Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 500: Chỉ lần này thôi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:06:12
Lượt xem: 197

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ừ, để nể mặt , chăm sóc nhiều một chút.”

“Ông đồng ý ?”

“Đồng ý .”

“Vậy thì !”

“Đến đây, cùng uống một ly.” Giọng điệu của Cố Trường Bình bỗng đổi, đột nhiên : “Trường Canh, nếu việc thành, ngươi hãy tìm một phụ nữ mà lấy, đừng sống độc nữa.”

Thẩm Trường Canh: “...”

“Lập công danh to lớn, nổi danh thiên hạ, lưu danh sử sách, những thứ đó giờ nghĩ đều là hư ảo, giả dối, lạnh lẽo. Không bằng phụ nữ trong lòng mà ôm lấy, còn ấm áp hơn.”

Cố Trường Bình thở một dài, uể oải : “Tóc xanh, dung nhan đỏ, tuổi thanh xuân... chúng bao nhiêu năm thanh xuân chứ!”

Thẩm Trường Canh: “...”

Phụ nữ?

Trong lòng chỉ Tĩnh Văn Nhược, nào ai khác?

...

Nửa đêm về , trận mưa dồn nén nhiều ngày rốt cuộc cũng đổ xuống ào ào.

Mưa rơi lên nền đá xanh, đập tàu chuối, tạt lên cửa sổ. Tĩnh Bảo tiếng mưa, nhớ những lời thì thầm khi rời : “A Bảo, thể dung túng nàng thứ, nhưng lấy mạo hiểm thì chỉ một thôi. Nếu còn thêm một nữa... Nàng sẽ lấy mạng của mất!”

“Chuyện của công chúa, khi đó mũi tên lên dây, thể nhận lời. Không để lời nào cho nàng là vì trong phủ lạ, gây phiền toái cho nàng.

Một khi trong lòng nàng, thì sẽ để thứ hai bước , càng buông tay. Nàng nàng dung túng , càng tin !”

Hắn chậm rãi , nàng thì trong lòng , nghiêm túc lắng .

Nghe xong, nàng cúi đầu chủ động hôn , dùng đầu lưỡi vẽ viền môi , còn cơ hội như thế nữa .

Hắn để mặc nàng hôn, trong lúc nàng chìm đắm, tay cởi khuy bên n.g.ự.c nàng luồn trong, tháo dải vải trắng quấn n.g.ự.c nàng ...

Trong căn phòng tối đen đốt đèn, đôi mắt sáng lấp lánh như ngấn nước.

Nàng cảm thấy sắp nổ tung, nắm lấy bàn tay nghịch ngợm định đẩy , nhưng nỡ.

Hắn nhận sự căng thẳng của nàng, nhẹ nhàng nắm tay nàng, giọng khàn khàn trầm ấm: “Ngoan, đừng sợ!”

Tĩnh Bảo run rẩy chịu , còn cố gắng tỏ mạnh mẽ, hỏi: “Chàng chịu trách nhiệm chứ?”

Hắn ngừng một chút, “ừ” một tiếng, thêm: “Cả đời , chỉ chịu trách nhiệm với một nàng!”

Trên đời , đàn ông si tình thì ít, bạc tình thì nhiều.

Chỉ cần tiền thế, ai trong phòng vài ba phụ nữ?

Hắn chỉ chịu trách nhiệm với một nàng, ý là ngoài nàng sẽ ai khác nữa?

Mặt Tĩnh Bảo dần nóng bừng lên.

Hắn chẳng chính nhân quân tử gì, lúc dải vải trắng bung thì nắm gọn trong lòng bàn tay, mà lòng bàn tay còn nóng hơn cả nước sôi, khiến nàng như đốt cháy.

Trong phòng chỉ tiếng sột soạt do hai gây , trong gian tối tăm kín đáo , càng khiến tim đập thình thịch.

“A Bảo!” Giọng nhẹ như thì thầm bên tai: “Sau đừng buộc chặt quá, xót.”

Hắn xót nàng đó!

Tĩnh Bảo cong môi, thành tiếng, tiếng mưa rào rào ngoài cửa sổ, cảm thấy trận mưa đến thật đúng lúc, cuốn trôi hết bất an, hoang mang, lo sợ và nóng rực trong lòng nàng.

Thế là nàng chìm giấc ngủ.

*

Hôm .

Tĩnh Bảo rửa mặt chải đầu xong, định đồ thì mới nhớ hôm nay cần mặc quan bào đến Hàn Lâm Viện nữa.

Chuyện xảy đột ngột, Lễ Bộ vẫn kịp quan phục mới gửi đến, nàng nghĩ một chút, vẫn mặc bộ quan bào cũ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-500-chi-lan-nay-thoi.html.]

Mùa hè áo mỏng, quan bào rộng thùng thình, dễ để khác nhận hình dáng cơ thể.

Đến ăn sáng ở viện của tam tỷ, Nhất Ninh còn dậy, bàn chỉ hai , mà dọn tới bốn món nguội, bốn đĩa điểm tâm.

