Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 502: Trời sắp đổi rồi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:08:43
Lượt xem: 164

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phủ Cẩm Y Vệ, Cao Triều đang thẩm vấn phạm nhân trong ngục. Đang thẩm đến nửa chừng, chỉ thấy Tiểu Thất vội vã chạy tới, ghé tai thì thầm: “Gia, trong cung truyền chỉ, triệu chỉ huy sứ Kỷ lập tức cung.”

Cao Triều nhíu mày: “Những khác trong Cẩm Y Vệ ? Thịnh Nhị ?”

Tiểu Thất: “Đều mặt.”

Cao Triều dậy, đá chiếc ghế một bên, quát thuộc hạ: “Các ngươi tiếp tục thẩm vấn, ngoài hít thở chút.”

“Vâng!”

Ra tới bên ngoài, trời treo một vầng trăng khuyết, đầu thấy gốc cây một đang , cũng ngẩng đầu trời như .

Thịnh Nhị cảm nhận ánh mắt , từ tốn đầu .

Ánh mắt hai chạm , Cao Triều nhạt : “Nhị gia đang ngắm gì ?”

Hắn cho Tiểu Thất theo dõi Kỷ Cương, Thịnh Nhị tất nhiên cũng theo dõi, gì đối phương cũng sẽ .

Vẻ mặt Thịnh Nhị điềm đạm: “Xem trời.”

Cao Triều cau mày: “Trời ?”

Thịnh Nhị: “E là sắp đổi .”

Cao Triều ngẩng lên nữa, quả nhiên một đám mây đen đang kéo đến.

Hắn còn kịp nghĩ xem câu đó ẩn ý gì thì thấy mấy Cẩm Y Vệ đang điều tra bên ngoài vụt bóng ánh trăng trở về.

Một quen với Cao Triều tiến lên, thấp giọng : “Đang tra án, thám tử báo về, bố phòng trong kinh biến. Cấm vệ quân, Kim Ngô quân đều hành động.”

Cao Triều hiểu rõ “hành động” là gì, chỉ thấy chỉ tay về một hướng: “Đều về phía đó.”

Phía đó? Là phía nào?

Cao Triều nghĩ kỹ , tim như nhảy khỏi cổ họng.

Phía đó… là phủ của Hạo Vương!

Lúc , cửa phủ vang lên tiếng huyên náo, lâu , Kỷ Cương mồ hôi đầm đìa, hộ tống tới: “Nam Bắc Phủ Trấn của Cẩm Y Vệ lệnh!”

Cao Triều và Thịnh Nhị đồng thanh trả lời: “Có mặt!”

“Hôm nay cấm chặt chín cổng thành, Cẩm Y Vệ phối hợp Binh Mã Ti Ngũ Thành, tuần tra suốt đêm. Gặp kẻ khả nghi, bắt giữ !”

“Rõ!”

“Gia!”

Cố Dịch xông thẳng , cửa phòng “rầm” một tiếng nện mạnh tường: “Cấm vệ quân và Kim Ngô Tả Vệ bao vây phủ Hạo Vương !”

Lúc Cố Trường Bình đang tháo khuy áo bên trong, chuẩn lên giường ngủ.

“Xoẹt!” Khuy áo cùng với một mảng vạt áo giật bung .

Cố Trường Bình chau mày: “Có chuyện gì?”

Cố Dịch lắc đầu: “Không rõ, chỉ khi tan sở, thái giám trong cung bỗng triệu mấy vị các lão cung. Ngay đó phủ Hạo Vương lập tức vây. Gia, giờ ?”

Cố Trường Bình lên tiếng, đôi mắt nheo thoáng chút ngẫm nghĩ.

Lần tấu chương xin trở về phong địa, hoàng đế phê chuẩn, chỉ bảo Hạo Vương ở kinh vài hôm. Hạo Vương một lời, lập tức tuân theo. Quân thần ngoài mặt thì vui vẻ, thực chất âm thầm giằng co.

Còn đến lúc x.é to.ạc mặt .

Cho nên…

Nhất định là chuyện . Hơn nữa là đại sự.

“Hạo Vương đang ở ?”

“Bẩm gia, ở trong phủ.”

“An Ninh Hầu Chu Minh Sơ thì ?”

“Cũng ở trong phủ, chắc giờ tin.”

Cố Trường Bình chống tay lên bàn, từ từ xuống, rót cho một chén ấm.

Cố Dịch kinh ngạc chủ tử của , lửa bén tới chân mày mà vẫn còn tâm trạng uống ?

“Lúc thể nóng vội! Vội vàng sẽ loạn. Trước tiên Hạo Vương vây, bệnh mới kê thuốc, nếu chỉ tốn công vô ích.”

“Gia, tra thế nào, ngài cứ !”

“Không cần tra, sáng mai tự khắc sẽ rõ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-502-troi-sap-doi-roi.html.]

“Gia?”

Cố Trường Bình khoát tay, nhếch môi nhạt, gần như tàn nhẫn: “Kiếm rút mà thấy m.á.u thì càng giữ bình tĩnh. Hạo Vương đại thần bình thường. Hắn mang huyết mạch nhà họ Lý, giữ nửa giang sơn. Nếu hoàng đế thật sự g.i.ế.c , một là đường đường chính chính, hai là bằng chứng xác thực. Ta đoán chuyện liên quan đến phía Bắc Phủ.”

