Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 472: Đứng về phía tiên sinh
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:44
Lượt xem: 171
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày mồng sáu tháng năm, trời nắng .
Sau buổi thiết triều sáng sớm, kinh thành truyền năm đại sự khiến xôn xao chạy báo tin.
Việc thứ nhất: Tần phi Tô thị ba năm cung mang thai, “mẫu bằng tử quý”, phong Quý phi. Không chỉ cửa Tô phủ suýt giẫm nát vì đến chúc mừng, mà nhà họ Tạ mới kết với đại công tử Tô gia cũng đông nghẹt tới lui.
Việc thứ hai: Phủ Ninh vương phóng hỏa, thiêu c.h.ế.t một trăm tám mươi chín , trong đó cả Ninh vương. Hoàng đế nổi giận lôi đình, hạ lệnh cho Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ chinh xuất mã, điều tra hung thủ, xử phạt nghiêm khắc khoan dung.
Việc thứ ba: Công Bộ Thị lang Trương Kiện nhậm chức Tri phủ Bắc phủ; Tạ Quý và Trương Tín Chỉ huy sứ Bắc phủ, lập tức lên đường.
Việc thứ tư: Trưởng tử của Cẩm Hương Bá Diệp Nhạc Định dẫn ba vạn quân, trấn thủ khu vực Sơn Hải Quan.
Việc thứ năm: Binh Bộ Thượng thư cáo lão hồi hương, hoàng đế ba giữ , đành phê chuẩn bằng ngự bút.
Tin tức truyền đến Hàn lâm viện, ngay cả Tiền Tam Nhất xưa nay tính tình hoạt bát cũng im lặng.
Bắc phủ cách phong địa của Hạo vương chỉ vài chục dặm, Trương Kiện, Tạ Quý, Trương Tín đều xuất từ Ty Giám, là của hoàng đế. Ba sắp xếp đất của Hạo vương, thêm Diệp Nhạc Định dẫn quân xuất phát... tình thế cực kỳ .
“Tĩnh Thất, chẳng lẽ sắp khai chiến thật ?” Tiền Tam Nhất , vẫn còn sợ hãi trong lòng.
Tĩnh Bảo đang cầm bút trong tay, lưng thẳng tắp, đầu liếc Tiền Tam Nhất: “Chuyện liên quan gì đến chúng .”
“Sao liên quan? Nếu thật sự đ.á.n.h , chúng ?”
“Làm là ?” Tĩnh Bảo cúi đầu tiếp tục chép sách: “Chúng cứ ở Hàn lâm viện mà chép chép , ngả về bên nào, dựa bên nào, bình an sống cuộc đời của .”
“Này!” Mắt Tiền Tam Nhất trừng to như chuông đồng: “Không ngờ ngươi là kẻ vô tư như !”
“Nếu thì ?” Tĩnh Bảo dứt khoát đặt bút xuống: “Ngươi thể đổi thời cuộc? Ngươi thể khiến Hạo vương tự nguyện giao nộp binh quyền? Có thể khiến hoàng thượng hoãn việc triệt phiên? Có thể ngăn cho trận chiến nổ ?”
“Ta...” Tiền Tam Nhất nghẹn lời.
Hắn gì cả, dù là Trạng nguyên rạng rỡ, cũng chỉ thể co trong một góc, mặc cho bên ngoài phong vân biến động.
Một cảm giác bất lực sâu sắc từ lòng bàn chân dâng lên, quả nhiên ứng với câu : Trăm thứ vô dụng, chỉ kẻ sách là vô dụng nhất.
“Tĩnh Thất, ngoài!” Giọng Cao Triều vang lên ngoài cửa sổ. Tĩnh Bảo giật , vội vàng dậy .
Tiền Tam Nhất cũng lập tức chạy theo.
Tên nhóc đến đây gì?
Cao Triều vì vội mà trán đổ mồ hôi, kịp lau, hạ thấp giọng: “Một khắc , nhận tin, xuất phát Bắc phủ .”
Nhanh như ư?
Tĩnh Bảo bật thốt: “Một ?”
Ánh mắt Cao Triều lập tức lóe lên tia lạnh lẽo: “Ngươi ?”
Tĩnh Bảo: “...”
“Ngươi ?” Cao Triều giận dữ gầm lên.
“Ta chỉ sẽ , khi nào , càng với ai. Người là phụng chỉ khuyên Hạo vương kinh.”
“Tại là ?” Tiền Tam Nhất chen hỏi.
“Cái thật sự , Cao mỹ nhân, ngươi...”
Tĩnh Bảo đầu , thấy vẻ mặt Cao Triều mà sợ đến nuốt luôn nửa câu .
Khuôn mặt Cao Triều ngày thường lêu lổng là thế, giờ đây phủ đầy sát khí, Tĩnh Bảo từng thấy ánh mắt nào đáng sợ đến .
“Là Tô Quý phi!” mấy chữ như nghiến từ kẽ răng của Cao mỹ nhân: “Ta ả đàn bà đó hạng lành!”
