Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 512: Ta muốn làm Thám hoa
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:08:53
Lượt xem: 186
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thằng nhóc con trong lòng vẫn còn để ý lắm!
Cố Trường Bình cúi đầu nó, ánh mắt đầy trìu mến.
“Nếu là con gái thì con thêm một cô em gái dễ thương, bám ; nếu là con trai, thì con thêm một em trai để cùng đ.á.n.h , cùng học hành. Con là trưởng của chúng, bọn chúng đều gọi con là ca ca, là dư thừa ?”
Nói thế cũng lý, hình như… vẻ… cũng tệ lắm. mà…
Tiểu Niệm Mai vẫn thấy lo.
“Nhỡ bọn họ thiên vị em nhỏ, thương con lớn nữa thì ?”
“Tiểu Mai, chẳng con vẫn còn đây ?”
“ chẳng cũng sẽ lấy vợ ?”
Lúc , vội vã từ xa tới, Cố Trường Bình dáng của đó, mỉm , chắc chắn trả lời: “Ừ, sẽ lấy đấy.”
“Tiên sinh lấy vợ , chẳng cũng sẽ sinh con ?”
“Ừ, cũng sẽ sinh.”
“Vậy con ruột , còn thương một đứa m.á.u mủ thích như con nữa?”
Cố Trường Bình nghẹn lời. Hình như… vẻ… điều đó cũng lý.
Tiểu Niệm Mai thấy trả lời, nước mắt như trào .
Hu hu hu hu…
Một , hai đều lấy vợ;
Một , hai đều sinh con;
Cuối cùng chỉ còn mỗi là dư thừa.
Tiểu Niệm Mai sụt sịt, cố gắng để nước mắt rơi xuống. Sau nhất định cưới vợ !
Vợ thì gì ? Toàn là cọp cái!
“Đi thôi, dẫn con gặp một !”
Cố Trường Bình nắm tay Tiểu Niệm Mai, cùng về phía .
…
Tĩnh Bảo thật sự hiểu tại Tô Bỉnh Văn gửi thiệp cưới cho nàng.
Tuy quen , nhưng cũng chẳng thiết;
Làm thư trướng Tô Thái phó thì cũng chỉ là quan hệ cấp cấp , hơn nữa Tô Thái phó là thanh liêm, thích kéo bè kết phái, càng ít qua với đồng liêu.
dù đầu óc rối bời, nàng vẫn chuẩn lễ vật hậu hĩnh, cố ý bộ áo quần mới tinh để đến dự tiệc cưới.
“Bộ áo quần mới là cho xem ?”
Tai đỏ bừng lên.
Tĩnh Bảo đầu , gương mặt Cố Trường Bình sát ngay mắt nàng. Nàng định gật đầu đáp “Ừ”, nhưng khóe mắt thấy trong tay y còn dắt theo một nhóc con, đành nghiêm túc đổi lời: “Tiên sinh đùa .”
Cố Trường Bình vạch trần lời dối của nàng, ánh mắt dừng gương mặt nàng: “Giới thiệu chính thức một chút, đây là Tô Niệm Mai, là học trò của , cũng là nghĩa tử của . Niệm Mai, đây là Tĩnh…”
“Con , là Thám hoa lang, cũng là học trò của .”
Tiểu Niệm Mai cau mày, lắc đầu : “ , sai hết .”
“ cái gì?” Tĩnh Bảo kịp hiểu.
“Con là học trò của , nàng cũng là học trò của , giữa chúng coi như là sư . con là nghĩa tử của , đôi khi còn gọi là nghĩa phụ.”
Tiểu Niệm Mai chớp mắt: “Thám hoa lang, giữa chúng rốt cuộc là quan hệ gì?”
Tĩnh Bảo: “…”
Cố Trường Bình: “…”
Tĩnh Bảo đầu Cố Trường Bình, cong môi: Tên học trò của đúng là đầu óc lanh lợi, đến còn nó rối cả lên!
Cố Trường Bình mỉm đầy ẩn ý: Không hề rối, rõ ràng là… quan hệ con.
Tĩnh Bảo hề khách khí đ.â.m một nhát: Đừng nhầm, nó và công chúa mới là quan hệ con.
Ánh mắt Cố Trường Bình tối , cảm thấy bụng đau âm ỉ.
“Thám hoa lang, , hai đang gì ? Sao gì?”
Tiểu Niệm Mai ngẩng đầu, tò mò hai , hiểu vì cảm thấy thái độ kỳ lạ với Thám hoa lang.
“Không gì, Niệm Mai, thôi, chúng xem cha con bái đường.”
Cố Trường Bình nắm tay Tô Niệm Mai, thậm chí liếc Tĩnh Bảo lấy một cái, bước .
Cứ mà ?
