Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 51: Tô Uyển Nhi

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:15:52
Lượt xem: 255

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt Cố Trường Bình rời khỏi nàng, xuống giường trúc. Tiểu nhị mang nóng cùng điểm tâm , nhẹ nhàng khép cửa lui ngoài.

Trong phòng chỉ còn hai , khí bỗng trở nên lạnh lẽo lạ thường.

Tô Uyển Nhi nhận Cố Trường Bình còn nàng chăm chú như , trong lòng chút vui, bèn xuống mép giường đối diện.

Ở giữa giường trúc đặt một bàn cờ, đó còn vương vài quân cờ, hiển nhiên là một ván cờ dang dở. Chơi cờ tàn vốn là sở thích của trưởng Tô cô nương, Tô Bỉnh Văn.

Tụy Ngọc Hiên cũng là sản nghiệp riêng của Tô Bỉnh Văn.

Tô gia con cháu thưa thớt, chỉ một trai một gái. Tô Bỉnh Văn là con vợ cả, còn Tô Uyển Nhi là con của sinh.

Khi nàng ba tuổi, mất vì bệnh. Tô Uyển Nhi đưa về nuôi bên cạnh chính thất, dạy dỗ như con gái ruột.

Dưới gối Tô Thái phó vốn hiếm hoi, ông thường dạy nàng Tứ Thư Ngũ Kinh.

Tô Uyển Nhi thông minh lanh lợi, học một hiểu mười, chỉ cần giảng là thấu. Lâu dần, nàng bèn mang danh “ nhất tài nữ Kinh thành”.

Kiếp , Cố Trường Bình cũng vì tài học mà động lòng. Một khi sa , thể dứt .

nay...

Cố Trường Bình thấy nàng cầm vài quân cờ trong tay nghịch chơi, trong lòng nhạt.

Hắn vẫn im lặng uống , còn Tô Uyển Nhi thì cuối cùng nhịn , nhẹ giọng : “Vì thấy , chẳng một lời?"

Cố Trường Bình nhướng mày: “Không nên gì cả."

Tô Uyển Nhi ngỡ còn giận chuyện , thở dài: “Ta cũng chẳng ngờ cha đồng ý chuyện hôn sự giữa chúng . Trước nay ông đối với như con rể, mà chuyện ..."

Cố Trường Bình mà lòng đau như d.a.o cắt.

đồng ý ư?

Rõ ràng là chính nàng , còn cố tình nhắc đến chuyện cũ giữa Cố gia và triều đình mặt Tô phu nhân.

Tô phu nhân vốn nhát gan sợ phiền. Năm xưa khi đưa Tô phủ, bà sợ vạ lây nên lấy cái c.h.ế.t uy hiếp.

Chỉ tiếc Tô lay động.

Lần cũng , bà đem cái c.h.ế.t dọa dẫm.

nghĩ bà là đầu gối tay ấp suốt nửa đời , và Thập Nhị lang đều lòng với Tô Uyển Nhi, sợ hai vì nàng mà trở mặt, nên rốt cuộc cho phép ai cả.

Kiếp , vì tình mà mê , tuyệt giao với ân sư, đoạn nghĩa với Thập Nhị lang, tuy nắm quyền khuynh đảo thiên hạ, nhưng chỉ là kẻ cô độc. Đến khi c.h.ế.t cũng là đến thu dọn tàn cục.

Nghĩ đến đây, nét mặt Cố Trường Bình trở nên nghiêm túc, giọng cũng trầm xuống: “Tiên sinh nỗi lo của riêng . Nàng cũng , ông xem như con rể, cha thương con, ắt tính lâu dài, lẽ ông thấy điều gì đó mà chúng thấy, vì ... chúng nên gặp nữa."

Vừa dứt lời, nước mắt Tô Uyển Nhi lập tức rơi như mưa, nàng nức nở: “Vậy bao năm tình nghĩa giữa chúng , cứ thế mà xóa bỏ ?"

Tình nghĩa ư?

Trong đầu Cố Trường Bình nhanh chóng hiện lên bao ký ức, mỗi một chuyện đều như mũi d.a.o cắm tim, nhắc nhở :

Tất cả... đều là giả dối.

Trong lòng nàng, vốn chẳng , cũng chẳng Thập Nhị lang. Họ chẳng qua chỉ là những quân cờ trong tay nàng, nàng thao túng để che đậy bí mật ai .

"Cứ thế mà xóa bỏ !"

Cố Trường Bình đầu , nàng sâu thẳm: “Hôm nay là cuối gặp riêng nàng. Về , đừng gửi thư cho nữa."

Một tiếng “bốp” vang lên, quân cờ rơi xuống bàn cờ.

Tô Uyển Nhi mắt ngấn lệ, đàn ông mặt với vẻ thể tin nổi: “Tử Hoài, cần nữa… trái tim của đặt ở đây?"

Bàn tay đang cầm chén của Cố Trường Bình bỗng siết chặt .

Đó, thì yếu đuối đáng thương, thật thâm độc đến tận xương. Chỉ hai câu đơn giản thể khiến khác sống c.h.ế.t khó phân. Diễn kịch thật giỏi.

