Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 46: Vụ án đã định

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:10:10
Lượt xem: 260

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm , Tĩnh Bảo và Lỗ Bình Định nhốt trong hai gian phòng riêng biệt cùng một viện. Mỗi ngày ba bữa đều đưa tới, chẳng thịt cá, chỉ cháo trắng và dưa muối.

Ban đêm cũng trở về trai xá, mỗi mang theo một bộ chăn chiếu, ngủ đất.

Đối với Tĩnh Bảo mà , chép sách ngủ đất đều chuyện khó.

Khó nhất là ba bữa cơm món chay với cháo trắng. Tuy khẩu vị của nàng thanh đạm, nhưng nghĩa là ăn chay.

Ngược , nàng là thịt thì vui, mê đồ ngọt.

Nàng đành tự nhủ: báo thù thì trả giá, đây là trời cao trừng phạt nàng vì bày mưu hại , dẫu cho kẻ đó là đại ác nhân như Thạch Thuấn.

Căn phòng bên , Lỗ Bình Định đ.á.n.h hai mươi gậy, cả lòng bàn tay thịt nát m.á.u me, mới phòng rên rỉ suốt ngày.

Đến đêm, sốt cao ngừng, mê sảng suốt cả đêm.

Sáng sớm hôm , những hạ sốt mà còn nặng hơn.

Người trông coi sợ xảy chuyện, vội bẩm báo lên . Chưa đầy một khắc, Thẩm Trường Canh cùng Tạ Lương vội vã chạy đến.

Tạ Lương bắt mạch xong, trong lòng rõ.

Thì là khí lạnh nhập thể, thêm sợ hãi quá độ. Ông bèn châm cứu bốc thuốc, sai báo cho nhà .

Nhà họ Lỗ ở ngay kinh thành, là một gia đình quan lớn nhỏ. Nghe tin lập tức vội vàng đến, hỏi rõ đầu đuôi câu chuyện, chẳng dám hó hé một lời, lập tức đưa về phủ dưỡng bệnh.

Lỗ Bình Định , cả viện chỉ còn Tĩnh Bảo.

Đêm đến, chép sách mệt , nàng lén lút ngoài viện tản bộ, ngẩng đầu ngắm trăng, cúi đầu học thuộc bài.

Gió đêm thổi tới, mát lạnh dễ chịu.

Nàng bỗng thấy những ngày thế cũng khá thanh tĩnh, ít đối mặt với khuôn mặt kiêu ngạo khó ưa của Cao công tử.

Bảy ngày thoáng cái qua.

Lúc Tĩnh Bảo bước khỏi viện, gương mặt nhỏ hóp một vòng, càng khiến cảm thấy nàng yếu ớt như ngọn cỏ gió.

Cố Trường Bình lạnh lùng , lông mày nhíu , mắt hướng khác.

Tĩnh Bảo thấy Cố Tế tửu và Thẩm Giám thừa đang cổng vòm, vội rũ mắt, nhanh chóng bước lên quỳ xuống hành lễ.

Chân khụy xuống, một cánh tay đỡ lấy. Qua lớp vải, nàng vẫn cảm nhận ấm trong lòng bàn tay .

“Không cần quỳ.”

Cố Trường Bình thu tay về, đặt lưng: “Có mấy câu, ngươi cho rõ.”

lúc , một tia nắng chiều nghiêng nghiêng rọi xuống sân, phủ một lớp ánh vàng mỏng lên chiếc trường bào màu xám tro của .

Tĩnh Bảo rũ mắt, trả lời: “Xin chỉ dạy.”

Cố Trường Bình : “Vụ án Thạch Thuấn, Hình bộ hôm qua kết luận, xem là t.a.i n.ạ.n ngoài ý .”

Tĩnh Bảo kinh ngạc ngẩng đầu.

Nhanh ?

Nhà họ Thạch cam tâm ?

Cố Trường Bình ánh mắt nàng, giọng cố ý trầm xuống.

“Sau lấy đó bài học, chuyện gì cũng tự ý quyết định, càng hành sự lỗ mãng. Nếu còn , sẽ đuổi khỏi Quốc Tử Giám.”

Tĩnh Bảo sợ đến tái mặt, vội trả lời: “Học trò dám nữa!”

Cố Trường Bình: “Nếu ai ức hiếp, cũng cần sợ hãi, thể báo cho Thẩm đại nhân. Thẩm đại nhân là công chính nghiêm minh nhất, sẽ ngươi chủ.”

Thẩm Trường Canh hếch đầu, gương mặt lập tức bày một vẻ “ đây chính trực nghiêm trang”.

Trong lòng Tĩnh Bảo thấy ấm áp, nghiêng về phía Thẩm Trường Canh, hành lễ cảm tạ.

Cố Trường Bình: “Về gặp nhà họ Thạch, thể nhịn thì nhịn, thể tránh thì tránh. Mất con, mất , nỗi đau đó thường nào cũng chịu nổi.”

Tĩnh Bảo dù ngây thơ đến cũng : Thạch Thượng thư mất con, Thạch Hổ mất em, chắc chắn sẽ tìm cơ hội trả đũa, tự cẩn thận.

Đây là lời nhắc nhở đầy thiện ý!

Tĩnh Bảo cảm động, vội cúi hành lễ: “Học trò cảm tạ chỉ điểm.”