Tĩnh Bảo yên tại chỗ, ngẩn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-512-ta-muon-lam-tham-hoa.html.]
“Thám hoa lang xem bái đường ?” Cố Trường Bình mấy bước, đầu Tĩnh Bảo.
“Không xem!”
Cố Trường Bình một lúc kéo Tô Niệm Mai , cúi đầu dịu dàng : “Đi thôi, xem một chút , cũng lắm.”
Chỉ thiếu nước thêm câu “ngoan” nữa thôi.
“Được thôi!” Tĩnh Bảo mỉm rạng rỡ.
Lúc Cố Trường Bình mới phát hiện lừa, tức buồn , con nhóc rõ là đang đợi dỗ đây mà!
Y !
Ánh mắt Tĩnh Bảo dịu dàng, gần như nụ mê hoặc. Hai tháng từ khi Hạo Vương kinh, nàng từng thấy nụ gương mặt y.
Thật dịu dàng!
Thật rực rỡ!
“Đi thôi, theo , đừng chạy lung tung.” Giọng của Cố Trường Bình chứa đầy cưng chiều dịu dàng như mưa xuân thấm đất.
“Vâng!”
Tĩnh Bảo lúc ngoan ngoãn, còn thuận tay nắm lấy tay Tiểu Niệm Mai.
Tiểu Niệm Mai trái , trái là Thám hoa lang, là nghĩa phụ , qua mấy lượt rút kết luận: thì đỗ đầu, là thể khiến nghĩa phụ dỗ dành như thế .
Ta! Cũng! Muốn! Làm! Thám! Hoa!
…
Trong phủ Cẩm Y vệ, từng tiếng la hét t.h.ả.m thiết vang lên ngày càng dữ dội, khiến ai cũng nổi da gà.
Cao Triều vắt chân ghế trúc, bên bàn nhỏ là một chén nóng, vài đĩa hoa quả và điểm tâm, Tiểu Thất và Tiểu Cửu, một bóp chân, một phe phẩy quạt cho y.
Nhìn qua như thể Cao đại mỹ nhân ai bì nổi năm xưa trở , nhưng chỉ Tiểu Thất và Tiểu Cửu , thời gian gia nhà họ mệt đến mức nào.
“Cao Phủ trấn, lão đại gọi ngài tới một chuyến.”
“Chuyện gì?”
“Lão đại .”
Cao Triều duỗi chân , ý bảo Tiểu Thất ngừng bóp, dậy chỉnh áo quần, về phía viện của Kỷ Cương.
Vừa bước viện, bèn thấy Thịnh Nhị đang ở cổng.
Bốn mắt , Cao Triều khựng , đôi mắt vốn lười nhác lập tức sắc bén lên.
Hắn đây gì?
Thịnh Nhị gật đầu với Cao Triều, gương mặt hề gợn sóng.
Lúc , thị vệ chạy tới: “Cao Phủ trấn, đại nhân mời ngài trong.”
Cao Triều sải bước nội thất, Kỷ Cương ngẩng đầu khỏi đống công văn: “Cao công tử, !”
Cao Triều xuống hỏi: “Đại nhân việc gì?”
Kỷ Cương trả lời: “Có một nhiệm vụ, cần ngươi vất vả một chuyến.”
Cao Triều: “Xin cứ !”
Kỷ Cương: “Vừa nhận mật báo từ phủ Lâm An, phát hiện giá gạo gần đây thị trường biến động, nghi ngờ kẻ âm thầm thu mua tích trữ lương thực. Ngươi hãy đến đó điều tra rõ sự tình.”
Lâm An… chẳng là địa bàn của Tĩnh Thất ?
Cao Triều hỏi: “Khi nào lên đường?”
“Lập tức!”
“Một ?”
Ánh mắt Kỷ Cương nghiêm : “Chuyện tiện rầm rộ, hai thị vệ của ngươi thủ , mang theo họ là đủ. Mọi chi phí sẽ do phủ Cẩm Y vệ chi trả.”
“Tuân lệnh!”
“Khoan !”
Kỷ Cương gọi y : “Bạn của ngươi, Thám hoa lang chẳng cũng ở Lâm An ?”
Cao Triều: “ .”
Kỷ Cương liếc y sâu xa: “Không gì, !”
Nói điều là ý gì? Cao Triều vẫn yên nhúc nhích.
Kỷ Cương vẻ mặt của y, thầm nghĩ: là công tử nhà quý tộc, chẳng hiểu lời bóng gió: “Ý là… chuyện tiết lộ với bất kỳ ai, bao gồm cả Thám hoa lang.”
“Rõ!”
Cao Triều hành lễ, bước ngoài, thấy Thịnh Nhị vẫn đang thẳng tắp cổng viện.