Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 503: Không còn đường quay lại

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:08:44
Lượt xem: 190

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Thái phó bên cửa sổ, , lạnh lùng Tĩnh Bảo mà một lời.

Chính nàng cũng việc điều tới đây vốn chẳng vẻ vang gì, lão Thái phó xưa nay ngay thẳng cương trực, chướng mắt nàng cũng là điều dễ hiểu.

Thấy , Tĩnh Bảo cúi đầu quỳ xuống, : “Xin cho tiểu nhân một câu ngông cuồng, với đại nhân thì tay trái là thịt, tay cũng là thịt .”

Tô Thái phó khựng , một luồng sát khí âm thầm thoáng hiện: “Ngươi dám thế ?”

Dám dám… thì cũng !

Tĩnh Bảo quyết định thêm: “Tiểu nhân Mật Thư đài, hầu hạ bên cạnh đại nhân, lời việc đều lấy ngài trọng. Chuyện , đối với các vị các lão khác thì chỉ là chuyện chính sự, hoặc tả hoặc hữu; nhưng với đại nhân, còn vướng một tầng chuyện riêng, chỉ nghĩ đến thôi, tiểu nhân thấy khó xử đại nhân.”

Tô Thái phó ngờ tên nhóc những lời như , là đang tâng bốc , nhưng thấy ấm lòng.

Hơn nữa lời đều là thật.

Hai đang tranh giành sống c.h.ế.t đều là học trò của ông, tính khí của cả hai, ông là hiểu rõ nhất.

Một chí lớn ngút trời, luôn chờ cơ hội tay; một thì tính tình nhu nhược, nóng vội thành.

Khi tiên đế còn tại vị, từng dự đoán hai sớm muộn gì cũng tranh đấu, nên âm thầm dặn dò ông khuyên bảo Hoàng thượng, việc tước phiên cần từ từ tiến hành, thể nóng vội.

Hoàng đế còn trẻ, khí huyết bốc cao, những việc khác còn lời, riêng chuyện tước phiên cứ cố chấp như chẻ tre, một mực theo ý .

Theo ý ông thì nên chia rẽ các phiên vương, để họ tự đấu với , Hoàng thượng chỉ việc thu lợi.

Nghĩ đến đây, Tô Thái phó chợt tò mò, xem tên nhóc thể điều gì ho nữa, bèn hỏi: “Ngươi thử xem, khó ở chỗ nào?”

Tĩnh Bảo im lặng một lát trả lời: “Đại nhân chỉ khó ở chỗ tay trái tay đều là thịt, càng khó ở lập trường, ngài một lòng trung thành nhưng ai cũng nghĩ .”

Tô Thái phó giật , lời đ.á.n.h trúng chỗ đau của ông.

Lời khuyên của ông trong mắt Hoàng thượng vì di mệnh của tiên đế, mà là đang cầu tình cho Hạo vương. Nói sâu quá thì nghi kỵ, cạn quá vô dụng, thật sự là quá khó.

Nếu Hoàng thượng chịu vài phần, cũng đến mức rơi thế đối đầu kịch liệt như bây giờ.

Ông vuốt chòm râu bạc, hỏi: “Theo ý ngươi, lão phu nên gì?”

“Đại nhân hỏi là, trong tình cảnh kẹt giữa hai vương gia, nên để bảo bản ? Hay là…” Tĩnh Bảo ngừng một nhịp, tiếp: “Hay là tình hình hiện nay, nên dâng lên Hoàng thượng lời khuyên nào cho thỏa đáng?”

Mặt Tô Thái phó trầm như nước: “Có gì khác ?”

“Nếu là điều thứ nhất, đại nhân chỉ cần hùa theo ý Hoàng thượng là ; nhưng nếu là điều thứ hai, thì cần thấu cục diện Đại Tần.”

“Cục diện Đại Tần hiện giờ ?”

“Đông giặc Oa, Bắc Mông Cổ, Tây các bộ tộc nơi Biên sa, chỉ còn phía Nam là tạm yên bình.”

“Còn gì nữa ?”

“Điện hạ Ninh vương tự thiêu, các vương khác đều nơm nớp lo sợ; nếu Hạo vương gặp chuyện, các vương ắt sẽ nổi loạn.”

“Ngươi to gan lắm!” Tô Thái phó sắc mặt đại biến.

Tĩnh Bảo vội cụp mắt: “Học trò chỉ thật, chỗ nào sai, xin đại nhân chỉ dạy.”

“Hừ!”

Tô Thái phó hừ một tiếng, thêm gì nữa.

Tim Tĩnh Bảo lập tức như treo lên đến cổ họng, nàng là một nước cờ hiểm, nếu đúng, Tô Thái phó sẽ nàng bằng con mắt khác; nếu sai… ngày mai khỏi cần đến Mật Thư đài gì nữa. Thật sự chỉ là một chuyến viếng thăm hoàng cung trong một ngày.

Lâu , mới thấy giọng mỏi mệt vang lên bên : “Không thấy rõ mặt thật núi Lô Sơn, bởi vì ở trong núi… Ngươi dậy .”

Tĩnh Bảo lời lên, nhưng khi gần thẳng bất ngờ loạng choạng hai bước.

Hoàng thượng ở trong cục, thấy tình thế nguy cấp của Đại Tần, nên mới tay với Hạo vương.

