Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 509: Cuộc phản kích của Hạo vương

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:08:50
Lượt xem: 187

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm .

A Man đang giúp Thất gia mặc áo quần, tình mắt liếc thấy cổ Thất gia hai vết bầm tím, ngạc nhiên hỏi: “Gia, thế ?”

Tĩnh Bảo soi gương đồng, giật lắp bắp: “Muỗi đốt đấy, ngứa c.h.ế.t , gãi vài cái mới nông nỗi .”

hôm qua thả màn mà!”

A Man nhíu mày, lẩm bẩm: “Mà mấy hôm nay ngày nào cũng đốt hương xua muỗi, lẽ muỗi mới .”

“Bay từ cửa sổ, luồn qua rèm châu mà cũng nên.”

Tĩnh Bảo chẳng chút gì là tự trách, chỉ dặn: “Hôm nay đốt hương cẩn thận một chút.”

“Vâng ạ!”

Cô nàng A Man giờ chỉ từng thấy yêu tinh đ.á.n.h trong truyện chứ trải qua bao giờ lúc chỉ tự vả cho tỉnh, hối hận thôi:

Làm việc bất cẩn như chứ!

Vì sợ A Man gặng hỏi thêm, Tĩnh Bảo khỏi phủ sớm hơn thường lệ một khắc. Đến cổng hoàng cung, thấy các văn võ bá quan tụ thành từng nhóm nhỏ, đang đường triều sớm.

Giữa đám đông, một bước hiên ngang, bóng lưng cao lớn, khí chất lạnh lùng của võ tướng hiện rõ.

Dường như cảm nhận ánh , chợt dừng chân đầu , tầm mắt chạm ngay ánh mắt của Tĩnh Bảo.

Hạo vương?

Hôm nay mới là ngày đầu tiên trong kỳ hạn ba ngày, cung ?

Tim Tĩnh Bảo như ngừng một nhịp, vội vàng từ xa hành lễ. Đến lúc ngẩng đầu lên, nọ khuất bóng.

Tĩnh Bảo dám chần chừ nữa, vén áo chạy nhanh Mật Thư đài, lúc mới phát hiện hầu như tất cả thư đến đông đủ.

“Lục Đại nhân, hôm nay đến sớm thế?”

“Đại nhân nhà ngươi hôm qua báo cho ngươi ?”

“Báo cái gì?”

Lục Thần Hiểu thấy vẻ mặt Tĩnh Bảo giống bộ, bao nỗi bực dọc đè nén nhiều ngày lập tức tan biến.

Hôm việc nhà, về , bỏ lỡ cơ hội ở bên Thái phó đại nhân, để kẻ chiếm lợi.

giờ xem , Thái phó đại nhân vẫn thiên vị hơn.

“Tối qua, Hạo vương dâng sớ lên Hoàng thượng, hôm nay sẽ triều sớm. Hoàng thượng lập tức thông báo cho chư vị các lão, các lão lập tức báo xuống thư . Còn vì báo ngươi…”

Lục Thần Hiểu đầy ẩn ý: “Có lẽ Thái phó đại nhân… quên đấy!”

Tưởng rằng , Tĩnh Bảo sẽ tỏ ngại ngùng, nào ngờ nàng như chẳng thấy, cúi đầu, mắt cụp xuống, chằm chằm phiến đá xanh chân.

Gọi mấy tiếng “Tĩnh Văn Nhược” phản ứng;

Giơ tay vẫy mặt cũng chẳng động đậy.

Đây là đang diễn trò gì ?

Quả thực lúc trong đầu Tĩnh Bảo đang diễn một vở kịch nhưng loại kịch bình thường.

Cố Trường Bình từng sự việc manh mối, chẳng lẽ chính là bắt đầu từ việc Hạo vương triều hôm nay?

Vậy thì, buổi triều sớm … sẽ xảy chuyện gì đây?

“Không quỳ, quỳ kìa!”

Tiểu thái giám hớn hở chạy Minh Kính đường, thở hổn hển : “Quả nhiên như , gặp Hoàng thượng cũng quỳ!”

Đám thư ai nấy sửng sốt, hít mạnh một .

Tình hình tới nước , Hạo vương gì nữa chứ?

Chán sống ?!

lấy một lượng bạc, dúi tay tiểu thái giám: “Mau, tiếp tục dò tin, gì mới báo ngay!”

“Phản , phản !”

Chốc lát , tiểu thái giám chạy về, thở : “Hạo vương đang chất vấn Hoàng thượng, là ai tung tin tự ý chiêu binh, tích trữ lương thực, bảo đưa bằng chứng !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-509-cuoc-phan-kich-cua-hao-vuong.html.]

Cả phòng thư hít hai lạnh.

Trên đời , kẻ dám đối đầu với Hoàng thượng, chỉ Hạo vương thôi!

Ngầu thật đấy!

Một thư khác đưa một lượng bạc, tiểu thái giám nhận xong, lưng chạy mất hút.

