Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 505: Vấn đề nằm ở Bắc phủ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:08:46
Lượt xem: 184

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đến thành Tứ Cửu… để thăm cố nhân!”

Ôn Lư Dụ híp mắt : “Nhân tiện xem sổ sách của ngân trang, thôi, đói c.h.ế.t .”

Khóe mắt Cố Trường Bình giật giật liên hồi, đang nghĩ xem nên đối phó thế nào thì Ôn Lư Dụ bá vai , áp giọng xuống : “Hắn kinh tin truyền về, lập tức tới đây, vốn định cho một bất ngờ, ngờ dọa cho phát khiếp.”

Bất ngờ?

Xem chuyện ngân trang và lương thực phía nam cũng xử lý đấy ?

Lúc sắc mặt Cố Trường Bình mới dịu xuống, lớn : “Ta mời Ôn đại ca dùng bữa ở lầu Ngoại Lâu!”

Lúc , lầu Ngoại Lâu đang giờ tiếp khách.

Tiểu nhị thấy Cố Trường Bình đến, vội vàng bước đón, : “Tiên sinh, phòng nhã một tầng hai, mời ngài!”

Tim Cố Trường Bình chợt đập mạnh.

Phòng một chữ “Thiên” là nơi A Bảo thường tụ họp với Cao Triều bọn họ. Hắn còn mở lời, tiểu nhị mời lên tầng hai, chẳng lẽ là do nàng căn dặn?

Nàng ở đây?

Đẩy cửa bước , quả nhiên thấy nọ bên cửa sổ, bàn bày bảy tám món ăn, vẫn còn đang bốc khói nghi ngút.

Tĩnh Bảo tiếng động phía , lòng mừng như điên. Nàng chờ ở lầu Ngoại Lâu chỉ để thử vận may, ngờ thật sự đến.

“Cố Trường Bình!”

Tĩnh Bảo phắt , thấy phía Cố Trường Bình còn cả Ôn Lư Dụ, gương mặt ngỡ ngàng kịp thu về.

“Làm , thấy …”

“Tiểu nhị, đóng cửa!”

Giọng Cố Trường Bình bất ngờ cao vút, át cả lời Ôn Lư Dụ.

Lúc Ôn Lư Dụ mới nhận , thằng nhóc ai Thất gia đang chờ ở đây.

“Làm , thấy ngạc nhiên lắm ?” Ôn Lư Dụ chuyện, chẳng ai ngăn nổi.

Tĩnh Bảo gật đầu. Nếu là thường ngày, nàng còn thể tranh cãi với vài câu, nhưng giờ thì chẳng còn tâm trí .

“Ôn đại ca, cứ , đồ ăn cứ tự nhiên dùng. Ta và vài lời .”

“Vừa còn gọi là Cố Trường Bình, giờ gọi là ?”

Ôn Lư Dụ xuống, tự rót cho một chén rượu: “Ta cảm thấy vẻ, dường như, thật sự là dư thừa?”

“Ngươi im miệng , uống rượu cho yên.” Cố Trường Bình thấp giọng quát: “A Bảo, nàng !”

A Bảo?

Nghe mà chua cả !

Ôn Lư Dụ bĩu môi, điều ngậm miệng. Hắn thật cũng chẳng ý gì, chỉ là khí nặng nề như c.h.ế.t.

“Tiên sinh, Hoàng thượng là nhận mật báo từ Bắc phủ mới chuyện triều hôm nay. Ta cố gắng hết sức mặt Tô Thái phó, Tô Thái phó cũng lên tiếng phản đối trong buổi thiết triều, nhưng thế đơn lực mỏng, chẳng thể xoay chuyển gì.”

Vài câu ngắn ngủi, nhưng lược bỏ bao nguy hiểm rợn , Cố Trường Bình mà lòng run rẩy.

Con nha đầu gan lớn thật, dám xúi giục Tô Thái phó lên tiếng vì Thập Nhị, chẳng là…

“Không xúi giục.” Tĩnh Bảo bình thản : “Đứng lập trường của Đại Tần, lúc thể động đến Hạo vương đang nắm trong tay mười vạn trọng binh.”

Cố Trường Bình nàng đầy kinh ngạc. Hắn còn kịp điều đó!

“Cho nên, mượn quyền mưu tư.”

Tĩnh Bảo quan sát sắc mặt Cố Trường Bình, tiếp: “Tam ti chiều nay khởi hành đến Bắc phủ, phía bên đó phiền Vương gia dọn dẹp cho sạch sẽ. Nếu thật sự tìm chứng cứ, dù là kỳ tài cũng lực bất tòng tâm.”

Cảm xúc của Cố Trường Bình bỗng trở nên dữ dội.

Nếu Ôn Lư Dụ ở đây, ôm chặt mắt mà quan tâm gì nữa. Không ai hiểu tin tức với Thập Nhị quan trọng đến mức nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-505-van-de-nam-o-bac-phu.html.]

Vấn đề thật sự xuất phát từ Bắc phủ!

Tĩnh Bảo gần, thấy rõ ánh mắt rực sáng của .

