Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 460: Thiên thu vạn đại
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:32
Lượt xem: 178
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm cô cô trả lời .
Theo ý của nương nương , Tạ Lan là gả cho Cố Trường Bình. Nghe cô nương tính tình yên tĩnh, tính cách hợp với Cố Trường Bình.
Bà cẩn thận quan sát sắc mặt nương nương, hạ giọng : “Thật ... cũng là chuyện .”
“Chuyện gì chứ? Gái còn trinh lấy một góa vợ như ca ca , nàng mưu cầu điều gì? Mong cửa gọi nàng là ?”
Tô Uyển Nhi tức đến cực điểm, cầm chén sứ đựng nước ô mai bàn nhỏ ném mạnh xuống đất.
Thẩm cô cô khuyên , mà khuyên cũng xong, đành cúi đầu một bên âm thầm thở dài.
“Người , gọi Tạ Thái y đến đây cho !”
“Nương nương!”
Thẩm cô cô , đành lên tiếng: “Hôn sự là đại gia cầu xin Cố Trường Bình, chính Cố Trường Bình đích đến mối mới cầu . Nương nương nên nghĩ kỹ chuyện trong đó.”
Tô Uyển Nhi sững sờ.
“Ngươi ... ca ca là vì mới cưới Tạ Lan ư?”
“Việc đúng thế , nô tỳ cũng dám khẳng định.”
Giọng Thẩm cô cô chậm , từ tốn : “ Tạ Lan cửa, thực sự lợi là nương nương. Vì con gái, Tạ Thái y chắc chắn sẽ một lòng một trung thành với nương nương. Sau nương nương cần đề phòng nữa, cứ sai phái việc.”
“Nhà họ Vương thất thế, Vương hoàng hậu cũng mất thánh sủng, nhưng bà dù cũng thái tử chỗ dựa, sớm muộn gì cũng ngày trở . Nương nương đối đầu với bà , chuyện quan trọng nhất là... việc mang thai. Mà ở chuyện , Tạ Thái y hữu dụng.”
“Sau nếu sinh con trai con gái, công dụng của Tạ Thái y càng lớn. Trong cung , hoàng tử công chúa c.h.ế.t yểu nhiều vô kể. Có ở đây, nương nương cũng đỡ lo nửa phần.”
“ mà cô cô, ...”
“Nương nương!” Thẩm cô cô sợ nàng điều nên, vội quỳ sụp xuống: “Chuyện gì cũng nặng nhẹ, xin nương nương suy xét cho kỹ.”
Tô Uyển Nhi ánh mắt lo lắng của Thẩm cô cô, thở hỗn loạn dần bình .
Thấy thế, Thẩm cô cô vội : “Nương nương những nên ngăn cản, mà còn nên ban thưởng cho Tạ phủ. Làm như , chỉ cho Tạ phủ thể diện, mà ngay cả đại gia cũng sẽ nhớ ơn nương nương.”
Im lặng hồi lâu.
Tô Uyển Nhi cúi đầu : “Ngươi đúng. Ta thể vì chút tư tâm mà hủy hoại cục diện khó khăn lắm mới giành . Ngươi dậy . Quà thì nhớ chuẩn thật hậu.”
“Nương nương minh!”
Tô Uyển Nhi liếc bà một cái, nhấc váy chậm rãi bước trong nội các.
Trong nội các lặng như tờ, gió hè ngoài cửa sổ lướt qua, khẽ lay động rèm lụa. Trong sự tĩnh mịch , nàng bật một tiếng: “Tạ Lan, bản cung để ngươi sống thêm vài ngày .”
Suốt một ngày chép sách, tay của Tĩnh Bảo gần như rụng rời, còn Tiền Tam Nhất bên cạnh thì liên tục thở dài ngao ngán.
“Cái công việc đúng là vô nghĩa, lãng phí cả đời .”
Tiền Tam Nhất cầm quyển sách cũ nát trong tay, lạnh lẽo : “Chắc chắn là Phùng Lão ghen tỵ với vẻ ngoài trai, tài học hơn của chúng , cho nên...”
“Cho nên ?” Giọng lạnh băng vang lên từ cửa sổ. Tiền Tam Nhất thấy tới, vội nịnh: “Cho nên mới , đây là 'trời giao trọng trách cho tài, khiến họ khổ tâm, mỏi gân nhọc xương, thể đói khát'. Phùng Lão đang rèn luyện bọn con đó mà!”
Phản ứng ?
Khả năng ứng biến ?
Tĩnh Bảo lén giơ ngón tay cái với Tiền Tam Nhất, dậy cung kính gọi: “Phùng Lão!”
Phùng Lão bước với vẻ mặt nghiêm khắc, lật vài trang sách mà hai chép, lạnh lùng : “Chẳng rèn luyện gì cả, chỉ đơn giản là thấy hai đứa chướng mắt!”
Tiền Tam Nhất: “...”
Tĩnh Bảo: “...”
“Bình thường chẳng ưa mấy kẻ trai thông minh. Gặp là do các ngươi xui thôi!”