Tĩnh Bảo còn hiểu rõ chuyện liên quan gì đến Tô Quý phi, thì thấy Cao mỹ nhân trừng mắt với nàng, giọng rít lên: “Ngươi , tại khuyên đừng ?”
“Ta...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-472-dung-ve-phia-tien-sinh.html.]
“Ngươi chuyến nguy hiểm thế nào ? Nếu Lý Quân Tiện điều gì, lỡ c.h.é.m phăng Cố Trường Bình thì ?”
Cao Triều càng càng tức, túm lấy cổ áo Tĩnh Bảo, kiềm chế mắng: “Ngay cả Tô Uyển Nhi còn bằng, ngươi đúng là đồ ngu xuẩn!”
Tĩnh Bảo gương mặt giận dữ mắt, đầu tiên cảm thấy thuận mắt vô cùng, cũng thấy áy náy vô hạn.
Thuận mắt là bởi nếu thật lòng quan tâm, thể nổi giận đến mức ?
Áy náy là bởi nếu y Hạo vương căn bản sẽ động đến một sợi tóc của Cố Trường Bình, mà Cố Trường Bình thực chất là giúp Hạo vương tạo phản, liệu y còn giận đến mức ?
Đột nhiên, một ý nghĩ vụt qua đầu.
Tĩnh Bảo nhíu mày hỏi: “Cao Triều, hỏi ngươi về việc triệt phiên, ngươi về phía nào?”
Cao Triều đẩy nàng : “Còn hỏi ? Quân thần c.h.ế.t, thần thể c.h.ế.t. Dù Hạo vương oan ức đến thì thiên hạ vẫn là thiên hạ của hoàng đế. Lời của ngài là thánh chỉ, tất nhiên về phía ngài.”
“ , Tĩnh Thất, việc còn hỏi ?” Tiền Tam Nhất phụ họa: “Đại Tần chỉ một hoàng đế. của Hạo vương là thế lực quá lớn. Nếu chịu ngoan ngoãn giao nửa binh quyền thì gì đến nỗi đ.á.n.h ?”
Máu trong Tĩnh Bảo dần lạnh .
Quân quân thần thần, phụ phụ tử tử. Người cao là trời của họ, cũng là trời của thiên hạ.
Họ dùng xương m.á.u để nuôi dưỡng . Dù minh, thần võ, minh quân, họ vẫn nguyện nhẫn nhịn đau đớn phục tùng, hi sinh, cam chịu.
Không bao lâu nữa, Cố Trường Bình sẽ lật đổ bầu trời . Học trò xưa như Tiền Tam Nhất, Từ Thanh Sơn, từng sinh tử như Tô Bỉnh Văn, yêu đến điên dại như Cao Triều... sẽ chắn mặt ?
Sẽ trở mặt thành thù?
Sẽ giương đao đối địch?
Một đối mặt với thiên binh vạn mã, là bao quyết liệt và cô độc?
Tĩnh Bảo chỉnh vạt áo, bỗng bật : “Ta thật lòng với các ngươi, về phe nào cả. Ta về phía . Chỉ về phía mà thôi.”
Cao Triều: “Thế thì khác gì?”
Tiền Tam Nhất: “ đó, gì khác ?”
“Khác chứ!” Tĩnh Bảo vẫn mỉm : “Lỡ như ủng hộ Hạo vương thì ?”
Cao Triều và Tiền Tam Nhất đều ngẩn .
“Ngươi đừng đùa nữa!” Tiền Tam Nhất đẩy Tĩnh Bảo: “Làm quan chẳng là để cầu công danh lợi lộc, vinh hiển tông đường, c.h.ế.t còn mong lưu danh sử sách ? Ủng hộ Hạo vương là tự hủy tiền đồ, c.h.ế.t cũng gọi là loạn thần tặc tử. Tiên sinh là phân biệt trắng đen đúng sai !”
Cao Triều gật đầu: “Tiên sinh tuyệt đối thể chuyện ngu xuẩn như .”
Tĩnh Bảo hai , gì.
Quan trọng là... chuyện ngu xuẩn như !
...
Quan đạo, hai con ngựa phóng nhanh .
Từ xa trông thấy đình Phong Ba, Cố Trường Bình lập tức ghì cương ngựa, dừng nhảy xuống.
Tề Lâm theo sát phía : “Gia, dừng ?”
Cố Trường Bình chỉ đình: “Mùa xuân năm Kiến Văn cuối cùng, đầu gặp Thất gia ở nơi .”
Khi nàng chỉ mới mười lăm, gương mặt non nớt của thiếu niên thư sinh, chí khí ngút trời. Giờ năm năm trôi qua, nét non nớt phai, nàng là một Thám hoa nơi Hàn lâm viện.
Còn ... cuối cùng cũng đợi khoảnh khắc thực sự lật trời.
Cố Trường Bình vỗ nhẹ cột đình loang lổ vì mưa nắng, một luồng hào khí bốc lên.
Hắn cất tiếng lớn: “Đi thôi, lên ngựa!”
Tề Lâm thật sự hiểu gia đang gì. Rõ ràng vẫn nghĩ cách đối phó, mà vui vẻ đến ?