Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 468: Vây kín trang viên nước nóng

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:40
Lượt xem: 170

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Trường Canh bước cửa, thấy Tĩnh Bảo cũng mặt, khỏi ngẩn .

Cố Trường Bình đưa Tĩnh Bảo thư phòng, thì cũng định giấu nàng, bèn : “Trường Canh, ngươi cứ thẳng !”

Thẩm Trường Canh lau mồ hôi trán, trả lời: “Vừa nãy đang ở trong phủ đón lễ, gõ cửa. Sau khi lập tức quỳ rạp mặt , cầu xin cứu mạng.”

Cố Trường Bình nhíu mày kiếm: “Người nào?”

Thẩm Trường Canh trả lời: “Là thị nữ cận của Lý nương nương trong trang viên nước nóng.”

Tâm Tĩnh Bảo lập tức căng thẳng: “Lý nương nương xảy chuyện gì ?”

Thẩm Trường Canh : “Người đó vốn phụng mệnh Lý nương nương kinh mua đồ chuẩn cho lễ Đoan Ngọ. Từ xa trông thấy trang viên thị vệ bao vây dày đặc, lập tức cảm thấy , nên lanh trí về thành tìm .”

Sắc mặt Cố Trường Bình trầm như nước, nâng chén lên, cầm một lúc đặt xuống: “Nếu đoán lầm, là hoàng đế tay .”

“Ý ngươi là hoàng đế hạ lệnh bao vây trang viên nước nóng?” Thẩm Trường Canh kinh hãi.

Cố Trường Bình sâu mắt Tĩnh Bảo, nhướn mày : “A Bảo đoán sai .”

Trong các phiên vương, thế lực lớn nhất là Hạo vương. Nếu liên tiếp thất bại khi tay với những phiên vương khác, thì chi bằng trực tiếp xuống tay với kẻ mạnh nhất.

Là cái gọi là: “Muốn bắt giặc, bắt vua .”

Xem cảnh tượng thê t.h.ả.m ở phủ Ninh Vương kích thích tân đế, khiến quyết tâm xuống tay.

“Thưa , giờ chúng ?” Tĩnh Bảo cảm thấy một luồng lạnh buốt lan dọc sống lưng. Hoàng đế hạ lệnh bao vây trang viên, rõ ràng là dùng Lý nương nương để ép Hạo vương đưa lựa chọn.

Cố Trường Bình gõ mặt bàn , dậy bước đến bên cửa sổ, chắp tay lưng.

Bên ngoài, tuy ánh nắng rực rỡ nhưng mái hiên vẫn còn nhỏ từng giọt mưa. Không khí nặng nề ẩm ướt, thoang thoảng mùi tanh của đất bùn.

Chẳng thể ngờ rằng, thời gian mật giữa và A Bảo mà ông trời để chỉ vỏn vẹn mấy ngày ngắn ngủi. Mọi chuyện đến sớm hơn dự liệu của mấy tháng trời.

Hắn còn bao việc , bao lời yêu thương kịp , bao chiều chuộng kịp trao.

Hắn còn ôm đủ, hôn đủ. Hắn còn kể cho nàng những uất ức từng chịu, để nàng thương xót và vỗ về.

Tất cả... đột ngột chấm dứt như .

Trong lòng Cố Trường Bình luyến tiếc nỡ.

Hắn Thẩm Trường Canh: “Ta hiểu , ngươi đến nhà bếp bảo họ chuẩn cơm tối tươm tất một chút. Ta giữ A Bảo ăn cơm trong phủ.”

Đến nước mà còn tâm trí ăn cơm? Tên chẳng lẽ mê sắc đến mức lú lẫn ?

cam lòng, Thẩm Trường Canh vẫn rời .

Cửa khép , Cố Trường Bình bước đến bên Tĩnh Bảo, : “Ăn xong bữa cơm, sẽ đưa nàng về.”

Tĩnh Bảo chăm chú , trong lời đó, nàng một tầng ý khác.

“Rồi đó thì ?” Nàng hỏi.

Cố Trường Bình vuốt dọc chân mày nàng: “Nàng thể giả ngốc một chút, ăn cho xong bữa cơm Đoan Ngọ ?”

Tĩnh Bảo lưu luyến ấm từ đầu ngón tay , nghiêng đầu dụi nhẹ: “Làm sẽ khó tiêu lắm, rõ ràng cho !”

Cố Trường Bình khổ: “Cuộc đối đầu giữa tân đế và Hạo vương bắt đầu. Mà kẻ luôn ẩn lưng Hạo vương như sớm muộn gì cũng lộ diện.”

“Vậy nên vì sự an ... chúng cách xa ?”

“E là... cách xa thôi vẫn đủ!”

Nói đến đây, Cố Trường Bình lập tức ngừng .

Tĩnh Bảo hiểu rõ hàm ý trong câu đó. Nếu cách xa cũng đủ thì chỉ còn cách trở mặt thành thù.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-468-vay-kin-trang-vien-nuoc-nong.html.]

“Thật sự... như ?” Nàng hỏi.

“Ta cũng nỡ...” Cố Trường Bình dịu dàng đáp, ánh mắt đầy thương tiếc.

