Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 482: Hạo Vương sắp vào kinh
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:54
Lượt xem: 177
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ với khoảnh khắc , Tiền Tam Nhất lập tức thất thế.
ánh mắt vẫn cam lòng, cứng giọng : “Muốn g.i.ế.c diệt khẩu ?”
Thịnh Nhị bỗng bật , hất cằm lên: “Đừng dùng ánh mắt đó , g.i.ế.c loại thư sinh tay trói gà chặt như ngươi, cũng chẳng khác gì g.i.ế.c một con gà.”
Tiền Tam Nhất nghiến răng ken két, thầm nghĩ: Quả nhiên là đồ thổ phỉ!
Thế nhưng, lưỡi d.a.o đang kề cổ, đành cúi đầu: “G.i.ế.c , ngươi cũng chẳng khá hơn . Bí mật ngươi là nữ nhân, lên giấy, cất ở một nơi bí mật. Chỉ cần gặp chuyện, sẽ tìm tới.”
Sắc mặt Thịnh Nhị lập tức đổi.
“Dĩ nhiên, chỉ cần bình yên vô sự, nơi cất giấu đó sẽ vĩnh viễn phát hiện.”
Tiền Tam Nhất cợt: “Con vì tự bảo vệ , dùng đầu óc một chút, Nhị gia ?”
Hai đối diện trong lặng im.
Không khí mỗi lúc một đặc , cuối cùng như đông cứng.
Thịnh Nhị chợt mỉm : “Hôm đó đưa ngươi hai mươi lượng bạc là Phượng Tiên đúng ? Ngươi ngầm chu cấp cho của cha , việc đó xứng với ngươi ?”
Tim Tiền Tam Nhất chợt thót lên một nhịp: Nữ nhân ... âm thầm điều tra !
Hắn cố đè cơn giận xuống, trả lời: “Kẻ hôm đó dùng d.a.o găm uy h.i.ế.p Phượng Tiên là ngươi đúng ? Người đàn ông tranh là ai thế? Người tình của ngươi ?”
“Tiền Tam Nhất!”
Lần đầu tiên trong đời Thịnh Nhị lộ vẻ mặt như mèo chọc giận, như ăn thịt : Sao ?
Tiền Tam Nhất đẩy thanh d.a.o khỏi cổ: “Bí mật của ngươi sẽ , bí mật của ngươi cũng đừng tò mò. Gọi là gì? Gọi là “ai yên phận nấy!”
Lần , Thịnh Nhị nghiêm túc đ.á.n.h giá đàn ông .
Nửa để trần, vai thẳng tắp, những yếu đuối như thư sinh, trái ... dáng cân đối, khí chất khác hẳn với vẻ mặt hèn mọn thường ngày.
Một ý nghĩ từ từ trỗi dậy: Trên nam nhân khoác một lớp da giả, mà bên lớp da , lẽ cả thiên hạ chỉ vài thấu.
Nàng như thu d.a.o găm về, nhét thắt lưng: “Thật ngại quá, Trạng nguyên lang, liên quan đến tính mạng của , luôn đa nghi một chút.”
Tiền Tam Nhất âm thầm thở phào, gương mặt trở về với dáng vẻ bỡn cợt: “Đã là châu chấu cùng dây thừng thì đừng g.i.ế.c hại lẫn . Nhị gia ơn mặt chỗ khác, dậy . Tất nhiên, nếu Nhị gia xem, cũng ngại. Dù gì thì chúng cũng đều là ‘nam nhân’!”
Thịnh Nhị nhướng mày một bên, ánh mắt từ từ hạ xuống, cái nhướng mày như thể đang : Ngươi dám lên, cũng dám .
Hừ!
Đối với thổ phỉ thì khách sáo gì!
Tiền Tam Nhất vốn liều lĩnh, lập tức “vèo” một cái bật dậy khỏi nước, còn tự cho là quyến rũ tạo dáng.
“Nhị gia, ngươi thấy kích thước của ... Ủa, ?”
Đâu còn bóng dáng Thịnh Nhị, chỉ còn hai cánh cửa sổ đung đưa.
Tiền Tam Nhất vô cùng đắc ý.
Cho nên nam và nữ quả thực sự khác biệt bản chất. Nếu nữ nhân nào cũng như Thịnh Nhị, thì triều Đại Tần sớm đại loạn .
Niềm đắc ý chỉ kéo dài trong chốc lát.
Khi giường, nghĩ tới chuyện nữ nhân âm thầm điều tra , trong lòng khó tránh khỏi bất an. Để đảm bảo an , vẫn nên cho đám ni cô già chuyển sang chỗ khác.
chuyển ?
Chỗ nào cũng tốn tiền cả!
...
Bên , Tiền Tam Nhất đón tiếp vị khách mời Thịnh Nhị; bên , Tĩnh Bảo cũng gặp mà nàng vẫn nhớ nhung trong lòng.
A Nghiễn một ăn liền ba bát cơm trắng, lau miệng : “Thất gia, việc đều xong. Đây là khế đất, ba ngàn sáu trăm mẫu.”