Cố Trường Bình, từng , sẽ luôn ở bên , sát cánh cùng . Quyền thế đế vương của các hứng thú, nhưng nhất định giúp .

“Còn nữa, đêm nay chờ chỉ , còn cả Cao Triều và Tiền Tam Nhất.”

Tĩnh Bảo dừng một chút : “Nương nương thẩm vấn, sẽ nhờ Cao Triều chăm sóc nàng một chút, ít nhất đừng để bắt nạt.”

Lời dứt, nàng Cố Trường Bình ôm chặt lòng. Bao nhiêu bất ngờ dồn dập khiến mất kiểm soát.

Hắn vốn định động đến quân cờ Cao Triều, mục tiêu là Thịnh Nhị.

Lý Mẫn Trí đơn giản. Nếu Cẩm Y vệ tả hữu ngầm trấn áp, phần nắm chắc sẽ cao hơn nhiều.

Tĩnh Bảo giật , định gì đó thì thấy Ôn Lư Dụ nháy mắt với nàng, ý là: Thông minh lên, lúc đừng gì, để ôm một lát, tên chắc xúc động đến phát điên .

Cố Trường Bình xúc động, mà là cảm kích, là khâm phục, và cũng là lo lắng khôn nguôi.

Nàng sợ ?

Không sợ quá lộ liễu, manh mối, tự đẩy nguy hiểm?

Đồ ngốc!

Cô ngốc

Ôn Lư Dụ Thất gia xưa nay luôn nhanh nhạy mà giờ cứng đờ , ánh mắt đảo qua đảo mấy uống thêm một chén rượu.

Cố Trường Bình xưa nay vốn kiềm chế và nhẫn nhịn, thể khiến buông thả như , Thất gia đúng là lợi hại thật.

...

Cái gọi là ôm chặt cũng chỉ là thoáng qua buông, vì A Nghiễn tới báo: Cao Triều và Tiền Tam Nhất đến cửa.

Cố Trường Bình kéo Ôn Lư Dụ sang một phòng riêng khác, Tĩnh Bảo chỉnh quan bào nhăn, sai tiểu nhị thu dọn chén rượu của Ôn Lư Dụ, bước hành lang, ở đầu cầu thang.

Trước yêu cầu của Tĩnh Bảo, Cao Triều sững sờ.

Hắn chằm chằm nàng: “Nói , rốt cuộc ngươi gì?”

“Ta chẳng gì cả. Năm xưa nàng từng cứu một trong tay Thạch Hổ, giờ nàng gặp nạn, ân cứu mạng đó trả.”

Tĩnh Bảo thở dài: “Nam nhân tranh đoạt thiên hạ, liên quan gì đến nữ nhân? Bao năm nay vẫn ngầm hiểu, yên vô sự. Giờ lôi nàng bia ngắm, nàng chọc ai ghét ai ? Có đáng thương ?”

Ban đầu nghi ngờ trong lòng Cao Triều dâng tới đỉnh điểm. Hắn sợ Tĩnh Bảo trời cao đất dày, hứa với ai đó cứu Lý Mẫn Trí.

lời , nghi ngờ lập tức tan biến.

Tuy Thất gia chuyện gì cũng sánh ngang nam nhân, nhưng tận sâu trong xương vẫn là một nữ tử. Từ tam tiểu thư, tứ tiểu thư Tĩnh phủ, nàng đều lòng từ bi. Với Lý Mẫn Trí cũng .

Cao Triều dùng ngón tay vuốt miệng chén, trầm ngâm: “Ngươi gì?”

“Ta ngục tù Cẩm Y vệ chẳng khác gì địa ngục trần gian, nam nhân còn lột da, huống hồ là nữ nhân.”

Cao Triều hừ một tiếng: “Ngươi hỏi han rõ đấy.”

Tĩnh Bảo lành: “Ta chẳng dám đòi hỏi gì nhiều, chỉ cầu bảo vệ mạng nàng, để nàng ít chịu nhục một chút. Dù gì cũng là trắc phi của Hạo vương, nhục nàng, tức là nhục cả Vương gia.”

Cao Triều: “Việc thì lợi gì?”

Tĩnh Bảo: “Bữa cơm là lợi ích, mỹ nhân, coi như cầu ngươi đó!”

Lúc cố ý gọi hai chữ “mỹ nhân” chính là để nhắc đến tình nghĩa ba năm đồng môn giữa hai .

Cao Triều trầm mặc giây lát: “Ta dám bảo đảm, chỉ thể giúp trong khả năng của . Nếu Kỷ Cương đích thẩm tra, dùng hình, cũng bó tay.”

“ngươi !”

Tĩnh Bảo buột miệng : “Nai c.h.ế.t về tay ai còn rõ, giờ lưu một đường sống, giữ mạng. Kỷ Cương kẻ ngốc.”

“Thất gia!” Cao Triều bỗng biến sắc: “Ngươi đang ? Đừng Mật Thư đài ăn kiêng dè, coi chừng họa từ miệng mà !”

 

Loading...