Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 508: Hôn ta thêm lần nữa

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:08:49
Lượt xem: 203

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Quân Tiện?"

Chỉ cái tên thôi cũng , nàng thầm nghĩ.

Cha : “Hạo vương gửi thư tới, thành sớm hơn. Ta bàn với con, mấy hôm nữa sẽ đưa con , con cần lo lắng chuyện trong nhà. Vài năm nữa, đợi cáo lão về quê, con sẽ đến Đại Tần thăm con."

Tuy nỡ, nhưng cha , nàng cũng yên lòng phần nào.

Tối hôm ngày , đến ngủ cùng nàng.

Mẹ ôm nàng, dịu dàng : “Tiểu Trí, đời , mỗi đều một nhà lao trong mệnh. Có nhốt cả đời, cố gắng thoát , nhưng cuối cùng đều chung một con đường."

Câu , nàng suy ngẫm suốt dọc đường cũng hiểu hết. Mãi đến khi tin nhà họ Lý xét nhà, nàng mới bừng tỉnh đó là lời từ biệt của .

Nhà lao của nàng, chính là cha.

Còn nhà lao của cha, là mà ông trung thành phục vụ.

Có tiếng bước chân vang lên, Lý Mẫn Trí bừng tỉnh ngẩng đầu , vài lượt mới nhận rõ ràng...

Ngoài lao là một nam tử tuấn tú dị thường.

Nàng từng thấy khi Tĩnh Văn Nhược dưỡng thương xong ở trang viên nước nóng, chính cùng vài học trò Quốc Tử Giám đến đón y.

Nàng từng trốn trong bóng tối, len lén từ xa.

Cao Triều phụ nữ đất, hạ thấp giọng : “Trên sắp xếp thỏa, ngươi cứ yên tâm."

"Vị công tử đây ai nhờ cậy ?"

"Là Tĩnh Thất!"

Lý Mẫn Trí mỉm , quả thật Tĩnh Thất gia là tình nghĩa, báo ân.

"Hắn vẫn chứ?" nàng hỏi.

"Đừng hỏi nữa, cứ yên tâm ở đây, sẽ ngày ngoài."

Cao Triều để một câu rời khỏi thiên lao.

Vừa bước lên bậc thang cuối cùng, chợt bàn tay kéo lấy , kéo chạy .

"Ai ?"

"Gia, là , Tiểu Thất đây!"

Tiểu Thất chạy ngoái đầu : “Mau thôi, Kỷ lão đại truyền lệnh, đêm nay thẩm vấn nữ tử Tô Lục."

"Cái gì?" Cao Triều thầm rủa, đúng là sợ gì gặp nấy: "Có sẽ dùng hình ?"

"Không , nhưng thẩm phạm nhân thì nào chuyện dùng hình!"

Cao Triều khựng bước, vung tay hất tay Tiểu Thất : “Chạy gì mà chạy, gia dù cũng là Phủ Trấn của Cẩm Y vệ, , xem !"

Quyết định xong, Cao Triều đầu bước nhanh đến cổng nhà lao, tới nơi thì đụng mặt Kỷ Cương.

Kỷ Cương liếc một cái: “Giữa đêm hôm, ngươi còn ở đây?"

"Vừa mới uống vài chén với !" Cao Triều vờ nấc rượu một tiếng: “Kỷ đại nhân định thẩm ai thế?"

Kỷ Cương trả lời: “Phụng khẩu dụ hoàng thượng, thẩm nữ tử Tô Lục. Ngươi về sớm !"

"Tuân lệnh!"

Chờ Kỷ Cương xa, Tiểu Thất lo lắng hỏi: “Gia, bây giờ?"

Cao Triều siết chặt nắm tay: “Chỉ cần dùng hình, chuyện còn dễ xoay. Ngươi cho ngóng ở cửa phòng thẩm tra, động tĩnh lập tức báo ."

"Rõ!"

"Tên?"

"Lý Mẫn Trí."

"Người ở ?"

"Tô Lục!"

"Quan hệ với Hạo Vương là gì?"

"Phu thê."

Lý Mẫn Trí dừng một chút tiếp: “Cha là Lý Chung Thành, từng học ở Đại Tần thuở , quen với vương gia, việc hôn phối định từ lâu."

Hàm ý là: tuy là con của tội thần, nhưng hôn sự là do phụ mẫu định đoạt, cả khi nhà họ Lý xét nhà.

Dù chỉ là trắc phi, thì giờ đây cũng danh chính ngôn thuận, chẳng Hạo vương chứa chấp tội phạm gì cả.

Một câu , phân rõ trắng đen, rành mạch rõ ràng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-508-hon-ta-them-lan-nua.html.]

Ánh mắt Kỷ Cương thoáng lóe lên, đang định hỏi tiếp thì Lý Mẫn Trí : “Vì phận thể lộ, từ khi đến Đại Tần chỉ ở tại trang viên nước nóng. Mỗi vương gia hồi kinh mới ghé thăm đôi ba , còn luôn sống một . Nghe Cẩm Y vệ của Đại Tần các ngươi thần thông quảng đại, chuyện chắc đều nhỉ?"