Phùng Lão hừ một tiếng, ngón tay gõ gõ mặt bàn: “Chữ như ch.ó cào, khuyên các ngươi . Đây là sách để truyền đời đấy, đừng để học trò đời xong mắng: ‘Má nó, cái quái gì thế ?’”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-460-thien-thu-van-dai.html.]
Tiền Tam Nhất: “...”
Tĩnh Bảo: “...”
Mắng xong hai “tân binh”, lão ung dung chắp tay lưng bước . Vừa bước qua ngưỡng cửa, đột nhiên như nghĩ gì đó, đầu : “Tiền Trạng nguyên, dáng vẻ của ngươi đúng là phí mất một đêm của cha ngươi!”
Tiền Tam Nhất nổi trận lôi đình, Tĩnh Bảo thấy tình hình , vội kéo chặt lấy tay : “Đừng kích động, kích động là ma quỷ!”
“Còn ngươi nữa, Tĩnh Thám hoa!”
Phùng Lão hếch mũi lên trời: “Bộ não của ngươi heo húc ? Dám học theo chữ của Cố Trường Bình. Nếu học thì học cho giống , học cái kiểu lởm chởm đó chỉ tổ mất mặt Cố Trường Bình thôi.”
Mặt Tĩnh Bảo lập tức biến sắc.
Tiền Tam Nhất phản xạ nhanh, giữ chặt lấy Tĩnh Bảo: “Đừng kích động, kích động là ma quỷ!”
Sau khi đ.á.n.h một đòn chí mạng hai học trò, Phùng Lão vui vẻ ngâm nga rời .
Tĩnh Bảo vốn là bướng bỉnh, khác càng chèn ép, nàng càng ngẩng cao đầu. Huống hồ còn liên lụy tới Cố Trường Bình.
“Ngươi về , chép thêm chút nữa.”
“Hôm nay tới đón ngươi ?”
“Sao ngươi ?”
“Nếu đến, chắc chắn ngươi chạy còn nhanh hơn thỏ!”
Tĩnh Bảo: “...”
Chẳng lẽ biểu hiện rõ ?
Trên tay cầm đèn nhỏ, Tĩnh Bảo lấy giấy , bắt đầu cẩn thận chép . Gần một canh giờ , tay nàng run lên dữ dội mới chịu hạ bút.
Nàng dùng thước đè giấy , cất sách về giá, định rời mắt , thì bất chợt phát hiện ở tầng cùng của giá sách, hai quyển sách cũ mốc nặng.
“Phải chép hai quyển mới !”
Người Tĩnh Bảo nhỏ nhắn, dù nhón chân cũng với tới, đành kéo ghế đến, trèo lên lấy sách.
“Hử? Sao bên còn một quyển?”
Quyển sách ngang mặt tủ sách cao nhất, nếu ghế xuống, căn bản thể thấy .
Nàng vươn tay lấy xuống.
Quyển sách để đó nhiều năm, bìa phủ đầy bụi, rõ chữ bên ngoài. Tĩnh Bảo tiện tay lật vài trang bên trong, sắc mặt lập tức trở nên kinh hoàng.
Năm Kiến Văn thứ ba, Ngự sử trung thừa Lưu Cơ từ quan;
Năm Kiến Văn thứ tám, Lưu Cơ lâm bệnh, hoàng đế sai Hồ Ung thăm hỏi, thái y cùng bắt mạch kê đơn. Ba ngày , Lưu Cơ qua đời.
Năm Kiến Văn thứ mười, Hồ Ung tạo phản, thái y chỉ chứng Hồ Ung sai ông hạ độc Lưu Cơ. Hoàng đế giận dữ, tru di cả tộc Hồ Ung.
Năm Kiến Văn hai mươi ba, cựu thừa tướng Chu Thiện Trường khai nhận chi tiết mưu phản cùng Hồ Ung, hoàng đế g.i.ế.c Chu, diệt ba họ.
Đọc đến đây, sắc mặt Tĩnh Bảo thể dùng từ “kinh hoàng” để hình dung nữa.
Thái y chỉ phục vụ cho hoàng quốc thích, Hồ là ngoại thần, thể lệnh cho thái y hạ độc? Vậy thì thực sự hạ độc g.i.ế.c Lưu Cơ... là Văn Đế.
Lưu Cơ là nghĩa kết bái của Văn Đế.
Hồ Ung là khai quốc công thần của Văn Đế, theo Văn Đế chinh chiến hơn mười năm, lập bao chiến công. Nếu tạo phản, cần đợi đến khi nhà họ Lý nắm trọn giang sơn mới khởi sự?
Theo sử sách, Chu Thiện Trường là đại thần Văn Đế tin tưởng nhất, từng ban “kim bài miễn tử”.
Vậy mà nhiều năm khi Hồ Ung c.h.ế.t, Chu Thiện Trường kết tội đồng mưu tạo phản, rõ ràng là...
Rõ ràng là g.i.ế.c sạch tất cả văn thần võ tướng công của Đại Tần, chỉ để giữ giang sơn nhà họ Lý thiên thu vạn đại!
Tĩnh Bảo rúng động trong lòng, lẩm bẩm: “Không vụ diệt tộc nhà họ Cố trong năm Kiến Vũ ghi trong ...”