Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 458: Ta phải “tập kích” lại
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:30
Lượt xem: 191
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Trường Bình đỡ nàng xuống, nhẹ giọng giải thích: “Hôm nay đến nhà họ Tạ cầu hôn, nếu thuận lợi thì chiều còn chạy lên Tây Sơn hợp bát tự, e là đến đón nàng . Nghĩ rằng một ngày gặp như cách ba thu, nên đổi thành tiễn .”
Đột nhiên, Tĩnh Bảo cảm thấy lòng bàn tay lành lạnh, hai mảnh ngọc bội giống hệt rơi tay nàng.
“Hắn khắc suốt đêm đấy, nàng xem thích ?”
“Chạm khắc tinh xảo thật.”
“Người , trừ chuyện quan thì việc gì cũng giỏi, sợi dây đỏ cũng là do tự tay đan đấy.”
Cố Trường Bình cầm lấy miếng ngọc, nhẹ đẩy Tĩnh Bảo một cái: “Quay lưng , đeo cho nàng.”
Tĩnh Bảo ngoan ngoãn .
Hắn cẩn thận luồn sợi dây đỏ qua đầu nàng, thấy dây dài bèn thu ngắn một chút, ngón tay thỉnh thoảng lướt qua cổ nàng, khiến tim nàng khẽ rung lên từng đợt.
Tĩnh Bảo thầm nghĩ, hai chữ “sắc tâm” quả nhiên phân biệt nam nữ.
Nàng nhét ngọc bội trong cổ áo, : “Cái của , để đeo giúp.”
“Không cần!” Cố Trường Bình bật : “Ta chỉ thích cầm trong tay nghịch thôi.”
Câu , Tĩnh Bảo đáp thế nào cho . Trả lời khéo đem trêu.
Chẳng trách thiên hạ đều , một khi chìm lưới tình, đầu óc lập tức hồ đồ. hai hôm nay, nàng ở mặt những lời ngốc nghếch.
“À Bảo!” Hắn nắm tay nàng, bóp mạnh một cái: “Ta tặng nàng quà, cũng đòi nàng một thứ.”
“Gì cơ?”
“Túi bùa.”
Tập tục ở Đại Tần, ngày Đoan Ngọ, nữ tử thể tự tay may túi bùa để tặng yêu, trừ tà hộ cho tình lang.
Cố Trường Bình ôm nàng lòng: “Tự tay nàng dù thì đều thích.”
Tĩnh Bảo thầm nghĩ: Có thể đổi thứ khác , thêu thùa may vá chứ!” miệng vẫn lập tức trả lời: “ đó, quan trọng !”
“Ừ!”
“Chờ đó nhé!” Tĩnh Bảo ngửi mùi trầm hương áo , trong đầu cân nhắc nên thêu hình gì đặc biệt lên túi bùa?
“Thưa , thích...”
Lời phía kịp nuốt trọn bằng nụ hôn sâu...
Sau phút dây dưa ái , c.ắ.n nhẹ lên cằm nàng, mặt dày vô sỉ giải thích nguyên do nụ hôn : “Hôm qua nàng uống rượu bất ngờ ‘tấn công’ , hôm nay ‘tập kích’ !”
“Làm mà thù dai ?”
“Tiên sinh cũng là mà!”
Lúc câu , ánh mắt như nước, diện mạo vô cùng tuấn tú, khiến mặt Tĩnh Bảo càng đỏ hơn, vội vàng dời ánh .
Cố Trường Bình vành tai trắng nõn của nàng ửng đỏ, khỏi nghẹn lời.
Tĩnh Bảo hiện hữu quá rõ ràng, gian trong xe nhỏ hẹp, nhiệt độ cao, khiến miệng khô lưỡi đắng.
lúc , bên ngoài vang lên tiếng của Tề Lâm: “Gia, Tô đại gia sai tiểu nhân đến hỏi, ngài đến ?”
Cố Trường Bình vội trấn tĩnh : “Hắn sốt ruột đó, lo chính sự , tiễn nàng !”
“Ừ!”
Tĩnh Bảo định dặn dò thêm câu nữa, nhưng chợt thấy hàng mi khẽ run, ánh mắt như mang theo chút hoảng loạn, thì khỏi nghẹn lời.
Cố Trường Bình tưởng nàng nỡ, cúi đầu c.ắ.n nhẹ lên môi nàng một cái, lực , nhỏ giọng dỗ dành: “Ngoan!”
Tĩnh Bảo lập tức choáng váng.
*
Tạ phủ, cửa chính rộng mở.
Cố Trường Bình dẫn trong.