“Vậy đêm nay chúng chỉ yên chờ ?”

“Không!” Ánh mắt Cố Trường Bình nghiêm nghị: “Ngươi một việc.”

“Việc gì?”

“Tìm cách gặp Thịnh Nhị.”

“Hắn?”

“Nhớ kỹ, của Thịnh lão đại. Trước khi Thịnh lão đại , chắc chắn dặn dò. Ngươi cần gì cả, chỉ là do gia nhà sai tới.”

“Vương gia! Vương gia! Không ! Bị bao vây , cấm quân vây đến!”

Lý Quân Tiện đang xem tấu chương trong thư phòng, quản gia hét lên như thế, bèn chộp lấy trường kiếm bên cạnh bước ngoài: “Người , theo bổn vương xem!”

“Rõ!”

Cánh cổng nặng nề “két” một tiếng mở , bên ngoài là ba hàng cấm quân, nào nấy đều mặc giáp, đeo kiếm, trang đầy đủ.

Dẫn đầu là một gương mặt xa lạ, gật đầu với Lý Quân Tiện: “Bẩm Vương gia, kinh thành xuất hiện giặc cướp. Vương gia là rường cột của Đại Tần, mạt tướng phụng chỉ của hoàng thượng đến bảo vệ an nguy của Vương gia. Xin Vương gia mau trở về phủ.”

Lời thật nhưng ai chẳng ẩn tình bên trong?

Lý Quân Tiện nhạt, dò hỏi: “Bổn vương là tướng quân, sợ gì giặc cướp?”

“Vương gia vẫn nên tuân chỉ lệnh thì hơn. Bằng đao kiếm vô tình, nếu Vương gia thương, mạt tướng chỉ còn cách lấy cái c.h.ế.t tạ tội!”

Lời , sắc mặt trong vương phủ đều đổi.

Lý Quân Tiện gì, chỉ mỉm ném một câu: “Vậy thì phiền .”

Sau đó sai đóng cửa .

Cửa đóng, sắc mặt Lý Quân Tiện lập tức sa sầm: “Gọi tất cả thư phòng, bổn vương việc quan trọng cần thương nghị!”

“Rõ!”

Lúc , Tĩnh Bảo vẫn đang chờ ở phòng phía tây, qua thời điểm hoảng loạn nhất, giờ bình tĩnh hơn nhiều.

Một là chiêu mộ binh, hai là mua lương thực, đều là tin tức từ Bắc Phủ truyền tới.

Tri phủ Bắc Phủ là Trương Kiện, hai vị chỉ huy sứ là Tạ Quý và Trương Tín đều mới nhậm chức, dù bản lĩnh cũng vươn tay quân doanh .

Huống hồ, chuyện bí mật trọng đại thế , Hạo Vương chắc chắn chỉ giao cho đáng tin. Vậy tin tức rò rỉ từ Bắc Phủ?

bên cạnh Hạo Vương… nội gián từ kinh thành?

Nghĩ đến đây, một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đầu, Tĩnh Bảo nghĩ nhanh chóng tìm cách báo tin cho .

C.h.ế.t một nỗi là giờ mà Tô Thái phó vẫn trở về. Cung còn ?

Bỗng ngoài cửa tiếng động.

Tĩnh Bảo vội lao , thì thấy Tô Thái phó mệt mỏi bước viện, phía còn hai tiểu thái giám cầm đèn lồng.

Thái phó thấy Tĩnh Bảo thì ngẩn , đó mới nhớ để , bèn : “Hôm nay cung, nghỉ đây. Ngươi đưa lệnh bài cho họ, để họ ghi danh.”

“Vâng!”

Tĩnh Bảo trong lòng kinh hãi, quả nhiên đêm nay thể rời khỏi cung.

Lệnh bài trao, tiểu thái giám ghi từng mục. Thấy Tĩnh Bảo là gương mặt lạ, bèn nhắc: “Trong cung quy củ của trong cung, Tĩnh thư cứ ở viện với đại nhân, tuyệt đối lung tung.”

Tĩnh Bảo cung kính: “Vâng ạ.”

Thấy nàng điều, tiểu thái giám : “Lát nữa từ ngự thiện phòng mang cơm đến, Thái phó đại nhân cứ nghỉ ngơi cho . Nếu hoàng thượng triệu, nô tài sẽ lập tức đến báo.”

Tô Thái phó một lời, phất tay áo bước phòng phía đông.

Tĩnh Bảo bóng in cửa sổ, cổ họng khẽ động, miễn cưỡng nuốt xuống nỗi tủi hờn đang dâng lên.

Hiển nhiên, Tô Thái phó thật sự giữ là Lục Thần Hiểu, còn đứa nhóc non nớt nàng là kẻ giữ do tình cờ.

Tô Thái phó căn bản ý định bàn bạc gì với nàng.

thái độ của hoàng đế, biện pháp sắp tới là gì… vẫn moi từ miệng Tô Thái phó.

Nghĩ , nàng nghiến răng, bước phòng phía đông, nghiêm nghị : “Nếu đại nhân chuyện khó xử, xin hãy với Văn Nhược. Tuy tuổi còn trẻ, hiểu nhiều, nhưng Văn Nhược cũng một lòng trung quân ái quốc.”

 

Loading...