Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 481: Chuyện cũ của nhà họ Tiền

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:53
Lượt xem: 174

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo phát hiện Tiền Tam Nhất đúng là trúng tà .

Một cây bút lông cầm trong tay, ngòi bút cách giấy ba tấc, giữ nguyên tư thế đó suốt một khắc đồng hồ, nhúc nhích.

Cũng thấy mỏi!

Nàng rằng lúc trong đầu Trạng nguyên Tiền đang dựng lên một màn kịch tuyệt đỉnh.

Theo lời Phượng Tiên kể, hôm rời , một kẻ áo đen xuất hiện, dùng d.a.o găm kề cổ nàng hỏi về Lý Khanh Khanh và con gái nàng , còn lấy một bức họa chân dung một nam nhân đưa Phượng Tiên nhận diện.

Thịnh Nhị thường dùng d.a.o găm, thể suy kẻ áo đen là nàng.

Vậy trong tranh là ai?

tình của nàng?

Hay là kẻ thù của nàng?

Nếu là tình, đó mất tích ?

Người tình mất tích?

Chẳng lẽ bỏ nàng mà chạy theo nữ nhân khác?

bỏ ?

Là vì chán ghét tính cách nàng quá cổ quái, miệng mồm quá độc, vì nàng chút nữ tính nào?

Những “vì hồi kết , liên quan đến việc nàng cải nam trang Cẩm Y Vệ ?

Còn nữa...

Hai khối thịt n.g.ự.c , nàng che giấu kiểu gì ?

Chỉ dùng một mảnh vải trắng thôi ???

“Tĩnh Thất!”

“Hả?”

Tiền Tam Nhất đặt bút lên giá: “Ngươi xem, đời nữ nhân giả trang nam nhân ?”

“Phụt!”

Một ngụm ấm phun thẳng ngoài, Tĩnh Bảo kịp lau, mặt trắng bệch hỏi: “Ngươi... ngươi gì?”

“Còn giả đến mức sống động như thật, ai cũng ?”

Tĩnh Bảo bật dậy, suýt nữa đổ cả bút mực bàn: “Tiền Tam Nhất, ngươi...”

“Ngươi đừng kích động!” Tiền Tam Nhất kéo Tĩnh Bảo xuống: “Loại điên cuồng như cũng từng thấy, chỉ là tưởng tượng trong đầu thôi.”

Tĩnh Bảo: “...”

Tiền Tam Nhất: “Ngươi hai khối n.g.ự.c nữ nhân nặng như thế, chỉ dùng vải trắng băng thì băng nổi ?”

Tĩnh Bảo: “...”

Tiền Tam Nhất: “Không thấy khó chịu ?”

Tĩnh Bảo: “...”

Tiền Tam Nhất: “Nếu nam nhân giả nữ nhân, thì bên cũng bịt hả? Hình như lắm.”

Hắn còn tự hỏi tự trả lời.

Toàn Tĩnh Bảo nổi da gà, im lặng thêm một lúc, cuối cùng xác định tên phát hiện bí mật của nàng, mà là thật sự ma nhập .

“Tiền Tam Nhất!”

Nàng đầy lo lắng: “Có ngươi mệt ? Hay nghỉ một lát , thì xin nghỉ bệnh tiếp nhé!”

“Xin bệnh gì mà xin! Chúng yêu nghề, chăm chỉ việc!”

Tiền Tam Nhất giọng điệu đầy trọng trách, còn vỗ vai Tĩnh Bảo, cầm bút lên, tiếp tục phân tích và suy luận sâu hơn về màn kịch trong đầu.

“Không trúng tà, mà là ma ám !”

Tĩnh Bảo dáng vẻ của , cuối cùng đưa kết luận như .

...

“Nhị gia, chuyện về tân Trạng nguyên, tra rõ !”

“Nói !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-481-chuyen-cu-cua-nha-ho-tien.html.]

“Tiền Trạng nguyên chẳng gì đặc biệt, nhưng cha thì ...”

Thịnh Nhị lạnh lùng liếc Trương Triều, Trương Triều ánh cho khựng , vội : “Từ khi Tiền Tam Nhất bảy tuổi, cha sống chung viện, cũng chuyện với .”

“Vì ?” Thịnh Nhị ngạc nhiên.

“Mẹ của Tiền Tam Nhất tên là Nhậm thị, ban đầu là định gả cho đại gia nhà họ Tiền, Tiền Cẩm Niên. Tiền Cẩm Niên đoản mệnh, hai nhà đều tính toán riêng, nên mới gả Nhậm thị cho nhị gia Tiền Cẩm Thư.”

“Tính toán gì?”

“Nhà họ Tiền thanh quý, còn nhà họ Nhậm giàu , thanh quý thì tiền, tiền thì cái danh quý tộc.”

“Ừ!”

