Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 493: Quân không động, ngươi động

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:06:05
Lượt xem: 186

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưới ánh trăng, bóng hai kéo dài mặt đất.

“Chàng tâm sự?”

Sắp đến cổng Tạ phủ, Tạ Lan bất chợt lên tiếng. Sau một tháng sống chung, nàng phần nào nắm quy luật biểu cảm gương mặt đàn ông .

Nếu vui, đuôi mắt sẽ nhếch, ánh mắt bay về phía tóc mai.

Nếu trong lòng chuyện, giữa mày sẽ xuất hiện một nếp nhăn dọc sâu hằn, như lúc .

Tô Bỉnh Văn gượng : “Ta đang nghĩ về tên Tĩnh Thất gia .”

Tạ Lan bất ngờ: “Hắn ?”

Tô Bỉnh Văn ngẫm nghĩ một lúc, bốn chữ: “Có chút thú vị.”

Tạ Lan càng ngạc nhiên hơn: “Thú vị thế nào?”

“Thông minh, gan , ... phức tạp.”

“Con vốn dĩ phức tạp.”

Tạ Lan nghiêng đầu : “Nếu đơn thuần, chỉ trẻ con là đơn thuần nhất. Thế giới của lớn, đều là tính toán cả.”

Tô Bỉnh Văn ngờ một tính tình ôn hòa như nàng lời như thế, khỏi nàng chăm chú: “Với nàng, hề toan tính.”

“Vậy cũng chẳng cầu mong điều gì ?”

“...”

Tô Bỉnh Văn khựng một chút, trả lời: “Có cầu.”

“Cầu điều gì?”

“Cầu...”

Tô Bỉnh Văn nàng, nhẹ giọng : “Cầu cùng nàng bạc đầu trăm năm.”

Tạ Lan tránh ánh mắt của , nghiêng đầu mỉm : “Ta đến nơi .”

Tô Bỉnh Văn gật đầu, dùng ánh mắt hiệu bảo nàng .

Tạ Lan vài bước, trở , do dự một chút : “Gần đây kinh thành chẳng yên, đến chùa xem ngày lành, đẩy sớm hôn sự một chút.”

Tô Bỉnh Văn kinh ngạc: “Tạ cô nương, như thế e rằng gấp gáp quá, sợ nàng chịu thiệt thòi.”

Tạ Lan ngẩng đầu, ánh mắt dịu dàng, giọng trầm mà lạnh: “Thể diện là để cho khác . Hơn nữa, đời , ngoài , ai thể khiến chịu thiệt cả!”

*

Từ y quán về phủ, Tĩnh Bảo bèn tắm rửa. Vừa khỏi phòng tắm, thấy bên ngoài cửa sổ thấp thoáng bóng , dáng dấp giống A Nghiễn.

“Ca ngươi còn ngủ ?”

A Man đang hong tóc giúp Tĩnh Bảo, trả lời: “Ca chuyện với gia.”

Tĩnh Bảo ngẫm một lát, thở dài: “Vậy tóc cứ để xõa , giúp y phục, bảo ca ngươi đến thư phòng.”

A Man mấy hôm nay tâm trạng của gia , chẳng dám đùa giỡn, chỉ nhẹ nhàng lời: “Vâng.”

Không quấn ngực, tóc dài xõa xuống, Tĩnh Thất gia lúc trông chẳng khác gì một thiếu nữ xinh , đến mức A Nghiễn chẳng dám thẳng.

Trong phòng dần trở nên yên tĩnh, tĩnh lặng như ai.

Đợi chén trong tay nguội dần, Tĩnh Bảo mới lên tiếng: “Ta ngươi hỏi gì, cũng định giấu. Việc Mật Thư Đài, là vì .”

“Gia, cục diện rối ren thế , khác tránh còn chẳng kịp, gia cứ lao đầu ? Nguy hiểm lắm!”

“Ta .”

Biết mà vẫn ?

A Nghiễn tái mặt, vén áo quỳ phịch xuống đất.

“A Nghiễn theo gia gần hai mươi năm, gia bảo đông, nào dám tây. Dù gia đem hết bạc phương Nam mua đất mua lương, cam lòng thì cũng chẳng dám nửa lời. , gia là lấy mạo hiểm, dù thế nào cũng thể đồng ý.”

“Nguy hiểm ở chỗ nào?”

“...”

A Nghiễn nghẹn lời: “Ta cũng rõ, nhưng tóm là nguy hiểm!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-493-quan-khong-dong-nguoi-dong.html.]

“Trời sắp đổi, chùa sắp đổ, lỡ nó sập xuống, chỉ là một biên tu nhỏ nhoi của Hàn Lâm Viện, ai cũng chẳng cứu nổi.”