Đám đào kép sân khấu còn sánh bằng.

Cố Trường Bình đặt chén xuống, điềm tĩnh nàng: “Tô cô nương, đây là vọng tưởng, nếu từng mạo phạm, xin nàng thứ . Về sẽ tái phạm. Còn trái tim của Tô cô nương nên đặt ở … đương nhiên là ở nơi vị hôn phu tương lai của nàng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-51-to-uyen-nhi.html.]

Tô Uyển Nhi kinh ngạc đến mức quên cả , chỉ thấy đàn ông mặt xa lạ đến lạ thường, như thể biến thành một khác.

Không đúng… ngũ quan vẫn là ngũ quan

Cố Trường Bình dậy, hờ hững : “Ta xin phép cáo từ. Phiền cô nương gửi lời hỏi thăm tới và Bỉnh Văn. Vì tránh điều tiếng, tiện đến gặp. Đợi ngày cô nương xuất giá, sẽ đến bái tạ."

Ầm!

Tựa như sấm đ.á.n.h ngang tai!

Thân hình Tô Uyển Nhi chao đảo. Nàng c.ắ.n răng, màng tất cả lao tới. Khi Cố Trường Bình bước một chân qua ngưỡng cửa, nàng từ ôm chầm lấy .

"Tử Hoài! Ta cho !"

Thân hình Cố Trường Bình khựng , lạnh giọng: “Tô cô nương, xin tự trọng."

Nói , bước thêm một bước, ngoảnh đầu , rời .

Tay Tô Uyển Nhi rơi , vẻ mặt hoang mang.

Rốt cuộc là ?

?

Hay là… đàn bà khác quyến rũ ?

Nghĩ đến đây, vẻ mờ mịt gương mặt nàng lập tức tan biến, nàng quát lên: “Người !"

“Tiểu thư!” Tỳ nữ cận là Lạc Tuyết vội vã chạy lên lầu.

“Phái điều tra xem gần đây Cố phủ gì động tĩnh ? Nhất là xem bên cạnh Cố Trường Bình phụ nữ nào ?”

“Đại nhân đối với tiểu thư một lòng một , bên đến một tiểu cũng nạp, chắc là phụ nữ ạ!”

Tô Uyển Nhi xong càng thấy tức nghẹn.

Nếu hồ ly tinh nào khác, Cố Trường Bình đối xử với nàng như ?

“Ta bảo ngươi tra thì cứ mà tra!”

Lạc Tuyết dám thêm, vội trả lời: “Dạ!"

Cố Trường Bình rời khỏi Tụy Ngọc Hiên, kiệu hồi phủ. Chợt nhớ con phố là hẻm Thạch Nhai, lòng chợt xao động, bèn vén góc rèm kiệu lên .

Thật khéo, chỉ cách mấy căn cửa tiệm, thấy Lầu Ngoại Lâu, tám gian cửa lớn thoáng rộng, chia thành hai tầng. Cửa chạm hoa điêu khắc, là tay nghề phía Nam.

Hẻm Thạch Nhai là phố buôn bán đồ cổ và châu báu, khách lui tới đều là nhà của trong Kinh thành. Người thường chẳng ai mở tửu lâu ở nơi yên tĩnh thế , bởi chẳng mấy ai qua .

Lầu Ngoại Lâu ăn phát đạt, những ăn ngán thịt cá trong thành đều chịu khó vòng đến đây để thưởng thức món ăn miền Nam.

Thêm nữa, hẻm Thạch Nhai gần sông, sông vài con thuyền nhỏ, đèn lồng treo thưa thớt, ánh trăng trở nên thơ mộng vô cùng.

Chỉ thế cũng đủ thấy đầu óc Tĩnh Bảo quả thực linh hoạt.

Vừa định buông rèm, thì một cỗ xe ngựa đỗ ngay cửa tiệm. Người bước xuống xe ai khác, là “Tĩnh Bảo” mà nhắc đến.

Tĩnh Bảo chỉnh áo quần, cùng quản sự đón nhỏ giọng trò chuyện. Quản sự gật đầu lia lịa, thỉnh thoảng lên tiếng đáp một hai câu.

Cố Trường Bình thấy thì lập tức cảm thấy bực bội, buông rèm xuống.

Tĩnh Bảo cảm giác hình như đang , bèn đầu , nhưng chỉ thấy một cỗ kiệu đang khuất xa.

“Được , yêu cầu của chỉ bấy nhiêu, các ngươi tranh thủ cho kịp.”

“Thất gia, quản lý và tiểu nhị thuê từ ?”

“Chuyện cần các ngươi bận tâm. Ta điều từ phương Nam đến, đều là quen tay, định xong là thể bắt tay việc ngay.”

Dặn dò xong, Tĩnh Bảo nán thêm, nắm tay A Man bước lên xe.

Trong xe, Lục thị đưa ấm đến, hỏi: "Nhị cữu gọi con thư phòng, dặn dò điều gì thế?"

 

Loading...