Tĩnh Bảo tam tỷ dùng cách để chúc mừng nàng, nàng cũng nể mặt mà ăn thêm mấy đũa.

Ăn xong thì từ cửa hông, đang định lên xe thì thấy một bước từ phía con sư tử đá ở cửa, là Phó Thành Đạo.

Phó Thành Đạo bước tới chắp tay : “Chúc mừng Thất gia, xin gửi lời chúc mừng đến Thất gia.”

Tĩnh Bảo thấy đến giờ mới tới, là để tránh điều tiếng. Có ai đến chúc mừng mà mời phủ uống chén nóng ?

“Phó đại ca lòng . Hôm nào rảnh, mời Phó đại ca đến lầu Ngoại Lâu uống rượu.”

Phó Thành Đạo chỉ mỉm đáp, còn nha môn, vội vàng rời .

Hắn điều như thế khiến Tĩnh Bảo thấy thoải mái. Đến khi xe ngựa đến cổng hoàng cung, trong lòng nàng vẫn nghĩ đến chuyện giữa Phó Thành Đạo và tam tỷ.

Lục Thần Hiểu đang chờ ở cổng cung, tay cầm một chiếc thẻ bài còn mới tinh.

Vì Mật Thư đài là cơ quan đặc biệt, nơi việc đặt trong cung, cách ngự thư phòng của Hoàng đế chỉ nửa khắc để tiện cho việc triệu kiến bất kỳ lúc nào.

Ra cấm cung cần thẻ bài, cấm vệ quân trong cung tuần tra hai mươi bốn hai bốn, ai là lạ mà thẻ bài sẽ xử c.h.é.m tại chỗ.

Tĩnh Bảo nhận thẻ bài, liên tục cảm ơn đeo thắt lưng.

Lục Thần Hiểu lạnh lùng liếc nàng một cái, giải thích phận của Tĩnh Bảo cho bốn lính canh ở cổng. Thực bọn họ sớm nhận tin, lập tức thu đao để nàng .

Tĩnh Bảo theo Lục Thần Hiểu rẽ bảy tám lượt, một viện phía đông.

Viện vuông vức tề chỉnh, một chính đường rộng, phía ba chữ rồng bay phượng múa: Minh Kính Đường.

“Nơi là chỗ các vị các lão bàn chuyện triều chính.”

Lục Thần Hiểu chỉ về phía Tây, hiệu Tĩnh Bảo theo.

Qua một ngõ dài cổng vòm, bên trong là một viện nhỏ, cây xanh rợp bóng, ba gian nhà hướng Nam.

“Giữa là chính đường, phòng bên trái là nơi việc của Thái phó đại nhân, phòng bên là chỗ ngươi và việc. Cơm trưa của Ngự thiện phòng đưa đến. Thái phó đại nhân ăn riêng năm món một canh, còn với ngươi ăn chung, bốn món một canh.”

Lục Thần Hiểu ngừng một chút tiếp: “Cả viện ba dãy nhà. Dãy thứ hai là sách, dãy thứ ba là chỗ nghỉ, nếu việc lớn xảy thì thể nghỉ , nhưng chung là hiếm khi cần ngủ .”

Nói xong, một động tác mời: “Thái phó đại nhân đang dự triều sớm, đó sẽ gặp ngươi. Có gì rõ thì cứ hỏi .”

Tĩnh Bảo là hỏi thì hỏi ngay: “Lục đại nhân theo Thái phó đại nhân bao nhiêu năm ?”

Lục Thần Hiểu giơ tay đếm: “Tròn sáu năm.”

Tĩnh Bảo giật . Sáu năm mà từng đổi chỗ, xem vị Lục đại nhân thiết với Tô Thái phó.

“Ta cần gì?”

Lục Thần Hiểu mặt biểu cảm: “Chúng cần ba việc. một là chăm sóc Thái phó đại nhân. Hai là giúp sắp xếp văn thư, chỉnh sửa câu chữ. Ba là hiến kế, góp ý cho Thái phó đại nhân. Còn cụ thể thế nào, ngươi sẽ từ từ hiểu.”

“Tạ ơn Lục đại nhân.”

“Không cần khách sáo!”

Lục Thần Hiểu xong thì phòng bên trái. Tĩnh Bảo trong viện một lúc mới theo, xuống chỗ trống, việc gì bèn lấy bút mực luyện chữ.

Lục Thần Hiểu liếc mắt , khóe miệng nhếch khinh miệt.

Thái phó đại nhân sáu năm nay chỉ dùng một thư , giờ sắp cáo lão hồi hương thì nhận thêm một mới.

Xem , tên nhóc đơn giản!

...

Triều sớm tan như thường lệ.

Các vị đại thần trong nội các cũng như khi, Minh Kính Đường uống , bàn chuyện chính sự mỗi tản .

Tô Thái phó bước viện thì thấy một thiếu niên gầy gò mái hiên, mày mắt thanh tú.

Chắc đây là mà tối qua Cố Trường Bình đích đến nhờ vả.

Loading...