Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 474: Thật hùng tráng

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:46
Lượt xem: 180

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ trong hẻm bước , Thịnh Nhị gọi một chiếc kiệu nhỏ, về Thịnh phủ.

Ngôi nhà là do Thịnh Vọng để , ba gian ba lối, tọa lạc ở khu đất đắc địa, tấc đất tấc vàng.

Vốn trong nhà mấy chục hầu, nàng cảm thấy quá đông, bèn lượt cho nghỉ hết, chỉ giữ hơn mười lão thái giám tuổi.

Những theo hầu Thịnh Vọng nhiều năm, nếu đuổi thì cũng chỉ đường c.h.ế.t, nàng dự định nuôi họ đến cuối đời.

Lão bộc chuẩn nước nóng, Thịnh Nhị tắm rửa xong, thấy trời còn sớm, bèn xuống hầm vác lên hai vò rượu.

Lúc Thịnh Vọng vội, chỉ mang theo ngân lượng, còn đều để , thử để nhiều nhất là rượu, chất đầy hai hầm bí mật, cái do biếu, cũng cái thu gom từ khắp nơi.

Thật , nhà họ Tôn đều thích rượu.

Thịnh Nhị cũng ngoại lệ, tửu lượng của nàng cao, hiếm khi say, thậm chí cũng bằng nàng.

Nàng thích uống rượu nóc nhà, tay cầm vò rượu, đầu là vầng trăng, rượu say, mà ánh trăng cũng khiến ngây ngất.

Hôm nay trăng, uống rượu thấy phần buồn tẻ, một vò uống cạn, gì đó trong lồng n.g.ự.c cuồn cuộn dâng lên.

Sau khi c.h.ế.t, nàng đưa đến Sào gia Bảo ở phủ Lạc Kinh. Bảo chủ Sào Thường Phát năm xưa từng nợ Thịnh Vọng một mạng.

Thịnh Vọng ném nàng đến đây, một là để lánh đời giữ mạng, hai là giúp nàng tìm một lang quân như ý.

Sào Thường Phát một vợ ba , chỉ con trai thôi sáu , tử càng đông, Thịnh Vọng bảo nàng cứ nhắm mắt mà chọn.

Chọn tới chọn lui, cuối cùng nàng chọn Sào Diệp Chu con trai thứ ba của Sào Thường Phát, là trong bức họa .

Khi Thịnh Vọng chuyện, còn cố ý tìm một công việc ở phủ Lạc Kinh để âm thầm giúp nàng định chuyện hôn nhân, còn chuẩn sính lễ hậu hĩnh cho nàng.

Mười hai năm qua, Thịnh Vọng chỉ đến phủ Lạc Kinh đúng một , Sào gia Bảo chẳng khác gì nhà của nàng, nơi trưởng bối nàng kính trọng, thiết, và còn Khinh Đan của nàng.

Hôn sự định ngày hai mươi sáu tháng chạp năm ngoái, nào ngờ ngày hai mươi ba, Sào Diệp Chu để một bức thư bỏ nhà , từ đó bặt vô âm tín.

Vì tìm , nàng nữ giả nam trang trở về Cẩm Y Vệ.

Cẩm Y Vệ quản lý mật báo quốc, là nơi thông tin nhanh nhạy nhất, nàng chắc chắn tìm , đích hỏi một câu: “Vì ?”

trốn hôn?

Thịnh Nhị ngửa mái ngói, đôi mắt khép ánh trăng, ánh mắt sáng lạnh như một lưỡi dao.

...

Tiền Phủ.

Tiền Tam Nhất trong gương đồng, lòng đau như d.a.o cắt.

Nếu chỉ là mất mấy lạng bạc, c.ắ.n răng chịu cũng , nhưng đằng , cái áo mới khoác lên lúc sáng tên nhãi nào cởi mất khi ngất xỉu.

Không chừng là cái tên họ Thịnh !

“Ta đúng là rảnh rỗi phát điên !” Tiền Tam Nhất mặt nặng như chì, thở dài gương đồng: “Một một đuổi theo ngoài, đối phó loại khốn nạn chỉ thể lấy trí tuệ mà thắng thôi, cái đầu Trạng nguyên của ngươi chỉ để trưng ?”

“Gia ơi!” Tiểu đồng Đồng Bản đẩy cửa bước : “Đã đến giờ thỉnh an .”

“Mau lấy cho bộ quần áo sạch.”

“Gia để quần áo ?”

“Đừng hỏi!”

“Lại đem cầm chứ gì!” Đồng Bản lấy quần áo lẩm bẩm: “Gia cũng nên giữ thể diện cho phủ chứ, giờ khắp thành đều đồn tân khoa Trạng nguyên mê tiền, đến tiền của kỹ nữ cũng lừa!”