Cố Trường Bình “ừ” một tiếng, gì thêm.

Tĩnh Bảo đoán ý , hỏi: “Học trò thể ?”

Một câu hỏi ngốc nghếch.

Không , lẽ nào ở ăn cơm?

Cố Trường Bình , sải bước rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-46-vu-an-da-dinh.html.]

Thẩm Trường Canh vội đuổi theo, kề sát, hạ giọng hỏi: “Ai là đuổi khỏi Quốc Tử Giám? Sao thấy ngươi từng bước bảo vệ ?”

Cố Trường Bình nhạt: “Mắt nào của ngươi thấy bảo vệ ?”

“Đồ họ Cố , cứ giả vờ , giả vờ tiếp !”

Thẩm Trường Canh đảo mắt: “Phạt bảy ngày, bình thường đ.á.n.h mười lăm gậy. Ngươi để đánh, bắt ở đủ bảy ngày, đang bao che thì là gì?”

Cố Trường Bình: “Lỗi của lớn đến thế.”

“Ngươi tưởng ngu ? Nhà họ Thạch để tang bảy ngày, ngươi nhốt bảy ngày, chẳng đang bảo vệ ?”

Thẩm Trường Canh toạc ngay.

Cố Trường Bình mấy , nghiêm túc : “Trường Canh, ngốc một chút, sống thọ hơn!”

“…”

Thẩm Trường Canh rùng , tên họ Cố g.i.ế.c diệt khẩu ?

Tĩnh Bảo xách tay nải nửa đường, ngẩng đầu lập tức thấy A Nghiễn và Nguyên Cát đang đợi gốc cây, ánh mắt tha thiết về phía nàng.

Tĩnh Bảo vẫy tay, hiệu hai cần đến.

hai nào chịu rời , cứ theo nàng từ xa, đến tận khi thấy nàng trai xá mới rời bước.

Vừa trai xá, vài giám sinh bước tới chạm mặt, ánh mắt ngừng liếc về phía Tĩnh Bảo.

“Nhìn kìa, chính là đó.”

“Chậc, quả là xinh như hoa, mang chút vẻ nữ nhi.”

“Chứ , thì Thạch Thuấn mất mạng ?”

Lời bàn tán mơ hồ truyền đến, Tĩnh Bảo ung dung, chẳng để tâm chút nào.

Còn tới phòng, từ xa thấy Uông Tần Sinh chạy tới, một tay đón lấy tay nải, nàng hết đến khác: “Ốm , cằm nhọn hoắt kìa.”

Tĩnh Bảo mặt sang chỗ khác: “Bên ngoài thế nào?”

Uông Tần Sinh suy nghĩ nghiêm túc: “Cũng như cũ thôi, chỉ là đến Khổng miếu thắp hương cho Tổ sư nhiều hơn, ai nấy đều sợ quỷ ám.”

Tĩnh Bảo bật : “Lát nữa, cũng lễ lạy, xua đuổi xui xẻo.”

Uông Tần Sinh: “Phải chứ, với ngươi.”

Tĩnh Bảo: “Được!”

Vừa bước đến phòng, Tĩnh Bảo chiếc giường của , cảm giác thuộc nên lời. Vừa đầu, thấy Cao công tử .

“Người của Cao công tử ?”

Uông Tần Sinh đặt tay nải xuống: “Người phủ công chúa Quốc Tử Giám ma, đưa về phủ . Nói là đến chùa xin bùa hộ mệnh của cao tăng mới . Mấy hôm nay ban đêm chỉ , ngủ cũng chẳng yên.”

Tĩnh Bảo : “Tối nay ở đây, ngươi thể ngủ ngon một giấc.”

Có thể ôm ngủ chung giường ? Hắn sợ ma lắm!

Uông Tần Sinh dám , sợ Tĩnh Bảo đ.á.n.h c.h.ế.t.

Thu dọn xong, hai đến trai đường ăn cơm.

Tĩnh Bảo xuất hiện, cả trai đường im phăng phắc, ai nấy đều dùng mắt nàng.

Thật đúng là: sợ nổi tiếng, heo sợ béo.

Tĩnh Bảo mặt dày ung dung lấy cơm và thức ăn, xuống cùng Uông Tần Sinh ăn trò chuyện.

Thế gian vốn , ngươi càng hổ, càng lúng túng, họ càng hả hê.

Ngươi thản nhiên, coi như chẳng gì, họ cũng sẽ chán mà rút lui.

Quả đúng như thế.

Chẳng bao lâu, ánh mắt của các giám sinh đều dời .

Tĩnh Bảo định thở phào, thì bỗng nhiên xuống đối diện, khay cơm đặt xuống cái cạch, canh trong bát đổ hơn phân nửa.

Ngẩng đầu , Tĩnh Bảo nghiến răng nghiến lợi, chính là Tiền Tam Nhất, kẻ lừa nàng năm lượng bạc!

Tiền Tam Nhất nheo mắt, như nàng, bỗng dưng bĩu môi một cái.

“Ôi chao Tĩnh sinh Tĩnh sinh, dạo vận xui của ngươi… chậc chậc chậc, cân nhắc đưa thêm năm lượng bạc nữa phí bảo kê ?”

Tĩnh Bảo lạnh nhạt trả lời: “Ta đang cân nhắc đòi năm lượng bạc đưa ngươi đấy!”

 

Loading...