Lúc Tĩnh Bảo mới thực sự nhận ...

Đám thư cao cao tại thượng cũng thích hóng chuyện chẳng kém ai, vì để hóng tin tức còn cùng “đút lót” tiểu thái giám, phiên bỏ tiền cho chạy ngóng, tường thuật trực tiếp.

“Hạo vương tự kêu oan, bảo vu oan!”

“Sắc mặt Hoàng thượng khó coi, Vương đại nhân lửa khói!”

“Hạo vương mắng kẻ tâm địa hiểm ác, còn chỉ đích danh Vương đại nhân!”

“Vương đại nhân nhắc tới chuyện chiêu binh, tích lương, mà hỏi ngay chuyện họ Lý xứ Tô Lục!”

“Hạo vương vì tham sắc của nàng mà chiếm của riêng thì ? Người nhà họ Vương các ngươi thiếu gì chuyện ức h.i.ế.p khác?”

“Vương đại nhân nhà họ Lý phạm trọng tội tày đình, vương gia chứa chấp họ là khiêu khích chiến tranh với Tô Lục!”

“Hạo vương nhạt, ngạo nghễ : ‘Tô Lục nhỏ bé, sợ?’”

“Vương đại nhân vặn hỏi: họ Lý là do Tô Lục vương liên thủ với tiên đế diệt trừ, tiên đế cực kỳ căm ghét họ, mỹ nhân thiên hạ nhiều vô kể, vương gia cứ nhất quyết chọn nhà họ Lý? Đạo hiếu để ? Hay vương gia cho rằng tiên đế năm xưa sai?”

Trong Minh Kính đường, tiếng bàn tán rôm rả: “Vương đại nhân dùng chiêu độc thật!”

“Chữ ‘hiếu’ to hơn trời, ai mà gánh nổi chứ!”

“Tiên đế là minh quân, Hạo vương dám cãi?”

“Làm quân tử, cái gì nên, cái gì nên, Hạo vương vì một nữ nhân… đúng là phẩm hạnh kém!”

“Cứ đợi xem, xem Hạo vương biện minh !”

Thế nhưng, khi cổ dài thêm mấy tấc mà vẫn thấy tiểu thái giám , thì bất ngờ loạng choạng chạy , thở hổn hển: “Không xong , Hạo vương biện bạch gì, vung tay áo bỏ !”

“Hoàng thượng thì ?” Một thư nôn nóng hỏi.

Tiểu thái giám thở : “Ai da, nhầm trình tự , là Hoàng thượng nổi giận , mắng Hạo vương bất kính tiên đế. Hạo vương một lời, bỏ luôn.”

Thư nọ gấp gáp hỏi: “Thế ai cản ?”

Tiểu thái giám tức tối : “Khí thế Hạo vương lúc đó như g.i.ế.c , ai dám ngăn! Vương Công công chạy lên cản, đá một cú ngay tim, luôn dậy nổi!”

Cả đám thư há hốc miệng, kinh ngạc đến rơi cằm.

Vương Trung là cận nhất bên cạnh Hoàng thượng, đến cả hoàng hậu gặp cũng nhường ba phần, Hạo vương dám chứ?!

Chỉ Tĩnh Bảo khẽ thở dài thật chậm, thật sâu.

Cuộc phản kích của Hạo vương chính thức bắt đầu !

Cuộc phản kích của Hạo vương dữ dội như lửa, khiến trở tay kịp.

Sau khi quở trách trong cung, trở về phủ, giam trong thư phòng, gặp ai, ngay cả cơm trưa thị vệ dâng lên cũng động một đũa.

Vương phi tin vương gia chịu ăn uống, bèn dắt theo hai đứa con đến khuyên nhủ.

Hạo vương xoa đầu con trai út, khẽ thở dài một câu: “Nơi đất c.h.ế.t.”

Hôm đó, Cố Trường Bình như thường lệ đến vương phủ giảng bài, cấm quân chặn ngoài cổng. Quan chỉ huy cấm quân thánh chỉ, tạm ngừng việc dạy học.

Cố Trường Bình hai lời, lưng rời .

Buổi chiều, Hạo vương đột nhiên nổi hứng mở tiệc trong phủ, cùng vợ con hưởng niềm vui gia đình. Hắn lệnh nhà bếp thêm vài món mà bọn trẻ thích ăn.

Mấy hôm nay vương gia đụng gì đến cơm rượu, các đầu bếp bèn dốc hết tài nghệ, bày một bàn yến tiệc linh đình.

Rượu và thức ăn bày biện tại chính sảnh, bốn trong nhà, quanh bốn phía. Trước mặt mỗi đều một bát rượu.

Cậu con trai tròn bốn tuổi mới uống vài ngụm say bất tỉnh.

Khi vương phi cũng mất tri giác, Lý Quân Tiện khẽ hiệu ngoài cửa sổ.

Đám thị vệ lập tức khiêng củi và dầu hỏa chuẩn từ chính sảnh…

 

Loading...