“Không nữa, ăn cơm thôi. Nàng ăn trứng lòng đào ?”

“Muốn chứ!” Tĩnh Bảo như mếu: “Ta ăn hai cái!”

*

Hoàng cung Ngự thư phòng

Lý Tòng Hậu bước tới long án, nhấc mật tấu lên xem, nhạt một tiếng: “Các khanh còn điều gì ?”

Hộ Bộ Thượng thư dậy bẩm: “Tâu hoàng thượng, ba năm nay mưa thuận gió hòa, Giang Nam liên tiếp mùa. Ngoài vùng biên cương thì chi tiêu lớn, vì thế quốc khố vẫn còn dồi dào.”

Lý Tòng Hậu kiên nhẫn mấy lời vô nghĩa đó, bèn hỏi thẳng: “Nếu xảy chiến sự, thể cầm cự mấy năm?”

“Có thể chống đỡ năm năm!”

“Vậy là đủ !”

Ánh mắt Lý Tòng Hậu chuyển sang Binh Bộ Thượng thư: “Trong Binh Bộ, ai thể cầm quân tướng?”

Vị lão thượng thư vuốt râu, trầm ngâm hồi lâu trả lời: “Tâu hoàng thượng, tướng tài ít, nhưng nếu đối đầu với Hạo vương thì cơ hội thắng mong manh.”

“Tại ?” Lão thượng thư thở dài: “Hạo vương từ mười mấy tuổi phong vương, nhiều năm đóng quân nơi biên cương. Người tiếp xúc với y nhiều nhất là các võ tướng và kỵ binh Mông Cổ. Y từng chứng kiến chiến trường tàn khốc nhất, đẫm m.á.u nhất. Người phiên vương tầm thường, mà là thống soái thực thụ của một đại quân.”

Nói đến đây, lão thượng thư dừng một lát, tiếp: “Nhìn khắp Đại Tần, duy nhất thể sánh với y chỉ Đại tướng quân Từ Nghị. Từ Nghị trọng thương trong trận chiến ở biên cương mấy tháng .”

“Con trai ông thì ?”

“Còn quá non nớt, ít nhất rèn luyện thêm ba đến năm năm nữa.” Lý Tòng Hậu nhạt: “Binh Bộ mỗi năm ngốn tiền của trẫm nhiều nhất, cuối cùng chẳng ai đ.á.n.h trận . Các khanh rốt cuộc gì cho trẫm?”

Sắc mặt lão thượng thư biến đổi lớn, vội quỳ xuống kêu: “Hoàng thượng, xin cho thần một câu thật lòng, những giỏi đ.á.n.h trận... đều ... giáng chức, lưu đày, c.h.ế.t trận... còn bao nhiêu !”

“Vô lễ!”

Lý Tòng Hậu tức giận ném thẳng mật chiếu mặt lão thượng thư.

Lão thượng thư vội vàng phủ phục đất: “Thần... đáng c.h.ế.t!”

“G.i.ế.c ngươi mỡ, róc ngươi thịt!” Lý Tòng Hậu nhạt: “Lão thượng thư , trẫm đây nuôi vô dụng!”

Nghe hoàng đế thế, lão thượng thư đại thế mất, cũng biện giải cho nữa, chỉ khuyên rằng: “Hoàng thượng, họa phiên vương, chỉ thể dùng nhu để hóa giải, thể cưỡng ép. Cho dù Binh Bộ mười vị tướng tài cũng danh nghĩa chính đáng để xuất quân.”

“Theo lời ngươi thì trẫm là hôn quân vô đức vô năng, xuất quân danh nghĩa ?”

Lão thượng thư liếc sắc mặt xanh trắng lẫn lộn của hoàng thượng, cúi đầu lạy: “Thần dám. Thần chỉ vì hoàng thượng, vì Đại Tần, vì giang sơn xã tắc mà thôi!”

“Hay cho câu ‘vì giang sơn xã tắc’!”

Lý Tòng Hậu nhạt: “Người , lột hoa linh mũ của !”

Nội thị Vương Trung sắc mặt hoàng đế, vội vung tay hiệu. Mấy thái giám lập tức bước tới, chỉ trong chốc lát, Binh Bộ Thượng thư lột bỏ mũ áo quan, áp giải khỏi ngự thư phòng.

Một bên, Hộ Bộ Thượng thư run cầm cập, sợ cái mũ quan của cũng liên lụy.

Lúc , Vương Trung , ghé tai hoàng đế thì thầm mấy câu.

“Thật ?” Vương Trung nịnh: “Khởi bẩm hoàng thượng, hơn hai tháng ! Tạ Thái y hồi bẩm, mẫu tử đều bình an!”

Nghe đến “mẫu tử bình an”, nét mặt Lý Tòng Hậu mới dịu đôi phần.

Thấy , Vương Trung khuyên: “Hoàng thượng, hôm nay là Đoan Ngọ, dù triều chính bận rộn đến cũng nên tận hưởng ngày lễ. Huống hồ, đây còn là đại hỉ trong cung.”

Con cái của Lý Tòng Hậu vốn ít, liếc Hộ Bộ Thượng thư lạnh lùng : “Ngươi ở chờ, trẫm một lát về.”

 

Loading...