Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 479: Ngươi là con gái
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:51
Lượt xem: 153
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khốn kiếp, tên đó dám bôi thứ gì đó lên lưỡi kiếm!
Đồng tử Thịnh Nhị lập tức co rút , cơ thể nàng run lên; lúc , áo đen cũng tung chân đá tới.
Cảm giác tê dại từ cánh tay lan nhanh đến bả vai, phản ứng của Thịnh Nhị chậm nửa nhịp, bụng đá trúng chính diện, thể nàng lập tức lăn một vòng đất.
“Viện cũng thanh nhã thật đấy!”
lúc , một giọng vang lên.
Tiếng bước chân đến gần, ánh mắt áo đen khẽ biến, lạnh lùng liếc Thịnh Nhị một cái, hình lập tức phóng vút lên, lao qua cửa sổ mà thoát .
Tiền Tam Nhất bước viện, đột ngột thấy một bóng đen nhảy từ cửa sổ, loáng một cái biến mất tăm.
“Mẹ nó, ban ngày ban mặt mà gặp ma ?”
Hắn dụi mắt mấy , đến khi thấy cửa sổ đ.â.m thủng một lỗ to, mới bừng tỉnh: “Không quỷ, là trộm!”
Tiền Tam Nhất lao thẳng phòng, cúi đầu lập tức phá lên .
“Thù nhân” của , Thịnh Nhị lúc đang chống m.ô.n.g quỳ rạp đất thở hổn hển.
“Ơ, chuyện gì thế ?” Tiền Tam Nhất khoanh tay xổm xuống, tỏ vẻ kinh ngạc: “Ta , đừng nên quá xa, dễ chuốc họa . Nhìn xem, còn thương đổ m.á.u nữa kìa!”
Cảm thấy lời đó đủ cay nghiệt, tiện mồm buông thêm một câu: “Có đau đấy?”
Thịnh Nhị thở dốc, chậm rãi đầu , bằng ánh mắt lạnh lẽo đầy sát khí.
Ánh mắt sắc như dao!
“Này, đừng phân biệt trái, nếu nhờ tiếng hét của lúc nãy, khi ngươi c.h.ế.t trong tay kẻ thù cũng nên!”
Tiền Tam Nhất nàng dọa cho dựng tóc gáy: “Trừng gì, là ân nhân cứu mạng của ngươi đó!”
“Tránh !”
Chữ cuối cùng dứt, Thịnh Nhị lập tức cố gượng dậy, nhưng nửa nàng tê cứng, loay hoay mãi vẫn lên nổi.
Tiền Tam Nhất thì mắt tinh như diều hâu, liếc thấy m.ô.n.g nàng một vệt máu.
“Trời ơi, đến m.ô.n.g cũng đ.â.m chảy máu, trận chiến dữ dội thật!”
... m.á.u vẻ nhạt nhạt?
Không lẽ máu?
Tiền Tam Nhất tò mò đưa một ngón tay , quẹt vệt m.á.u m.ô.n.g Thịnh Nhị, đưa lên mũi ngửi, đó nhăn mặt khịt khịt: “Có mùi tanh nhẹ... chắc là m.á.u thật.”
Cơ mặt quanh mắt Thịnh Nhị giật liên hồi, nàng nheo mắt , trừng trừng Tiền Tam Nhất.
Súc sinh!
Dám sờ m.ô.n.g của bà đây? Bà g.i.ế.c ngươi!
Nàng bất ngờ giơ cánh tay thương lên, lưỡi d.a.o lóe sáng, lập tức xoay một vòng áp sát cổ Tiền Tam Nhất.
Tiền Tam Nhất giật b.ắ.n vì hoảng.
Hắn nào ngờ thương hai chỗ m.á.u me đầy như nàng vẫn còn đủ sức tay: “Ngươi, ngươi... đừng bậy, ... là ân nhân cứu mạng ngươi mà!”
“Ngươi... sợ ?”
Thịnh Nhị giọng gắng hết sức.
Tiền Tam Nhất nào phân biệt , tái mặt, vội vàng gật đầu như gà mổ thóc: “Sợ , sợ thật ! Bỏ d.a.o xuống , lập tức dìu ngươi lên giường, gọi thái y. Tĩnh Thất từng : nóng giận là ma quỷ, là ma quỷ đó!”
Lúc Thịnh Nhị thật sự nổi sát ý.
Tên ngoài gương mặt coi với đầu óc chút lanh lợi, thì chẳng chỗ nào giống tử tế.
Ngay cả tiền kỹ nữ cũng dám lừa, cặn bã cũng còn nhân tính hơn . Loại đàn ông , giữ chỉ thêm tai họa.
Thịnh Nhị nghĩ , cũng định chỉ là, nàng quên mất một điều.
Cơn tê dại lan .
Cạch!
Coong!
Dao găm rơi xuống đất.
