lễ nghi gì cả.
Bất chợt ngẩng đầu, thấy Cố Trường Bình đang bằng ánh mắt lạnh nhạt, trong lòng khỏi chột , mặt lập tức nở nụ nhiều thêm vài phần.
Thứ ban thưởng là một đôi khóa đồng tâm bằng vàng ròng, mang ý nghĩa vợ chồng hòa hợp, trăm năm đồng lòng.
Tân lang tân nương nhận lễ, quỳ tạ ân điển.
“Cuộc hôn sự , nương nương xem trọng đấy!”
“Nghe cha của tân lang là Tạ Thái y, nương nương đích danh giao nhiệm vụ chăm sóc thai kỳ cho nương nương.”
“So sánh thế thì đại phu nhân đúng là mệnh mỏng quá .”
Cố Trường Bình những lời bàn tán xung quanh, ánh mắt tìm đến nhà họ Mai, khi thấy mặt Mai Giang Thanh trắng bệch, trong lòng khỏi nhạt.
Ban đầu việc tổ chức tục huyền long trọng như là cái tát mặt nhà họ Mai, giờ thêm ban thưởng của Quý phi, chẳng khác nào đ.â.m thêm d.a.o tim .
Trên đời chỉ “đánh c.h.ế.t”, mà còn “tâng c.h.ế.t”.
Tô Uyển Nhi m.a.n.g t.h.a.i mà lòng còn yên, đúng là khiến buồn nôn.
Cố Trường Bình bước đến chỗ Mai Giang Thanh: “Mai thúc.”
“Trường Bình .”
“Mai thúc, thể mời ngoài chuyện một lát ?”
Mai Giang Thanh : “Được.”
Ra đến nơi vắng , Cố Trường Bình nghiêm túc : “Từ khi Mai tẩu qua đời, hiếm thấy Bỉnh Văn . Trước khuyên , hãy sớm bước khỏi nỗi đau, nhưng chẳng bao giờ . Bảy năm , giờ cuối cùng cũng khiến bước , thấy cũng vui cho .”
Trong lòng Mai Giang Thanh chấn động.
Bảy năm ?
Con gái ông mất lâu đến ?
“Ta từng gặp Tạ Lan, cũng tìm hiểu kỹ, nàng là , thành thật, giỏi y thuật.”
Cố Trường Bình mỉm : “Để nàng chăm sóc hai cha con họ, yên tâm. Mai thúc thấy ?”
Mai Giang Thanh ?
Vì đứa cháu ngoại, ông âm thầm điều tra và quan sát Tạ Lan nhiều , nếu , ông tuyệt đối đồng ý tái hôn.
Chỉ là cảnh tượng khi nãy, khiến ông như thấy cảnh con gái ngày cưới: cũng thanh xuân rực rỡ, phu thê tình thâm!
Mai Giang Thanh thở dài: “Ta chẳng mong gì hơn, chỉ mong nàng với Niệm Mai là .”
Cố Trường Bình thể kiếp Tạ Lan vì đứa bé mà sinh một con gái sinh thêm nữa, chỉ : “Dù còn mà.”
Mai Giang Thanh , nỗi đau trong lòng cũng dịu vài phần.
lúc đó, Tiểu Niệm Mai chạy tới, ôm chặt lấy chân ông: “Ông ngoại, về phòng cháu , cháu cho ông xem cái .”
“Cái gì ?”
“Chữ cháu luyện , khen lắm.”
“Tiên sinh khen gì nào?”
“Nói chữ ạ!”
“Đi, để ngoại xem nào… A Mai , mới cửa, con ngoan, miệng ngọt một chút.”
“Chẳng gọi là , cháu sẽ gọi, nhưng gọi , ông ngoại ơi.”
“Cháu ngốc, gọi cũng gọi, con ngọt miệng thì mới thương con chứ…”