Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 495: Ngươi đúng là đứa ngốc
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:06:07
Lượt xem: 173
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vâng ạ!”
Vị quan lễ bộ bước lên một bước, giọng cất vang, thao thao bất tuyệt, lời lẽ trau chuốt tầng tầng lớp lớp, nghi lễ càng rườm rà vô cùng.
Ba bên cạnh cảnh tượng , khỏi nhớ khoảnh khắc khi năm xưa thu nhận.
Khi , Thủ phụ Tào Minh Khang còn đang thế thịnh;
Khi , sư phụ vẫn còn ở chức vị Tế tửu;
Khi , bọn họ còn hiểu sự đời, chỉ ngỡ rằng nhấc chân một cái là thể giẫm lên cả đất trời của Tử Cấm thành, dang tay là thể ôm trọn thiên hạ; ba quyết tâm giành trọn ba vị trí đầu bảng khoa cử, để rạng danh .
Tĩnh Bảo ngẩng đầu Cố Trường Bình đang cầm bút chu sa chấm trán hai sư , trong lòng chua xót thôi.
Khi đó, giữa nàng và chỉ là quan hệ trò, thế nàng giấu kín, trong lòng một thứ tình cảm mơ hồ, chẳng rõ ràng, cũng chẳng thể .
“Lễ bái sư thành!”
Quan viên Lễ bộ ngừng một chút, mỉm : “Hai vị tiểu công tử, kế tiếp là mắt ba vị sư , cũng mời ba vị sư tặng lời dặn dò cho hai vị sư .”
Hai đứa trẻ, một lớn một nhỏ, bước đến mặt ba , hành lễ chỉnh tề, cũng gọi “sư ” quy củ.
Với tư cách là Trạng nguyên, Tiền Tam Nhất lấy bút lông chuẩn từ , nhét cho mỗi đứa một cây.
Hắn với giọng điệu nghiêm túc, chiều trưởng thành: “Sau đến dịp lễ tết thì nhớ đưa thêm tiền cho , dạy học cũng vất vả lắm.”
Mọi còn tưởng Trạng nguyên sẽ thốt lời vàng ngọc nào cơ, ai ngờ là chuyện , ai nấy đều ngã ngửa.
Quá mất mặt!
Cao Triều liếc Tiền Tam Nhất một cái, lấy hai cuốn tập : “Một quyển là của tặng, quyển còn là của tiểu tướng quân Từ Thanh Sơn, cũng là sư của các . Hãy luyện chữ cho đàng hoàng, đừng như ch.ó cào nữa.”
Tiền Tam Nhất đảo mắt trái , như thể đang : “Ngươi cũng khá khẩm gì hơn .”
Đến lượt Tĩnh Bảo, nàng lấy bốn chiếc nghiên mực còn mới tinh.
“Một phần là lòng thành của , phần còn là tâm ý từ Giang Nam của sư các là Uông Tần Sinh gửi tới. Ta gì nhiều để , chỉ mong các học hành chăm chỉ, đừng để phiền lòng.”
Người khác xong chỉ cho là lời khách sáo, chỉ Cao Triều và Tiền Tam Nhất hiểu rõ trong lòng, khỏi liếc mắt phản ứng của Cố Trường Bình.
Trong mắt Cố Trường Bình, cảm xúc cuộn trào.
Hắn cụp mắt xuống, đến khi ngẩng lên, nét mặt khôi phục vẻ điềm tĩnh thường thấy.
“Lễ xong, mời ba vị sư dạy cho hai vị tiểu sư một bài học đầu tiên, rõ quy tắc học trò của . Vương gia đến tệ xá, mời ngài thư phòng uống chén nhạt.”
Lý Quân Tiện mỉm : “Bổn vương cũng đang cùng bàn về chuyện Thúc Hữu*.”
*Có nghĩa là lễ tạ thầy hoặc quà tạ ơn thầy. Đây là một loại lễ vật mà học trò xưa thường dâng lên thầy giáo để tỏ lòng ơn và kính trọng. Nó thường là mấy món như thịt khô gói trong một bó, nên mới gọi là thúc(cột ).
“Mời.”
“Mời.”
Lúc Cố Trường Bình ngang qua Tĩnh Bảo, bước chân khựng nhẹ, nhẹ đến mức ngoài Tĩnh Bảo , ai để ý thấy.
Tĩnh Bảo động tay, đó là một phản xạ theo bản năng đỡ.
Khóe mắt Cố Trường Bình liếc thấy, chỉ cảm thấy như ai đó giáng một quyền ngực, ngũ tạng lục phủ đều như nghiền nát.
A Bảo, nàng đúng là đứa ngốc!
*
Điện Thủy Tích
Thẩm cô cô tỉ mỉ lựa từng hạt dưa hấu ướp lạnh , dâng lên cho Tô Uyển Nhi. Uyển Nhi chỉ thấy buồn nôn, xua tay.
Đến thứ thanh mát thế còn nuốt nổi, m.a.n.g t.h.a.i quả thật nương nương chịu khổ quá nhiều.
