Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 459: Sao lại là nàng?
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:31
Lượt xem: 206
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cha!” Tạ Lan mở mắt, nhạt: “Nếu là con trai, con sẽ để nó học y, tự gây dựng sự nghiệp, chẳng hơn là suốt ngày thèm thuồng nhà họ Tô ?”
“Con đó, bây giờ nghĩ thì lắm, thật đến ngày đó...”
“Thật đến ngày đó thì con cũng sợ!”
Tạ Lan bước đến bên cạnh Tạ Vân Phong, nghiêm giọng : “Cha, con gái của cha phụ nữ ngu ngơ trong khuê phòng, nhờ việc lấy lòng đàn ông mới sống . Con gái cha tay chân, y thuật trong , đừng là nuôi sống bản , dù là nuôi sống cả một nhà lớn cũng thành vấn đề!”
Những lời Tạ Vân Phong đồng tình. Nếu đứa con gái là nam nhi, lẽ sớm tiến cử Thái y viện quan .
“Cha, vì con đề nghị khi thành vẫn tiếp tục hành y?”
“Không vì y quán nhà họ Tạ ?”
“Không !” Tạ Lan từng chữ từng câu: “Con chỉ cho , họ Tô , ngươi đừng đắc ý, đừng tưởng rằng cưới con là thể gì thì . Tạ Lan con thừa đường lui, điều thì nên đối xử với con một chút.”
Tạ Vân Phong: “...”
Chuyện gì đây?
Sao giờ ông thấy xót xa cho tên họ Tô nhỉ?
Tô Bỉnh Văn thực chất đang đợi giữa đường, thấy xe ngựa nhà họ Cố đến, lòng bàn tay vì căng thẳng mà toát mồ hôi.
Người thường giỏi chơi cờ thì mưu tính sâu xa, quyết thắng nghìn dặm. đối mặt với Tạ Lan, trong lòng chắc chắn.
Cố Trường Bình vén rèm, hiệu lên xe chuyện.
Tô Bỉnh Văn còn kịp vững, vội hỏi: “N…nàng đồng ý ?”
“Nàng...” Cố Trường Bình cố tình kéo dài giọng.
“Ngươi nhanh lên !”
Tô Bỉnh Văn sốt ruột đến mức tim như nhảy ngoài.
Lúc Cố Trường Bình mới chậm rãi : “Nàng nhờ nhắn với ngươi một câu: Nếu ngươi thật lòng với nàng, nàng cũng sẽ thật lòng đáp ngươi.”
Trong xe im lặng như tờ.
Ngoài xe, bánh xe lăn mặt đường lát đá xanh, kẽo kẹt vang lên từng tiếng.
Tô Bỉnh Văn khung cửa sổ đang rung động, nhúc nhích, hốc mắt đỏ lên.
Mãi đến khi một bàn tay thon dài vỗ nhẹ lên đầu gối , mới lấy tinh thần, khẽ : “Tử Hoài, một như ... nàng thật sự chẳng hề chê bai chút nào.”
“Là một cô nương .” Cố Trường Bình chân thành tán thưởng.
“Năm đó nàng lâm chung, nắm c.h.ặ.t t.a.y , dặn đừng quên nàng. Mấy năm đầu, dám quên dù chỉ một ngày. về , thời gian trôi qua, hình bóng nàng trong lòng cũng dần nhạt . Ta sợ... sợ nàng trách , nên cố hết sức để nhớ.”
Tô Bỉnh Văn khổ: “ càng cố nhớ, hình bóng càng nhạt. Đến khi gặp Tạ Lan, nàng xuất hiện, lập tức còn xuất hiện trong giấc mộng của nữa.”
“Có thể thấy đại tẩu cũng ngươi sống mãi trong đau khổ, nàng cũng mong ngươi tìm một ý để sống tiếp.”
Cố Trường Bình vốn giỏi an ủi khác, vắt óc suy nghĩ thêm một câu: “Đừng nghĩ nhiều nữa, đối xử thật với nàng , đừng phụ tấm chân tình của .”
Tô Bỉnh Văn cúi đầu, “Ừ” một tiếng.
Trong lúc trò chuyện, họ rời khỏi cổng bắc, khỏi thành thì xe ngựa chạy nhanh hơn, đến chùa Tây Sơn buổi trưa.
Cố Trường Bình cầm bát tự của hai , nhờ lão hòa thượng hợp bát tự. Kết quả là trời sinh một đôi, nắm tay đang siết chặt của Tô Bỉnh Văn lúc cũng buông lỏng.
Lão hòa thượng dùng ngày tháng năm sinh của hai chọn ngày , chọn ba ngày hoàng đạo, Cố Trường Bình chủ động chọn ngày mười lăm tháng tám, ý nghĩa “hoa trăng tròn”.
Trên đường về.
Tô Bỉnh Văn hỏi: “Hôn sự định , nên báo tin cung ?”
Trong lòng Cố Trường Bình còn nghĩ chuyện khác, thuận miệng trả lời: “Báo cũng , dù cũng giấu .”