“Thật Tiền Cẩm Thư một tình tên là Phượng Tiên, vốn là kỹ nữ nổi danh trong kinh thành, chỉ dung mạo xuất chúng mà còn giỏi cầm kỳ thư họa, đám sĩ tử quan ái mộ. Tiền Cẩm Thư thật lòng với nàng , khi cưới Nhậm thị một năm, bèn chuộc cho Phượng Tiên, rước về .”

Thịnh Nhị bắt đầu hứng thú: “Chỉ là một thất, chắc gây sóng gió gì lớn.”

“Nhị gia sai , nữ nhân đơn giản chút nào.”

Trương Triều nhạt: “Nghe khi Phượng Tiên phủ, Tiền Cẩm Thư hiếm khi lui tới phòng Nhậm thị.”

“Sủng diệt thê?”

“Tiền Cẩm Thư quan, dám quá đáng, nếu thì sinh Tiền Tam Nhất. Để giữ cân bằng, chuyện lớn nhỏ trong phủ đều giao cho Nhậm thị chủ, tỏ ý tôn trọng chính thê.”

“Thế giữ cân bằng thật ?”

“Cũng coi như . Sau khi sinh Tiền Tam Nhất, Nhậm thị yên tâm quản gia, trông nom cửa hàng, dạy con, quan hệ giữa vợ chồng coi như hòa thuận. Cho đến khi Phượng Tiên mang thai.”

“Nói tiếp!”

“Phượng Tiên m.a.n.g t.h.a.i chín tháng, sinh một bé gái, trắng trẻo đáng yêu, Tiền Cẩm Thư yêu rời tay, suốt ngày bế trong lòng. chẳng hiểu , đứa bé đột ngột c.h.ế.t yểu.”

“C.h.ế.t yểu?”

Thịnh Nhị lập tức cảm thấy ẩn tình: “C.h.ế.t như thế nào?”

“Có là bệnh c.h.ế.t, cũng lời đồn là do Nhậm thị tay. Nhiều cách khác , chuyện cũng lâu, chân tướng ít, tiểu nhân tra sự thật.”

“Sau đó thì ?”

“Tiền Cẩm Thư nổi giận bỏ Nhậm thị. Nhậm thị cũng cứng cỏi, chỉ nếu hưu thư thì nàng sẽ rời . Lúc , hai bên gia tộc hòa giải, sự việc tạm thời dừng . Nhậm thị thu xếp hành lý, về quê ở Cẩm Thành một thời gian.”

Trương Triều khô cả miệng, nuốt nước bọt tiếp: “Nửa năm , hiểu Tiền Cẩm Thư đuổi Phượng Tiên khỏi phủ, đưa con trai đến Cẩm Thành đón Nhậm thị về. Nhậm thị vì con nên , nhưng từ đó, một ở viện Đông, một ở viện Tây, còn qua chuyện nữa.”

Thịnh Nhị nhíu mày Trương Triều.

Trương Triều vội : “Trong đó lời đồn, Phượng Tiên bắt chước Võ hậu, tự tay bóp c.h.ế.t con gái, vu oan cho chính thê để mưu đồ thượng vị; cũng cái thai Phượng Tiên mang là con của Tiền Cẩm Thư.”

“Nội viện đúng là nơi lắm chuyện nhốn nháo. Còn gì khác ?”

Trương Triều Thịnh Nhị: “Phượng Tiên khi đuổi khỏi nhà họ Tiền, nghề cũ, nhiễm bệnh bẩn, dần dần biến mất khỏi tầm mắt thế gian. Giờ còn sống c.h.ế.t thì rõ.”

Thịnh Nhị nghĩ đến đám kỹ nữ trong am ni cô, đôi mày kiếm cau chặt.

Một lúc lâu , nàng : “Chuyện tiết lộ ngoài, chôn trong bụng . Lui !”

“Rõ!”

...

Đêm xuống.

Tiền Tam Nhất thỉnh an xong, phòng tắm gột rửa.

Vừa thùng gỗ, ngẩng đầu lên lập tức thấy một đang tựa ở bậu cửa sổ, khoanh tay ngực, ánh mắt thẳng .

Đôi mắt đó, dù hóa thành tro cũng nhận .

Là Thịnh Nhị.

Tiền Tam Nhất giật nảy , đầu kịp nghĩ gì, quát to: “Ngươi nó, nửa đêm canh ba trộm nam nhân tắm rửa, đầu óc bệnh !”

Vừa dứt lời, chỉ thấy bóng loáng qua, cửa sổ biến mất. Tiếp theo đó, một con d.a.o găm lạnh lẽo kề ngang cổ .

“Tiền Tam Nhất, đêm hôm thanh vắng, chúng tính toán nợ cũ một phen.”

“Họ Thịnh , giữa chúng chẳng thống nhất xong , còn gì mà tính toán nữa?”

Tiền Tam Nhất đầu .

Trong ánh nến lay động, lửa giận cuộn trào nơi mắt , ánh mắt Thịnh Nhị cũng sắc như dao.

 

Loading...