Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 490: Cố ý đợi qua xuân này
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:06:02
Lượt xem: 171
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngẩng đầu lên, là ánh mắt u ám của Thẩm Trường Canh.
“Thẩm !”
Thẩm Trường Canh túm lấy Tĩnh Bảo kéo dậy, lạnh lẽo : “Ngồi chồm hổm ở đây gì? Theo ông đây phủ!”
“Ta...”
Tĩnh Bảo khó nhọc nuốt xuống một ngụm, mãi mới nở một nụ gượng gạo: “Ta , chỉ là tiện đường ngang qua thôi.”
“Mẹ kiếp, còn già đến mức mắt mờ đến thế!”
Thẩm Trường Canh giật mạnh nàng về phía , mấy bước đầu mắng: “Ta việc thích dây dưa, chỉ khác cho một lời dứt khoát, thà đ.â.m một d.a.o còn hơn dùng d.a.o cùn rạch thịt!”
“Tiên sinh?”
“Câm miệng!”
Ánh mắt Thẩm Trường Canh Tĩnh Bảo đầy phức tạp.
Trước tin Cố Trường Bình thích tên nhóc , chỉ bóp c.h.ế.t tên nhóc để kéo Cố Trường Bình về phe “thẳng”.
Giờ thì Cố Trường Bình ban hôn, thấy tên nhóc thật đáng thương.
Mẹ kiếp, đúng là rảnh rỗi quá !
...
Lần nữa bước Cố phủ, Tĩnh Bảo cảm thấy từng cành cây ngọn cỏ mắt đều trở nên xa lạ, ngay cả gương mặt gia nhân cũng mấy chẳng quen.
Nàng khỏi nhíu mày.
Qua cổng thứ hai, thêm mấy chục trượng, Thẩm Trường Canh bỗng nhiên buông tay.
Tĩnh Bảo ngẩng đầu.
Người nọ cạnh bức tường trắng, mặc triều phục, trông cao quý tuấn tú.
Khóe môi phần gầy gò của Tĩnh Bảo dường như nhếch lên một chút, đáng tiếc thất bại giữa chừng. Bàn tay giấu trong tay áo siết chặt thành nắm đấm, ngón cái gồng đến mức trắng bệch.
Một lúc , nàng chậm rãi buông tay: “Tiên sinh, lâu gặp.”
Chỉ trong chớp mắt, vành mắt Cố Trường Bình hoe đỏ.
Con nhóc , tiều tụy đến thế?
Chẳng lẽ nàng sẽ đau lòng ?
chỉ trong tích tắc, cảm xúc đó cưỡng ép đè xuống, chỉ còn trơ đôi mắt đỏ ngầu.
“Tĩnh Văn Nhược, còn việc ngoài, tiếp ngươi .”
Lời lẽ khách sáo đến mức khiến tim Tĩnh Bảo đau nhói.
Nàng cố đè nén cơn bối rối trong lòng, hít sâu một : “Tiên sinh cứ bận việc. Mấy hôm nay trở về, vẫn tới thỉnh an, trong lòng thấy áy náy.”
“Không cần áy náy.”
Cố Trường Bình chậm rãi bước đến, vỗ nhẹ lên vai nàng: “Có lòng là .”
Thẩm Trường Canh hai bọn họ diễn cảnh gặp , trong lòng c.h.ử.i thầm:
Một kẻ già mồm giả bộ, một kẻ đáng thương khúm núm, hai đứa bay còn dày vò ông đây nữa là sẽ bẻ hết từng cái xương, băm nhỏ nấu ăn luôn!
“Ta mang chút đồ từ Bắc phủ về cho ba các ngươi, để bàn , ngươi đến thì tiện tay mang .”
Ánh mắt Cố Trường Bình trầm lặng, giọng mang theo khí chất ngạo mạn của một vị tân phò mã: “Thẩm Trường Canh, với lo việc.”
“Dựa cái gì...”
Thẩm Trường Canh thấy sắc mặt Cố Trường Bình u ám, cứng đờ, đành liếc Tĩnh Bảo một cái đầy phức tạp.
Thôi , khí thế mạnh quá. Dao cùn thì d.a.o cùn, ông đây chịu !
Tĩnh Bảo theo bóng lưng Cố Trường Bình khuất dần cổng thứ hai, bóng lưng cô độc kiên định đến nhói lòng.
“Thất gia, mời.”
Cố Dịch một động tác mời, Tĩnh Bảo thu ánh , theo Cố Dịch bước viện.
Cửa thư phòng mở sẵn, Cố Dịch dừng bước hiệu để nàng tự .
Tĩnh Bảo tới bàn . Trên bàn nào vật gì, chỉ một bài từ:
Xuân đến Trường Môn cỏ xanh rì,
Mai ven sông hé nụ, nở đều.
Mây biếc bao phủ, ngọc nghiền thành bụi,
Mộng sớm vỡ tan trong một chén xuân.