Thật sự tay ?

Lòng bàn tay nàng túa mồ hôi lạnh, tim đập thình thịch đến nỗi nàng cũng thấy rõ.

Ngự thiện phòng đưa hộp cơm đến, nhưng Tô Thái phó mới ăn một nửa thì Hoàng thượng triệu kiến.

Tĩnh Bảo chỉ ăn vài miếng chẳng còn khẩu vị, bèn sai tiểu thái giám dọn , tự pha một ấm đặc, chờ Tô Thái phó .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-503-khong-con-duong-quay-lai.html.]

Canh ba một khắc, Tô Thái phó lê bước nặng nề về, liếc Tĩnh Bảo một cái khàn giọng : “Về phòng nghỉ , gì để mai hẵng .”

“Vâng ạ!”

Tĩnh Bảo liếc ông một cái, lặng lẽ lui .

Chưa kịp cởi áo, nàng cứ thế , đến nửa đêm sáng, thấy động tĩnh ngoài viện, là Thái phó dậy .

Nàng lập tức bật dậy, rửa mặt qua loa theo sát phía ông.

Một già một trẻ dùng xong bữa sáng, Thái phó chỉnh quan phục, thẳng triều.

Nhiều năm , khi sử quan giở ghi chép của ngày hôm đó, kinh ngạc phát hiện: Tranh đấu giữa hoàng thúc và hoàng điệt của triều Đại Tần chính thức đưa ánh sáng kể từ buổi thiết triều hôm đó.

Hôm , Vương quốc trượng dâng lập tức ba bản tấu chương, buộc tội Hạo vương.

Tấu thứ nhất: bí mật chiêu binh, mưu đồ tạo phản.

Tấu thứ hai: tự ý thu thuế, mưu phản.

Tấu thứ ba: chứa chấp hậu nhân tội thần Tô Lục, mưu phản!

Ngoài Vương đại nhân, các bản tấu vạch tội Hạo vương như tuyết bay đầy trời, tất cả đều xin Hoàng thượng xử phạt nghiêm khắc.

Tin truyền tới Mật Thư đài, Tĩnh Bảo chỉ thấy lạnh toát, tay chân rũ rượi.

Phản ứng của Hoàng thượng nhanh thể tưởng, chỉ trong một đêm, điều động bộ văn võ bá quan, phát động cuộc đàn áp từng với Hạo vương, thậm chí kéo cả Lý nương nương cuộc.

Đây là thật sự g.i.ế.c .

Giữa muôn vàn tiếng gọi hào phản đối, Tô Thái phó vốn xưa nay giữ bất ngờ thỉnh cầu Hoàng thượng cân nhắc ba khi hành động.

Lý do của ông đơn giản: nếu Hạo vương xảy chuyện, ai sẽ trấn giữ Biên sa phương Bắc?

Ánh mắt Hoàng đế ông, lạnh như băng vụn.

Là biên cương quan trọng, ngai vàng của trẫm quan trọng?

Lý Quân Tiện tích trữ binh lương, còn việc gì mà dám nữa chứ?

Trong cơn thịnh nộ, Hoàng đế ngơ lời Thái phó, trong nửa ngày ngắn ngủi, hạ lập tức ba thánh chỉ:

Thứ nhất: Tam ti điều tra triệt để việc Hạo vương chiêu binh thu thuế.

Thứ hai: Lý nương nương là hậu nhân tội thần Tô Lục, giao Cẩm Y vệ bắt giam thẩm tra.

Thứ ba: Hạo vương mưu phản, năm trăm binh lính giao nộp vũ khí, do Cấm vệ quân trông coi, hạn trong ba ngày Hạo vương tự rõ sự thật.

Ba thánh chỉ ban, ánh mắt Hoàng đế đổ dồn về phía Tô Thái phó: “Tiên sinh, ba ngày là nể mặt , cho Hạo vương một cơ hội cuối cùng!”

Mặt Thái phó xám như tro tàn.

Hoàng thượng ơi… nhà với nước, pháp với lễ, với sơ… một bước chân của ngài bước thể đầu nữa.

Không còn đường đầu nữa !

Lời chỉ dụ truyền đến Mật Thư đài, cả Mật Thư đài lập tức rơi cảnh hỗn loạn.

Mỗi thánh chỉ đều cân nhắc kỹ càng, lựa chọn từng con chữ, ẩn giấu tầng tầng hàm ý, thể sai một chữ nào. Đám thư tra điển tìm nguồn, bận đến mức chân chạm đất.

Tĩnh Bảo chạy ngược chạy xuôi, lòng trống rỗng.

Chưa đến nửa canh giờ nữa, chiếu thư sẽ soạn xong, truyền khắp thành Tứ Cửu, đến tai .

Hắn phát hiện bên cạnh Hạo vương cài ?

Hắn sẽ gì?

Giúp Hạo vương trốn khỏi thành Tứ Cửu nhân đó khởi binh tạo phản? Hay là khuyên Hạo vương buông tay, giao binh quyền và phong địa, cúi đầu xưng thần?

Tĩnh Bảo cảm thấy môi khô khốc.

Dù là lựa chọn nào… cái giá trả cũng là sinh tử.

Là sinh tử đấy!

 

Loading...