Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 464: Sớm tối tương tư
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:36
Lượt xem: 166
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chợ buổi chiều vô cùng rộn ràng.
Quán ăn, nhà trọ, tửu lâu, phường... san sát bên . Trước cửa mỗi nhà đều bày lá bồ, ngải cứu, phồn lộ, hoa đào... Đến trong khí cũng thoảng mùi nồng nặc của ngải cứu.
Khi Tĩnh Bảo đến nơi, Cố Trường Bình sẵn cổng chợ.
Hắn mặc một bộ trường sam màu lam nhạt, đầu đội khăn đen, mặc đồ theo kiểu thư sinh. Phía là Tiền Tam Nhất.
Ánh mắt Tiền Tam Nhất đảo qua giữa hai , một mặc đồ trắng, một mặc đồ lam, hừ một tiếng: Bọn họ hẹn ? Có cố ý khiến gia thấy là thừa ?
...Ơ?
Tĩnh Thất còn dẫn theo một nữa.
Cũng chu đáo thật, sợ lẻ loi nên cố tình đưa Lục công tử đến bạn chứ gì. Nhìn Lục công tử cũng là một tiền đấy!
“Lục công tử!” Tiền Tam Nhất bước , toe toét: “Ngươi cũng đến , , chúng cùng dạo chợ !”
Ai mà với ngươi!
Khóe môi Lục Hoài Kỳ nhếch nhẹ, tiến lên, sang Cố Trường Bình, trưng khuôn mặt niềm nở: “Tiên sinh, mời!”
Cố Trường Bình nhạt: “Thật ngại quá, Lục công tử, vài việc cần bàn với A Bảo.”
“Việc gì ?”
“Không thể với ngoài.”
Lục Hoài Kỳ: “...”
Cố Trường Bình xong, vỗ vai Tiền Tam Nhất: “Thay vi sư tiếp chuyện với Lục công tử.”
Tiền Tam Nhất: “...”
“A Bảo, thôi.”
Cố Trường Bình mặc cho ánh như hổ rình mồi của Lục Hoài Kỳ, nhẹ nhàng khoác tay lên vai Tĩnh Bảo, hai sóng vai rời .
Lục Hoài Kỳ sững sờ tại chỗ: “...”
Phía , A Man bóng lưng với ánh mắt tràn đầy đồng cảm: Biểu thiếu gia, là ngươi đừng mơ mộng viển vông mà!
Phía , Tĩnh Bảo đang nhỏ giọng giải thích với Cố Trường Bình vì Lục Hoài Kỳ bám theo.
Cố Trường Bình kiên nhẫn lắng , đó thu tay từ vai nàng, chìa tay mặt nàng.
“Sao thế?” Tĩnh Bảo ngơ ngác.
Cố Trường Bình nâng mí mắt, gì, như thể đang bày tỏ một sự... khó chịu thầm lặng.
Tĩnh Bảo lúc mới kịp hiểu , vội vàng lấy áo một chiếc túi bùa: “Nè!”
Cố Trường Bình nhận lấy, chăm chú quan sát.
Túi bùa dệt từ tơ màu đỏ trắng, buộc bằng dây ngũ sắc thắt thành hình hoa, bên trong chứa bột hùng hoàng. Nếu kỹ từng đường kim mũi chỉ, thì món đồ thật sự tinh xảo và đáng yêu.
Mặt túi hai chữ: “Triều Mộ.” (Sớm Tối)
Sớm tối là tương tư.
Cố Trường Bình dùng túi bùa gõ nhẹ trán Tĩnh Bảo, dịu giọng : “Chuyện dẫn Lục công tử đến coi như xí xóa.”
Tĩnh Bảo ngẩn , trong lòng thầm nghĩ: Sao hỏi xem tốn bao nhiêu thời gian, bao nhiêu tâm tư cái túi bùa , còn hai chữ “sớm tối” ... ý nghĩa gì chứ?
Lúc Cố Trường Bình lấy ngọc bội , buộc túi bùa đó đeo cổ tay, quấn thêm hai vòng.
Tĩnh Bảo xong loạt hành động , mới nhận : từ khi nào, dây đeo ngọc bội của đổi thành dây đeo tay.
Vì phận của nàng, nên nàng giấu kín điều về hai ;
dùng cách kín đáo để âm thầm thể hiện tình ý, sự mật, nỗi nhớ thương trong những chốn , nơi chẳng ai .
Tim Tĩnh Bảo mềm nhũn thành một vũng nước.
Hai chữ “sớm tối” là tương tư.
rõ ràng đang ở ngay mắt, mà nỗi tương tư chẳng giảm chút nào, càng thêm da diết thế ?
Vì là Tết Đoan Ngọ, nên hai bên đường đầy những bán hàng rong.
Có bán đồ chơi nhỏ, bán bánh ú, bán mứt hoa quả...