Tô Bỉnh Văn thuận miệng hỏi: “Sao giấu?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-459-sao-lai-la-nang.html.]
Cố Trường Bình trầm ngâm: “Nàng và đại tẩu tình cảm sâu, sợ nhất thời chấp nhận Tạ cô nương, giấu chỉ vì gây chuyện.”
“Đừng giấu. Thứ nhất là công bằng với Tạ cô nương; thứ hai là cũng trong cung ban chút lễ vật, để nàng vui lòng; thứ ba, Uyển Nhi là vô lý.”
Cố Trường Bình lặng lẽ , hồi lâu nên lời.
Lúc , Tô Bỉnh Văn : “Nếu ngươi thời gian, hãy gửi thư cho Hạo Vương, kinh thành gần đây yên , bảo , bảo ...”
“Bảo cẩn thận nhiều hơn!” Cố Trường Bình tiếp lời: “Thư gửi , giờ chắc cũng nhận . Chỉ là chuyện chỉ cẩn thận là đủ.”
Tô Bỉnh Văn mệt mỏi thở dài một tiếng.
Gần đây Hoàng đế hành sự mạnh mẽ, đẩy các phiên vương khắp nơi lên vỉ nướng. Nhìn khắp thiên hạ, Hạo Vương là nhiều đất phong và binh lực nhất, nên tình cảnh của cũng khó khăn nhất.
“Sứ giả đến đất phong của Ninh Vương tin gì ?” hỏi.
Cố Trường Bình lắc đầu: “Chắc vẫn đang đường, chuyến thể nhanh, cho Ninh Vương đủ thời gian cân nhắc.”
“Tử Hoài cảm thấy Ninh Vương sẽ quy hàng phản loạn?”
“Khó lắm!” Cố Trường Bình thần sắc của Tô Bỉnh Văn, cố vẻ nhẹ nhàng: “Ngươi vốn là sống như mây trôi hạc bay, giờ hỏi đến chuyện triều đình?”
Tô Bỉnh Văn sững trong giây lát, than: “Dưới tổ sụp thì gì còn quả trứng nào còn nguyên? Ta thật sự lo rằng thời thái bình như thế e là chống nổi đến rằm tháng tám.”
Lời như sấm nổ giữa trán, sắc mặt Cố Trường Bình lập tức đổi, hồi lâu mới : “Tử Hoài hỏi một câu, nếu thật sự xảy chiến sự, ngươi sẽ giúp ai?”
“...” Tô Bỉnh Văn hỏi mà nghẹn lời.
“Một bên là hoàng đế, là phu quân của Tô Uyển Nhi; một bên là từng cùng ngươi sớm hôm kề cận. , giúp ai đây?”
Cố Trường Bình nhạt: “Theo lý mà , quân thần c.h.ế.t, thần thể c.h.ế.t. Hơn nữa, thiên hạ chẳng là đất vua. Xét về công tư thì ngươi nên về phía đế quân. Vậy mà ngươi do dự... Là vì đang tiếc cho Thập Nhị Lang ?”
Tô Bỉnh Văn trúng tâm sự, dứt khoát thừa nhận: “Dù thế nào, vẫn là học trò của cha.”
“Cũng là hoàng thúc của .”
“...” Hơi thở của Tô Bỉnh Văn chợt nghẹn .
Cố Trường Bình thấy biến sắc, trầm giọng khuyên: “Ngươi một lời, so với những chuyện triều chính chẳng thể đoán định, hạnh phúc của ngươi và Tạ cô nương mới là thứ thể nắm chắc trong tay.”
“Vậy còn ngươi?”
Tô Bỉnh Văn phủ nhận lời Cố Trường Bình là đúng, nhưng cũng lòng nghiêng về ai?
Hay cách khác, sẽ giúp ai?
“Thập Nhị Lang!” Cố Trường Bình đáp dứt khoát, cuối cùng còn thêm một câu: “Vẫn luôn là !”
*
Thuỷ Tịch Điện.
Chiều muộn.
Tô Uyển Nhi khoác một lớp áo mỏng, nghiêng giường trúc.
Thời tiết kinh thành gần đây như nổi điên, ngày một nóng hơn. Chưa đến tháng năm mà chuẩn quạt tròn và nước mát.
Thẩm cô cô vội vã bước , thôi.
Tô Uyển Nhi phát hiện , giọng uể oải: “Chuyện gì khiến cô cô khó xử ?”
Thẩm cô cô quanh, đám hạ nhân hiểu chuyện lập tức lui ngoài.
Lúc bà mới tiến đến gần, hạ giọng : “Bẩm nương nương, nhà họ Tô truyền tin, đại gia đính hôn với tiểu thư Tạ Lan, con gái của Tạ thái y. Ngày cưới là mười lăm tháng tám năm nay.”
“Sao là nàng ?”
Tô Uyển Nhi bật dậy, sắc mặt lập tức trầm xuống.