Tiền Tam Nhất xúc động đến suýt bật .
Chỉ giây , còn cảm nhận rõ sát khí ngùn ngụt, dám nhúc nhích, dám bừa, sợ chọc giận nàng.
Nào ngờ, Thịnh Nhị tự buông dao!
Khoan !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-479-nguoi-la-con-gai.html.]
Nàng còn đang định cúi xuống nhặt dao!
Nhặt cái quái gì chứ!
Tiền Tam Nhất dang hai tay , bất ngờ ôm chặt lấy Thịnh Nhị lòng.
“Huynh , chỉ ngửi chút m.á.u của ngươi thôi, đến mức g.i.ế.c chứ? Ta với ngươi cũng thâm thù đại hận gì, cùng lắm là vài chuyện vặt vãnh thôi mà!”
Ngực Thịnh Nhị phập phồng, nàng gằn giọng: “Thả !”
“Không thả! Dù c.h.ế.t cũng thả, trừ khi ngươi hứa g.i.ế.c .”
Tiền Tam Nhất thở dài: “Người thường : buông d.a.o đồ tể, lập tức thành Phật; , biển khổ vô biên, đầu là bờ; ... ơ, n.g.ự.c ngươi to ?”
Mi mắt Thịnh Nhị giật mạnh.
Chưa kịp phản ứng, một bàn tay to mò tới lưng nàng.
“Ngươi băng cái gì thế ? Sao nhiều lớp ...”
Bàn tay Tiền Tam Nhất bỗng khựng , cả gương mặt như ai vả cho một cái nặng nề.
Một lát , run giọng lắp bắp: “Ngươi... ngươi là...”
Hai chữ đó lên tới miệng, nhưng tài nào , như thể thứ gì đó chặn ngang cổ họng .
Không thể nào!
Sao thể như !
Hắn vốn tưởng là thái giám cơ mà!
Tiền Tam Nhất bất chợt rụt tay , lùi mấy tấc, vẻ mặt kinh hoàng còn hơn thấy ma...
Vậy thì, m.á.u ngửi khi nãy... là...
Là... là nguyệt sự của nàng!?
Thịnh Nhị mất đà, chúi về phía , lòng bàn tay chống đất.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm tóc mai, lặng lẽ lăn xuống má, tụ nơi cằm, nhưng linh hồn nàng như thể rơi tõm đáy hồ lạnh thấu tim gan.
Trước mắt, d.a.o găm ngay bên cạnh.
Nàng thấy tay đang từng chút, từng chút một, vươn về phía đó.
Nỗi sợ hãi hòa lẫn cơn giận dữ bùng lên dữ dội.
G.i.ế.c !
Phải g.i.ế.c !
Cảnh tượng khiến Tiền Tam Nhất suýt phát điên, trong lúc hoảng loạn, theo phản xạ tung chân đá về phía con dao, nhưng đá trúng cánh tay thương của Thịnh Nhị.
Cơn đau Thịnh Nhị bùng lên hung tợn, nàng lập tức nắm lấy chân , mượn lực nhào tới, đè nghiến xuống .
Tiền Tam Nhất sợ đến hồn phi phách tán, đang định gào lên cầu cứu thì chợt bên ngoài tiếng gọi: “Tiền Tam Nhất! Tiền Tam Nhất!”
Là Cao mỹ nhân!
Lần đầu tiên trong đời, Tiền Tam Nhất thấy Cao mỹ nhân dễ thương đến thế.
Ha ha ha ha!
Hắn cứu !
Không chỉ cứu, mà còn thể tố cáo cái tên thái giám giả là nữ giả nam!
Ha ha ha ha! Ông trời mắt!
“Cao Triều, ...”
“Am ni cô... Lý Khanh Khanh!”
Sáu chữ như sét đ.á.n.h giữa trời quang, rơi thẳng tai , khiến lục phủ ngũ tạng, ba hồn bảy phách đều nổ tung tan tác.
Hắn trợn trừng mắt, dám tin phụ nữ đang đè .
“Ngươi... ngươi ?”
Khóe môi Thịnh Nhị cong lên thành nụ nhạt lẽo, bật từng chữ: “Nếu ngươi dám tiết lộ phận , thì chuyện ở am ni cô, ngươi cũng che giấu .”
Mặt Tiền Tam Nhất trắng bệch, trong mắt tràn ngập nỗi sợ hãi khó giấu.
Nhìn ánh mắt , Thịnh Nhị ngay kế hoãn binh của tác dụng, đường đường là tân khoa Trạng nguyên, lừa tiền kỹ nữ, nếu việc lộ , thì còn mặt mũi nào đời?
Đợi khi cơn tê dại tiêu tan, nàng chắc chắn sẽ g.i.ế.c diệt khẩu.
“Thế nào, ngươi suy nghĩ thử xem!”