Tĩnh Bảo nhận lấy: “Cực cho ngươi !”
A Nghiễn: “Vì cần gấp nên giá cao hơn bình thường hai phần. tính luôn sản vật trong ruộng, cũng lỗ mấy. Bây giờ cái thiếu là nhân lực. Tiểu nhân lúc ngang qua phủ Kim Lăng, tìm nhị cô gia, nhờ giúp tìm mấy quản sự đáng tin.”
“Làm lắm!”
Tĩnh Bảo trầm ngâm một lát: “Sau ngươi vẫn thường xuyên chạy về phía Nam. giao việc cho khác, yên tâm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-482-hao-vuong-sap-vao-kinh.html.]
“Vâng!”
“Đi nghỉ .”
A Nghiễn đến cửa, đầu hỏi: “Có tin gì từ ?”
Tĩnh Bảo lắc đầu.
“Thất gia đừng lo, trời sẽ phụ !”
A Nghiễn để một câu rời . Tĩnh Bảo là để an ủi , nhưng thế nào gọi là , thế nào gọi là trời giúp, ai thể cho rõ ?
Đêm đó, Tĩnh Bảo như thường lệ, lúc ngủ lúc tỉnh.
Trời sáng hẳn, nàng tỉnh giấc.
Tỉnh dậy việc gì , chợt nhớ vẫn hồi âm thư của Từ Thanh Sơn, bèn lặng lẽ mặc áo, nhón chân tới thư phòng.
A Man đang ngủ ở gian ngoài, ngáy đến mức mũi phồng lên xẹp xuống.
Dạo ngày nào nàng cũng theo Thất gia chạy khắp nơi, còn tận tay dạy Nguyên Cát việc quản lý gia sự, quả thật vất vả.
Tĩnh Bảo thắp đèn, xuống bên án, mài mực nghĩ nên gì trong thư.
Trời sáng rõ, thư cũng xong, niêm phong bảo A Nghiễn mang sang phủ Từ gia.
Tĩnh Bảo đến viện của Tam tỷ dùng bữa sáng, ăn một nửa thì thấy A Man hấp tấp chạy : “Gia, Cao công tử tới , đang đợi ở hoa sảnh, việc gấp gặp gia!”
Sáng sớm thế , tới?
Tay đang cầm đũa của Tĩnh Bảo khựng , vội : “Tam tỷ, ăn nữa.”
Tĩnh Nhược Tụ bóng lưng , đầu thở dài với con gái: “Nhất Ninh , con nhận , dạo cữu cữu con vẻ tâm sự nặng nề lắm.”
...
Cao Triều đang đợi trong sảnh nhỏ, uống hết nửa chén thì Tĩnh Bảo tới nơi.
Hai chạm mắt, Tĩnh Bảo lập tức hiệu cho A Man phía , A Man lập tức nhanh trí đuổi hết hạ nhân ngoài.
“Nói , tin gì ?”
Giữa hai mày của Cao Triều vẫn như thường, nhưng khóe môi nhếch lên: “Vừa Cẩm Y Vệ nhận tin, nửa tháng , Hạo Vương kinh.”
Mí mắt bên trái của Tĩnh Bảo đột nhiên giật hai cái rõ lý do: “Còn ?”
“Cùng Hạo Vương hồi kinh.”
Cao Triều hừ một tiếng tiếp: “Hạo Vương chỉ mang theo năm trăm quân vệ, cùng còn Hạo Vương phi và hai đứa con trai.”
Tĩnh Bảo mà tim đập thình thịch, tay chống bàn, hít sâu một , gắng giữ bình tĩnh: “Hạo Vương là...”
“E rằng giao binh quyền cho Hoàng đế.”
Ánh mắt Cao Triều thẳng Tĩnh Bảo, nếp nhăn giữa hai hàng lông mày bấy lâu nay rốt cuộc cũng giãn : “Ta đoán, chắc thuyết phục Hạo Vương.”
“Sao thể?”
Tĩnh Bảo buột miệng, xong mới thấy lỡ lời, vội sửa : “Ý là, bản lĩnh lớn như .”
Bị nàng thế, lòng Cao Triều thả xuống lập tức treo lên.
Phải , Hạo Vương thể thuyết phục dễ dàng chứ?
Hắn hẳn , khi kinh, kết cục của sẽ khá khẩm gì.
“Vậy chỉ còn một khả năng, cái c.h.ế.t của Ninh Vương là tấm gương mắt, Hạo Vương tìm đường sống, chỉ còn cách kinh.”
Cao Triều bật : “Chỉ cần gặp chuyện gì, sống c.h.ế.t của khác cũng chẳng liên quan đến với ngươi. Tóm một câu, ngươi cần lo lắng nữa, bình an chờ mười lăm ngày đón hồi kinh. Ta đây!”
“Cao mỹ nhân!”
Tĩnh Bảo nắm lấy tay áo : “Đừng vội, còn một câu hỏi.”
“Nói !”
“Hạo Vương kinh , triều đình sẽ sắp xếp thế nào?”