Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 466: Tiểu nương tử có phúc

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:38
Lượt xem: 178

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tề Lâm lúc cũng đang sốt ruột, Thất gia , bèn vội vàng chạy khỏi mái hiên.

lúc đó, một trận gió lớn thổi ào qua, chỉ “lách tách” mấy tiếng, trời bỗng đổ mưa đá to bằng ngón tay cái.

Ngay đó, mưa đá kèm gió lớn và mưa rào ào ạt đổ xuống.

“Thất gia, mau tìm chỗ trú mưa !” A Man ôm đầu hét lớn.

Trú mưa? Thế chẳng là sẽ lỡ mất dịp gặp ?

Tĩnh Bảo sững một chút, hét lên: “Ngươi mặc kệ , đợi thêm một lát, chừng sắp đến !”

A Man lo đến giậm chân. Chủ tử còn , thể bỏ chạy ? Huống chi hôm nay gia mặc đồ mỏng manh, nếu mưa ướt mà khác điều gì thì ?

“Thất gia, đợi với ngài!”

“Được!”

Lời dứt, một bóng lao tới nắm lấy tay Tĩnh Bảo kéo .

Tĩnh Bảo định thần , đúng là Cố Trường Bình, bèn vội hỏi: “Biểu ca ?”

“Hắn việc nên về !”

“Chờ chút, A Man còn ở...”

“Mặc kệ , Tề Lâm lo !”

Cố Trường Bình ôm ngang Tĩnh Bảo nách, Tĩnh Bảo mưa đá đ.á.n.h mặt mở nổi mắt, chỉ đành để mặc kéo .

Lúc phố trở nên hỗn loạn, ai nấy đều ôm đầu chạy trối c.h.ế.t tìm nơi trú mưa.

Cố Trường Bình cúi xuống liếc trong lòng, áo quần mưa ướt sũng, lộ từng đường cong mềm mại, nhanh tìm một nơi mới .

Hắn chuyển hướng, chạy một ngõ nhỏ.

Không ngờ hôm nay là Đoan Ngọ, bộ dân chúng thành Tứ Cửu gần như đều đổ đường, ngay cả ngõ nhỏ cũng chật ních .

Tĩnh Bảo chạy đến thở , gần như Cố Trường Bình kéo lê về phía . Nàng định kêu “ chạy nổi nữa” thì Cố Trường Bình đột nhiên dừng .

“Sao ?” Nàng thở dốc hỏi.

Cố Trường Bình ấn đầu Tĩnh Bảo, đẩy nàng sát cánh cổng của một căn nhà, chính cũng áp sát theo.

Tĩnh Bảo lau mặt, lúc mới phát hiện mái hiên nhà chìa ngoài, giữa cánh cổng và mái hiên trống chừng một thước, đủ một để tránh mưa.

“Chàng đừng áp sát như , dịch sang bên một chút .”

Người thể rắn chắc, gồ ghề. Tĩnh Bảo sang bên cạnh, còn chừa đủ chỗ cho một .

Cố Trường Bình dở dở , lúc thật sự đưa cho nàng một cái gương đồng để nàng soi xem !

Hắn lau mặt, cúi đầu hiệu bằng môi, nhẹ nhàng nhích nửa tấc.

Tĩnh Bảo cúi đầu , lập tức biến sắc. Áo quần trắng ướt dính sát , chỉ lộ lớp áo lót bên trong mà còn hiện rõ đường cong nơi ngực.

lúc , một đàn ông mặc áo vải thô chạy tới, tay còn cầm một xâu bánh ú, lẽ thấy đây là nơi trú mưa tuyệt vời.

Hắn phủi mưa càu nhàu: “Trời gì kỳ , mưa là mưa ngay.”

Nói xong, đầu với Cố Trường Bình: “À, , ngươi cũng ướt hết .”

Cố Trường Bình lập tức vòng tay lưng Tĩnh Bảo, ôm chặt eo nàng, dùng lực một chút, khiến nàng dán sát .

Tấm lưng rộng lớn của cũng chắn bộ tầm của .

thế, ướt cả !”

Lúc đầu đàn ông nhận trong lòng Cố Trường Bình còn ôm , giờ thấy mấy động tác thì rõ mồn một, tò mò hỏi: “Huynh , trong lòng ngươi là ai ?”

“Ta...”

Cố Trường Bình cúi đầu Tĩnh Bảo, nhẹ giọng trả lời: “Nương tử đấy, nàng nhát gan, sợ nhất là mưa gió.”

Nói bừa!

Gì mà nương tử, còn dính tí mực nào lên giấy hôn thú nữa là.

Tĩnh Bảo tránh ánh mắt , trong lòng rối như tơ vò.

“Ôi chao, giống hệt vợ ! Nhà cũng sợ mưa gió lắm, nhưng sợ nhất là sấm sét. Hễ trời sét là chui lòng , chẳng hiểu gì đáng sợ luôn!”

“Ta cũng hiểu.” Cố Trường Bình lơ đãng đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-466-tieu-nuong-tu-co-phuc.html.]