Thẩm cô cô thở dài đầy xót xa, đó mới đến chính sự: “Tân khoa Thám hoa Mật Thư đài, nương nương thấy thế nào?”
“Sao tự dưng thế?”
Thẩm cô cô bèn cúi đầu ghé sát tai nàng mấy câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-495-nguoi-dung-la-dua-ngoc.html.]
Mắt Tô Uyển Nhi lập tức sáng bừng.
Cha nàng tính tình cứng rắn, xưa nay thích lấy quyền mưu tư;
Ca ca thì lánh đời, đến một chút dây dưa với triều đình cũng chẳng màng;
Về phía Cố Trường Bình, rõ ràng nàng tính toán thỏa, Vương Hoàng hậu chen ngang hỏng hết;
Đang lúc nàng đau đầu vì tiền triều ai hậu thuẫn, thì Thám hoa chủ động tỏ ý thiện. Chuyện chẳng lẽ...
“Là do Tử Hoài ngầm hiệu?”
“Bẩm nương nương, đại gia rõ, chỉ hỏi nương nương đồng ý ?”
Tô Uyển Nhi im lặng một lúc : “Chuyện bản cung đồng ý. Bảo ca ca chắc chắn thuyết phục cha. Nếu cha chịu thì hãy nhắc đến đứa bé trong bụng bản cung cô độc. Bản cung nếu cơ hội, cũng sẽ vài lời với Hoàng thượng.”
“Vâng, lão nô lập tức truyền tin.”
Tô Uyển Nhi chậm rãi ngả xuống chiếc giường tre, tay nhẹ nhàng đặt lên bụng.
Thật khoa Điện thí, nàng sớm ý lôi kéo mấy , vì thế mới cố tình chờ giữa đường, tung cành ô liu.
Chuyện dù do Tử Hoài sắp đặt , với nàng đều là việc trời cho.
Tiền triều kết nối với hậu cung, nếu Thám hoa Mật Thư đài, thì động tĩnh trong các bộ, nàng đều thể nắm rõ như lòng bàn tay.
Huống hồ lưng Thám hoa bao , nếu thật lòng quy phục nàng, thì Vương Hoàng hậu và cả Vương tộc còn gì đáng sợ nữa?
Tô Uyển Nhi vuốt ve bụng, : “Thật mong sinh một hoàng tử!”
*
Một góc khác trong thâm cung
Vương Hoàng hậu bóng cây, tay cầm thức ăn cho chim, đang cho hai con chim phỉ thúy nàng nuôi ăn.
“Bẩm nương nương!” Cung nữ cận hạ giọng : “Nghe tháng còn nhỏ, thể chẩn đoán là trai gái.”
“Hừ!” Hoàng hậu lạnh lẽo : “Tốt nhất là con gái, để bản cung khỏi tay.”
“Nô tì thấy dáng vẻ nôn nghén của nàng , e là thai nam.”
Một luồng hàn quang lóe lên, cung nữ rùng , vội : “Nương nương nên sớm chuẩn thì hơn.”
“Ngươi tưởng bản cung tay ? Hoàng thượng coi trọng điện Thủy Tích như tròng con mắt, bản cung tìm mãi cũng cơ hội.”
Hoàng hậu vứt nốt mấy hạt thức ăn cho chim còn , lấy khăn tay lau sạch tay hỏi: “Gần đây Hạo vương đang gì?”
“Bẩm nương nương, ngoài những lúc ở vương phủ, Hạo vương ít ngoài. hôm nay là ngày hai đứa con chính thất bái sư, vương gia đích đến dự.”
“Bái sư?” Hoàng hậu khẩy: “Hắn lòng dự lễ, chẳng Hoàng thượng vì chuyện của mà phiền muộn đến mức thiết ăn uống. Bản cung mà còn thấy xót!”
Câu , cung nữ dám tiếp lời, chỉ nhận lấy khăn tay bẩn, dâng lên khăn sạch.
Hoàng hậu nhận lấy, vuốt tay áo, chợt thở dài: “Hổ dữ về rừng, thể thả dễ dàng như ?”
Cung nữ mỉm : “Nương nương cách gì giúp Hoàng thượng giải ưu chăng? Nếu một như thì dù chủ nhân điện Thủy Tích gì nữa, cũng thể thế địa vị của nương nương trong lòng Hoàng thượng.”
Hoàng hậu nở nụ mỉm : “Cách thì .”
Cung nữ ngạc nhiên: “Nếu , nương nương còn dùng?”
“Ta còn đang chờ.”
“Nương nương chờ gì ạ?” Hoàng hậu ngẩng đầu trời, mây quang trời tạnh, một gợn mây: “Chờ tin từ phương Bắc, tính thì những ngày chắc sẽ tới .”
Cung nữ cận thấy chủ tử rõ ràng, cũng hỏi thêm.
Làm kẻ , điều quan trọng nhất là sắc mặt.
Chuyện chủ tử , tất nhiên sẽ ;
Chuyện , hỏi thêm một câu cũng là đại kỵ.