Hàm ý là: sự tồn tại của , hoàng đế hiện tại , hoàng đế cũng .

Vương gia gì ở Bắc phủ, là đàn bà con gái, khỏi cửa lớn, bước qua cửa , thật sự gì cả.

Thấy sắc mặt Kỷ Cương càng lúc càng âm trầm, Lý Mẫn Trí ngẩng cằm lên, hỏi: “Nhà họ Lý là phạm luật Tô Lục, còn ở Đại Tần luôn sống đúng phận, g.i.ế.c , trộm cắp, thất tiết. Xin hỏi đại nhân, vì các bắt ?"

Kỷ Cương hừ một tiếng.

Không ngờ nữ nhân mặt mũi , vóc dáng , đầu óc... cũng đầu óc.

Loại yêu tinh như thế dễ khiến đàn ông mê mệt, thật đè nàng xuống mà hành hạ cho thoả.

đến lúc, còn xem Hạo vương sống c.h.ế.t!

"Người , giải về ngục!"

"Tuân lệnh!"

"Gia, gia, dùng hình, chỉ hỏi mấy câu đưa về."

Cao Triều thở phào nhẹ nhõm, mệt mỏi : “Đi thôi, về nhà ngủ một giấc."

Vừa bước khỏi viện, thấy viện bên cạnh vẫn còn sáng đèn, Tiểu Thất bĩu môi: “Thịnh Nhị gia còn thức!"

"Hắn !" Cao Triều chẳng ấn tượng gì với Thịnh Nhị, khinh thường : “Hắn mất cái đùi lớn Thịnh lão đại , chỉ thể cố gắng hết sức mà thôi!"

Hai chủ tớ dần khuất xa, lúc Thịnh Nhị mới từ góc tường bước , nhạt, thấp giọng với bóng lưng: “Ta hiểu , những khác cần theo dõi, chỉ cần chằm chằm Kỷ Cương."

"Rõ!"

Tĩnh Bảo đêm qua ở trong cung ngủ chút nào, về đến phủ, đặt đầu xuống gối ngủ như c.h.ế.t.

Trong mơ, nàng cảm giác xuống cạnh , vén chiếc chăn mỏng nàng đang quấn lấy, từ từ áp sát .

Người đó xoay , nửa đè lên nàng.

Đây... đây là “ma đè” trong truyền thuyết ?

Mà con ma còn nặng ghê... mặt mũi nhỉ?

Tĩnh Bảo bỗng mở to mắt, đầu óc trống rỗng đây nào ma quỷ gì, rõ ràng là !

Cố Trường Bình nghiêng đầu chống cằm, mỉm .

Một lúc thấy nàng vẫn phản ứng gì, cuối cùng nhịn nữa, cúi đầu nhẹ nhàng chạm môi nàng một cái, như chuồn chuồn lướt nước.

Cái lạnh nhẹ từ môi nam nhân khiến Tĩnh Bảo tỉnh táo, nàng lắp bắp: “, ở đây?"

"Nhớ nàng."

Ba chữ khiến tim Tĩnh Bảo như ngừng đập một nhịp, nhưng đầu óc cực kỳ tỉnh táo, hỏi: “A Man , ngươi gì nàng ?"

"Điểm huyệt ngủ ."

Cố Trường Bình nâng cằm nàng lên, cúi sát xuống, khẽ bên tai: “Thật sợ, chỉ sợ thất gia nhà nàng ngượng ngùng thôi."

Thất gia trêu đến choáng váng, nhưng miệng vẫn lanh lẹ: “ sợ Thất gia ngượng, mà là sợ A Man đ.á.n.h ngoài như lưu manh thì !"

Cố Trường Bình bật mỉm , một tay siết lấy eo nàng, khiến nàng dán sát .

"Nếu chút chuyện lưu manh, thì cảm thấy với A Man cô nương quá."

Lần , cả tim, não, miệng của Tĩnh Bảo đều ngưng hoạt động. Đến khi môi Cố Trường Bình hạ xuống, nàng vẫn còn ngẩn ngơ.

Chắc là còn trong mơ?

Nam nhân hôn khéo, dịu dàng quyến rũ, đầu môi thoảng mùi rượu nhè nhẹ, khiến Tĩnh Bảo cảm thấy chính mới là sắp say.

Đến lúc hồn, hàng nút áo n.g.ự.c gỡ mấy cái, để lộ làn da mờ mờ ảo ảo.

lúc , Cố Trường Bình ngừng . Hắn kéo chăn đắp cho nàng, nàng khẽ hỏi: “Không hỏi , vì đến ?"

"Vì ?"

"Có chút manh mối , tới với nàng một tiếng để nàng yên tâm."

Lúc Tĩnh Bảo mới phát hiện đang mặc áo hành màu đen.

"Manh mối gì cơ?"

Cố Trường Bình vén mấy sợi tóc loà xoà trán nàng, quấn lấy ngón tay, vẻ trêu chọc biến mất, chỉ còn nét dịu dàng nơi khóe môi.

"A Bảo, thể... hôn như hôm qua thêm một nữa ?"

 

Loading...