Thiếu nữ trong lòng tóc ướt nhỏ giọt, từng giọt nước men theo chiếc cổ trắng ngần chảy xuống. Tuy n.g.ự.c buộc , nhưng thể vẫn dính sát n.g.ự.c . Khuôn mặt nhỏ nhắn vì ngượng và thở gấp mà trở nên đáng thương lạ thường.

Hắn dáng vẻ mê cho mê , thở dần trở nên nặng nề.

Vừa kích thích, âm thầm tự trách.

Tĩnh Bảo vẫn còn đang ngẩn vì tiếng “nương tử” , nhận cơ thể của đàn ông bên cạnh đang đổi. Đến khi phát hiện, thì còn chỗ mà né tránh.

Nàng khó nhọc ngẩng đầu lên.

Người đàn ông đang thở dốc, tóc rối xòa xuống trán, qua những sợi tóc lòa xòa thể thấy rõ đôi mày đang nhíu chặt và đôi mắt đỏ ngầu của .

Lần đầu tiên Tĩnh Bảo thấy Cố Trường Bình trong dáng vẻ như thế, cũng là đầu tiên cảm nhận rõ thể mạnh mẽ, tràn đầy dương khí của một đàn ông trưởng thành.

Thân thể đối lập với dáng vẻ nho nhã bên ngoài của .

Người đàn ông tìm chuyện để : “Huynh , hôm nay phố thế?”

Cố Trường Bình trả lời: “Dẫn nương tử ngoài dạo chơi, mua ít đồ linh tinh. Còn ngươi?”

“Ta !”

Người đàn ông nghĩ đến chuyện mắc mưa, mặt mày hối hận: “Chỉ vì lỡ miệng khen bánh ú Ngũ Vị Trai ngon, khiến vợ con thèm, thế là chạy đây. Sau thể bốc đồng như nữa!”

Cố Trường Bình khẽ bóp nhẹ eo Tĩnh Bảo một cái: “Nương tử, bốc đồng ?”

Phải một lúc mới thấy Tĩnh Bảo khe khẽ đáp hai chữ: “Bốc đồng!”

“Biết tại ?” Cố Trường Bình đợi nàng trả lời, đầy hàm ý: “Định lực đủ, tình cảm quá sâu.”

Lúc đầu Tĩnh Bảo còn định trêu chọc mấy câu, giờ thì thấy buồn lòng.

Khi tình sâu thì là thể kiềm chế, là ngươi trong , trong ngươi, là hoan lạc ân ái, là niềm vui nhân luân.

Nàng đang sắc d.ụ.c mờ lý trí!

cũng đang âm thầm chịu đựng!

“Trên đời mấy đàn ông giữ định lực chứ? Phụ nữ con nít ngươi tha thiết như , bao nhiêu uất ức cũng ngoan ngoãn trâu ngựa vì họ thôi.”

Cố Trường Bình khẽ cong khóe môi, nhéo nhẹ chỗ thịt mềm ở eo Tĩnh Bảo: “Nương tử nhà cũng thường xuyên cưỡi lên đầu đấy.”

Người đàn ông cặp vợ chồng trẻ bằng ánh mắt đầy ẩn ý, ha ha.

Cưỡi lên đầu ngươi cái gì chứ!

Tĩnh Bảo trừng mắt lườm , ai ngờ đúng lúc cũng đang cúi đầu nàng.

Ánh mắt giao , như ý ngầm hiểu, cùng dời .

Tĩnh Bảo cúi đầu, giống như con mèo nhỏ ngoan ngoãn, cọ mũi n.g.ự.c , tay thì bất ngờ dùng sức véo một cái.

Ai cưỡi ai, rõ ràng là đang bắt nạt !

Cố Trường Bình đau đến hít sâu một , đặt cằm lên đỉnh đầu nàng, cụp xuống hàng lông mi rậm rạp hiếm thấy xuống.

Tiểu nương tử của thật dữ dằn!

“Huynh , ngươi và nương tử thành bao lâu ? Có con ?”

“Mới cưới thôi, con.”

“Thảo nào tiểu nương tử nép trong lòng ngươi, chẳng dám lộ mặt!”

Người đàn ông ngó ngoài trời, thấy mưa ngớt, vội : “Hai cứ trú tiếp, về , về trễ vợ mắng.”

Cố Trường Bình gọi với theo: “Đại ca thong thả, nhớ giữ chắc xâu bánh ú nhé!”

Chậc chậc chậc, thật là chu đáo!

Người chạy mấy bước đầu hét lớn: “Tiểu nương tử , tướng công nhà nàng ôm nàng chặt đến thế, chẳng để gió mưa chạm , đúng là thương vợ, nàng đúng là phúc đấy!”

Cuối cùng tai cũng yên tĩnh trở .

Tĩnh Bảo thở phào nhẹ nhõm, đẩy Cố Trường Bình ngoài.

Cố Trường Bình cúi đầu, đôi mắt đen thẫm nàng, nhẹ nhàng cong môi : “Nghe , tiểu nương tử phúc đấy!”

“Phúc gì?”

Tĩnh Bảo đỏ mặt hỏi, lấy hết can đảm bổ sung một câu: “Là hạnh phúc ... sung sướng?”

 

Loading...