Bóng hoa đè cánh cửa, rèm thưa phủ ánh trăng,
Vừa lúc hoàng hôn.
Hai năm ba lượt phụ lòng Đông quân,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-490-co-y-doi-qua-xuan-nay.html.]
Lần trở , chắc chắn giữ trọn xuân .
Tĩnh Bảo xong, chỉ cảm thấy cổ họng như bốc lửa, lửa cháy từ cổ xuống tứ chi bách hải.
Bài từ tả một cảnh xuân tươi , trong đó phụ nữ khắc khoải mong chồng sớm trở về để cùng nàng hưởng xuân.
Xuân đến thế, mà trong hai năm phụ lòng đến ba ...
Trái tim vốn lơ lửng giữa trung của Tĩnh Bảo, cứ thế chầm chậm, chầm chậm trở về chỗ cũ.
Hắn và công chúa thành mồng tám tháng ba, là lúc xuân về hoa nở rực rỡ.
“Cố Trường Bình, đợi tới sang năm ?”
Nàng thì thầm như mê sảng.
...
Trên xe ngựa.
Giọng đè nén của Thẩm Trường Canh lộ rõ tức giận: “Họ Cố , rốt cuộc ngươi định thế nào với ?”
“...”
“Ngươi thật sự định cưới công chúa ?”
“...”
“Ngươi định chia tay với ?”
“...”
“Hay là ngươi định kim ốc tàng kiều?”
“...”
“Mẹ kiếp, ngươi thể một câu ?!”
Sự im lặng của Cố Trường Bình khiến Thẩm Trường Canh bùng nổ: “Làm thì quang minh lạc, đừng ăn trong bát trong nồi, sợ c.h.ế.t no ?!”
“Trường Canh.”
Giọng Cố Trường Bình hờ hững: “Lúc chuyện còn quan trọng hơn việc ngươi bất bình cho Tĩnh Văn Nhược.”
Một câu chặn ngay cổ họng Thẩm Trường Canh.
“Phúc là nơi họa nương , họa cũng là gốc của phúc.”
Cố Trường Bình nhíu mày: “Hoàng hậu vì lấy lòng Thánh Thượng nên đề nghị giữ hai đứa trẻ ở kinh thành, giao cho dạy dỗ; để áp chế Tô Uyển Nhi mà ban hôn với công chúa. Trông vẻ bà thắng, nhưng với , hẳn là lợi.”
“Lợi gì cho ngươi?”
“Lợi là, mượn cớ hai đứa nhỏ, thể quang minh chính đại cạnh Thập Nhị, việc truyền tin với Bắc phủ cũng danh chính ngôn thuận hơn.”
Thẩm Trường Canh hồi lâu: “Cố Trường Bình, trong lòng ngươi chỉ chừng thôi ? Thế còn Tĩnh Thất?”
Cố Trường Bình khép mắt , lời như dành cho đối diện, như tự với : “Ta cùng nàng khoác hỉ bào, quỳ lạy trời đất cha , lúc trong lòng chỉ thể nghĩ đến điều đó.”
Thẩm Trường Canh: “...”
Sao cảm thấy... hiểu lắm?
Hai gã đàn ông còn thành ?
...
“ cứ chờ như !”
“Gia gì?” A Man mới bước một chân thư phòng, câu dọa đến nỗi dám bước nốt chân còn .
Tĩnh Bảo vẫy tay hiệu nàng mang t.h.u.ố.c tới.
A Man bưng t.h.u.ố.c tới, Tĩnh Bảo buồn đợi nguội, cau mày uống một cạn sạch, phất tay bảo A Man lui .
A Man dù cam lòng, nhưng vẫn ngoan ngoãn khép cửa . Vừa ngẩng đầu thấy ca ca vội vàng bước viện.
“Ca, Thất gia ngoài một chuyến, về là như biến thành khác !”
Thuốc cũng chịu uống, cơm cũng ăn, ngủ cũng ngủ... chẳng lẽ tên phụ bạc họ Cố mấy lời ho dỗ gia vui ?
Chắc chắn là !
Trong lòng A Man bây giờ, Cố Trường Bình là đồ phụ bạc. Dù chuyện ban hôn do quyết , nhưng vì Thất gia, cũng nên vùng vẫy một chút chứ?
Đằng đến vùng vẫy cũng , vui vẻ nhận lời, chẳng phụ bạc thì là gì?
Hôm đó xin xăm bói quẻ, đúng là linh thật, đại hung!
A Nghiễn chẳng buồn để tâm đến , đẩy cửa thư phòng.
“Gia, điều tra xong.”
“Nói nhanh.”
“Lễ bộ hầu trong Cố phủ quá ít, công chúa gả sẽ hầu hạ, nên lệnh cho Cố phủ ngoài mua thêm gia nhân về huấn luyện. Trong cung cũng ban xuống mấy giỏi giang.”