Sắc mặt Tiền Tam Nhất lập tức sa sầm: “Tiền của kỹ nữ chẳng lẽ là tiền ?”

Đồng Bản: “...”

“Vả , là gia lừa ? gia đang nghĩ cách giúp họ nổi tiếng trở đấy chứ. Thôi, với tên ngốc nhà ngươi cũng vô ích.”

Đồng Bản cứng họng.

Giây , gia : “Ngươi thích lo chuyện bao đồng như thế, thấy xe phân ngang qua cổng cũng nếm thử mặn nhạt ?”

Hu hu!

Đồng Bản .

Chủ tử nhà keo kiệt đành, giờ còn dính thêm cái miệng độc, sống thế thì sống thế nào cho nổi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-474-that-hung-trang.html.]

...

“Cha!”

Trong thư phòng phía Tây, Tiền Tam Nhất cung kính bên .

“Hôm nay con trai chép hai mươi ba trang sách ở Hàn Lâm Viện, ăn trưa là củ cải hầm thịt, uống sáu chén , còn ăn mấy quả đào Tĩnh Thất mang đến.”

“Quần áo khác với lúc sáng?” Tiền phụ tính tình tỉ mỉ.

“Chiều đến Nhất Phẩm Đường với Cao Triều, y xé áo, mượn đồ của con trai mặc tạm.”

Tiền Thị lang con trai đầy từ ái: “Con vất vả , , để hạ nhân hầu hạ cẩn thận, đêm đừng đá chăn.”

“Cha cũng nghỉ sớm nhé!”

Tiền thị lang gật đầu, tiễn mắt con khỏi, lúc mới cầm sách lên .

Cửa khép, Tiền Tam Nhất mái hiên chốc lát, xuyên phủ đến viện Đông.

Trong gian bên trái của chính viện Đông, ánh đèn mờ như đậu.

Nhậm thị đang ghế trúc mát, gẩy bàn tính, tiếng đẩy cửa cũng chẳng ngẩng đầu: “Tam Nhất đến .”

“Mẹ!”

Tiền Tam Nhất tủm tỉm đến: “Đang tính sổ gì thế?”

“Thu hoạch từ điền trang, tháng lời thêm sáu trăm lượng.”

Nhậm thị con cuối, : “Tháng cho con thêm năm mươi lượng tiền tiêu vặt, mời Cao Triều với Tĩnh Thất ăn vài bữa tử tế.”

“Ăn ăn ăn, ăn tiền con, sướng thật đấy!”

“Con keo kiệt thế, mời ăn là việc nên mà.”

Nhậm thị lườm con trai một cái, đắc ý : “Hơn nữa, nhà cũng thiếu mấy đồng bạc, tháng tiệm buôn cũng bán , năm nay vụ mùa ở Cẩm Thành cũng khá lắm.”

Nhậm thị là Cẩm Thành, nhà đẻ là thương gia tơ lụa lớn nhất thành, cả khu chợ Tây nhộn nhịp đều là sản nghiệp nhà họ Nhậm.

Bà gả đến kinh thành, của hồi môn là mấy chục tiệm lớn.

Nhậm thị lẩm bẩm đếm bạc, thấy con trai vẻ mệt, bèn : “Về nghỉ sớm , nhà bếp hầm canh vịt già, uống một bát ngủ nhé.”

“Mẹ cũng nghỉ ngơi sớm.”

“Mẹ tính thêm chút bạc, xem nên mua thêm cái nhà nữa !”

“Vậy... con xin cáo lui!”

Tiền Tam Nhất khỏi viện, cũng mái hiên một lúc mới rời .

Lúc , đêm khuya.

Canh một khắc, viện Đông viện Tây đồng loạt khóa cửa, Tiền Tam Nhất trong viện của , dường như còn tiếng then cửa khóa .

“Gia, đến giờ ngủ !” Đồng Bản nhẹ bước đến gần.

Tiền Tam Nhất: “Mai mười một nhỉ?”

Đồng Bản: “Phải đấy, gia ăn sáng và cơm tối cùng lão gia .”

“Năm ngày năm ngày, thời gian trôi nhanh thật.”

Tiền Tam Nhất vung tay áo, chậm rãi bước phòng tắm.

Cởi sạch ngâm trong bồn gỗ, Tiền Tam Nhất đột nhiên nghĩ đến điều gì, vội cúi đầu ...

Thật là hùng tráng!

gọt cũng thể nhẹ nhàng như gọt củ cải !

Đêm đó, Tiền Tam Nhất ác mộng cho tỉnh giấc, việc đầu tiên khi tỉnh là sờ xuống đũng quần.

Trời ơi ơi, vẫn còn!

Tiền Tam Nhất ngửa , mồ hôi lạnh đầm đìa, nghiến răng đỉnh màn: “...Thịnh! Thái! Giám!”

 

Loading...