Cố Trường Bình để ý đến ánh mắt của Tĩnh Bảo. Thấy nàng lâu chỗ nào một chút, lập tức đưa hai văn tiền cho chủ tiệm để nàng tùy ý chọn lựa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-464-som-toi-tuong-tu.html.]
Chẳng bao lâu, tay Tĩnh Bảo xách theo mấy túi giấy.
“Tiên sinh?”
Tiền Tam Nhất phía thèm thuồng, kéo áo Cố Trường Bình: “Ta cũng mua vài gói mứt ...”
“Cho hai gói.” Cố Trường Bình với chủ quầy.
Nghe , Tiền Tam Nhất mừng rỡ: “Ta lấy hai gói !”
Chủ quầy gói mứt đưa cho Tiền Tam Nhất, thì Cố Trường Bình xoay rời .
Chưa trả tiền mà?
Tiền Tam Nhất vội kéo tay : “Tiên sinh, tính tiền chứ!”
“Tại trả tiền cho ngươi?” Cố Trường Bình sang chủ quầy, lắc đầu: “Ông đừng hiểu lầm, với , tin ông cứ hỏi !”
Tĩnh Bảo liếc sắc mặt của Cố Trường Bình, nghiêm túc gật đầu: “Quả thật là . Tiên sinh, thôi, chúng chỗ khác dạo một vòng!”
Lúc bảo trông Lục công tử thì là ?
Tiền Tam Nhất tức đến nỗi dám gì, chỉ sang Lục Hoài Kỳ đang xem trò vui mà bĩu môi, ngay đó suýt nữa thì òa .
Lục Hoài Kỳ móc hai văn tiền bỏ tay chủ quầy: “Thì nhà ngươi keo kiệt thế !”
“Đây là trả đũa lộ liễu đấy!” Tiền Tam Nhất nhét một miếng mứt miệng.
Lục Hoài Kỳ: “Tại ?”
“Vì hôm nay vốn dĩ hẹn với Cao mỹ nhân, tên bận việc ở nha môn, còn cách nào mới mặt dày bám theo Tĩnh Thất.”
“Vì theo nàng ?”
“Thì cũng trả tiền cho chứ?”
Lục Hoài Kỳ: “...”
...
Đi mỏi chân, mấy tìm một quán bên đường nghỉ ngơi, gọi sáu chén và vài đĩa điểm tâm.
Trà bưng lên, là mát.
Cố Trường Bình gọi ông cụ bán : “Phiền ông cho thêm một chén nóng.”
Tiền Tam Nhất dùng khăn lau mồ hôi: “Tiên sinh, trời nóng thế mà còn uống nóng ?”
lúc đó, nóng mang lên, Cố Trường Bình đặt chén mặt Tĩnh Bảo: “Cho uống.”
Tĩnh Bảo ngạc nhiên: “Sao uống nóng?”
“ , uống nóng?” Tiền Tam Nhất cũng thắc mắc.
Cố Trường Bình dùng đôi mắt đen sâu thẳm liếc Tĩnh Bảo một cái, nhướn mày: nàng thấy ?
Tĩnh Bảo vội cúi đầu, bưng chén nóng lên nhấp một ngụm.
Tháng khi đến kỳ, bụng nàng đau âm ỉ, lập tức cấm nàng uống đồ lạnh. Việc đến nàng còn quên, mà vẫn nhớ.
Tiền Tam Nhất chẳng ai thèm để ý Cố Trường Bình Tĩnh Thất, trong lòng khỏi cảm thán: Ngay cả uống nóng lạnh cũng quản, yêu đương với bậc trưởng bối đúng là chẳng tự do gì!
Bên cạnh, Lục Hoài Kỳ chống cằm, ngẩn suy nghĩ.
Người đàn ông tuy keo kiệt, nhưng tinh tế tỉ mỉ. Không giống cứ hời hợt đại khái, cũng chẳng trách Tĩnh Thất thích .
Trong góc, Tề Lâm và A Man uống cảnh tượng mắt...
Một nghĩ: gia nhà thì mạnh miệng mấy chuyện vặt, lúc giường chẳng mạnh mẽ tí nào?
Người nghĩ: Biểu thiếu gia nên hết hy vọng , , Tĩnh gia ở mặt chẳng dám tỏ vẻ!
Khi đang mải theo đuổi suy nghĩ của , thì bỗng một tràng bước chân vang lên, bốn mặc Cẩm Y Vệ tới.
Người dẫn đầu ngờ là Thịnh Nhị.
Thịnh Nhị thấy những trong quán thì lập tức sững , biểu cảm gì mà hiệu cho thuộc hạ xuống bàn bên cạnh.
Vừa xuống, cảm giác ánh mắt đang .
Thịnh Nhị đầu, bèn bắt gặp ánh mắt của Tiền Tam Nhất đang đối diện với giữa trung.