Tĩnh Bảo bật mỉm : “Ngươi thật sự cho rằng Cao Triều Cẩm Y Vệ chỉ vì Cố Trường Bình ? Hắn cũng vì chính , vì phủ Trưởng công chúa. Với , cũng thôi.”

A Nghiễn bỗng ngẩng đầu.

“Ta Mật Thư Đài, cũng vì nhà họ Tĩnh, vì và ba tỷ tỷ. Họ sinh , nuôi . Ta nỡ vì một nam nhân mà đẩy họ cảnh hiểm nguy.”

Tĩnh Bảo đến mặt y, đỡ y dậy.

“Cuộc tranh đoạt , nai c.h.ế.t về tay ai, ai . Nếu Hạo vương thắng, nhờ Cố Trường Bình, nhà họ Tĩnh sẽ bình yên. Nếu Hạo vương bại... ...”

Nàng mắt A Nghiễn: “Ta cũng thể bảo vệ nhà họ Tĩnh, thu dọn xác cho .”

Thái dương A Nghiễn giật giật: “Gia, ý ...”

“Hắn thể mãi mãi núp lưng Hạo vương, sẽ một ngày, mặt. Mà nếu thua... sẽ sống nổi!”

Tĩnh Bảo lạnh nhạt : “Thu xác cho , là việc thể nhất. Nên Mật Thư Đài, chắc chắn .”

Điên !

Tất cả đều điên cả !

A Nghiễn nghiến chặt răng, thầm nghĩ: Nếu thể ngược thời gian, chắc chắn sẽ nghĩ cách ngăn gia kinh, để Quốc Tử Giám.

Kinh thành rộng lớn thế , tranh đấu ngừng, chẳng nơi thường thể ở !

“Thành Tứ Cửu to lớn , thật chẳng nơi dành cho sống!”

Trong thư phòng phủ Hạo vương, Lý Quân Tiện đặt bút xuống, thở dài.

Diều hâu của Bắc phủ giam trong phủ nhỏ bé , tiến chẳng , lùi cũng xong, trói chặt.

“Vương gia?”

“Nói !”

“Mật thư của Cố !”

“Đưa đây!”

Trên thư chỉ vỏn vẹn sáu chữ: “Quân động, ngươi động.”

Lý Quân Tiện từng chữ, sắc mặt dần trầm xuống.

Vào kinh sáu ngày, giả bệnh năm ngày, trong cung hề chút động tĩnh, chuyện tước phiên cũng từng nhắc tới.

Hoàng đế thì dư sức kéo dài, nhưng thì . Càng ở kinh thành lâu, nguy hiểm càng lớn, nên Tử Hoài mới bảo chủ động phá vỡ thế giằng co , nhắc đến chuyện tước phiên .

Ánh mắt Lý Quân Tiện cụp xuống, cao giọng hạ lệnh: “Người , truyền tin ngoài, bản vương bệnh khỏi, ngày mai thượng triều.”

“Dạ!”

Sáng hôm , Lý Quân Tiện mặc quan phục, xuất hiện tại buổi thiết triều.

Hoàng đế hề tỏ kinh ngạc, còn khen là vương thúc công, bệnh mới khỏi, ban cho chỗ .

Lý Quân Tiện cũng khách sáo, cứ thế mà xuống, khiến các quan đều trố mắt. Trong lòng thầm nghĩ: Được ban chỗ cũng từ chối mấy câu lấy lệ chứ, ngươi cứ thế mà xuống ?

Quá kiêu ngạo!

Triều đình nước Đại Tần quy củ rõ ràng: chuyện thì tấu, chuyện thì lui.

hôm nay vì Hạo vương ở đây, dù chuyện cũng giả vờ như , văn võ bá quan đều giữ mồm giữ miệng, chỉ dùng ánh mắt trao đổi với .

Chỉ một là ngoại lệ.

Là Hình bộ Thượng thư, Vương Ẩn từng tước tước vị, cấm túc ba tháng. Trước từng là Vương Quốc Công.

Ông tước tước vị vì dám đề xuất chuyện tước phiên. Vì , dù mặt là núi đao biển lửa, ông cũng quyết bước con đường lối thoát .

Chỉ thấy ông tiến lên một bước, khom với Hạo vương: “Nếu vương gia khỏi bệnh, chuyện tước phiên cũng nên tiến thêm một bước. Vương gia, binh quyền trong tay ngài, định khi nào giao đây?”

Lời dứt, đại điện lặng ngắt như tờ, đến thở cũng thấy.

Tất cả đều vị quốc trượng , thầm nghĩ: Câu , cũng chỉ ông dám . Không Hạo vương sẽ đối phó thế nào?

Lý Quân Tiện chậm rãi dậy, lạnh lùng trả lời: “Tước vị, đất phong, binh quyền trong tay đều do tiên đế ban cho. Vương đại nhân đến cả thánh chỉ của tiên đế cũng dám chống , là định gì? Mưu phản ?”

 

Loading...