Gia nhân trong phủ đều dừng việc , vị nam tử phong thái xuất chúng .
Từ xưa đến nay, bà mối đều là phụ nữ lớn tuổi, vị trông chẳng giống đến bàn chuyện hôn nhân, mà giống như rể tiểu thư chọn trúng.
Tạ Vân Phong nghiêm chỉnh bàn, thấy Cố Trường Bình bước cũng nở lấy một nụ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-458-ta-phai-tap-kich-lai.html.]
Con gái ngoan ngoãn nhà gả cho một kẻ góa vợ mang con, cho dù đó là Tô đại gia thì ông vẫn cam lòng.
Trong mắt ông, xứng với con gái ông, thiên hạ chẳng mấy.
Cố Trường Bình cúi thi lễ, khi ngẩng đầu lên thì như gió xuân lướt qua mặt: “Tạ thái y, ba điều kiện mà Tạ tiểu thư đưa , trưởng đều đồng ý. Hắn còn nhờ chuyển lời đến tiểu thư.”
Tạ Vân Phong hừ một tiếng, đáp.
Cố Trường Bình như thấy: “Hắn , tiểu thư gì, chỉ cần thương lượng với , chuyện gì cũng thể bàn bạc, đều thể nhượng bộ.”
Tạ Vân Phong hừ một tiếng.
Con gái vẫn là thiếu nữ khuê các, ba điều kiện chẳng hợp tình hợp lý ?
Cố Trường Bình tiếp lời: “Huynh trưởng còn , khi Mai phu nhân còn sống, từng nạp ; Tạ tiểu thư bước cửa, cũng tuyệt đối nạp .”
Tạ Vân Phong , sắc mặt biến đổi mấy : “Thật ?”
“Ngàn thật.”
Trên đời , mấy ai là nam nhân tham sắc tham tài? Đừng là nhà giàu, dù chỉ là dân thường mà chút tiền, trong phòng cũng đến ba năm bảy cô nương.
Tô Bỉnh Văn hứa nạp , đúng là khiến Tạ Vân Phong động lòng.
Ông vội vàng : “Lời suông bằng chứng, lập văn tự!”
“Không cần !”
Tạ Lan mặc bộ bộ váy xanh bước nhanh , hành lễ với Cố Trường Bình: “Làm phiền Cố đại nhân bát tự để mang đến chùa hợp một chút thôi!”
“Không vội!” Khóe môi Cố Trường Bình nhếch lên: “Tạ tiểu thư, về sính lễ, yêu cầu gì ?”
“Làm theo quy củ thế gia, nhiều ít.”
“Về lễ cưới thì ?”
“Theo tục thường dân, rườm rà cũng chẳng đơn sơ.”
“Tạ tiểu thư thích kiểu sân viện thế nào?”
“Thanh tịnh, sạch sẽ, từng ai ở.”
Khóe môi Cố Trường Bình vẫn giữ nụ : “Ý của tiểu thư, chắc chắn sẽ truyền đạt nguyên văn đến trưởng.”
“Ta cũng một câu, phiền ngài chuyển lời.”
Tạ Lan dừng một chút : “Nếu thật lòng với , cũng sẽ dùng cả tấm chân tình để đáp !”
Cố Trường Bình chăm chú nữ tử mắt, nụ mặt hề lấy lệ: “Tạ tiểu thư, thể trưởng một câu ?”
“Mời !” Cố Trường Bình rành rọt từng chữ: “Tương lai còn dài, xin tiểu thư hãy chờ xem!”
*
“Con gái !”
Sau khi Cố Trường Bình rời , đại sảnh rộng lớn chỉ còn hai cha con.
Tạ Vân Phong thở dài: “Cha thực sự hiểu, là chứ.”
Không nạp là điều khiến Tạ Vân Phong hài lòng, nhưng nghĩ đến việc vợ để một đứa trẻ, đầu ông đau nhức.
“Thời buổi kế dễ!”
“Cha con thật lòng ?”
Không đợi Tạ Vân Phong lên tiếng, Tạ Lan : “Mai phu nhân mất năm sáu năm, vẫn tái hôn, một nuôi con lớn, chỉ điểm thôi cũng hơn hẳn vô nam nhân. Trên đời, kẻ vô tình thì nhiều, si tình thì ít.”
“Con sợ chỉ nghĩ về vợ khuất, lạnh nhạt với con ?”
“Hắn sẽ chung tình với khuất, chỉ thể so sánh con với nàng .”
Tạ Lan nhắm mắt, hàng mi dài run rẩy, bật một câu từ kẽ răng: “Nếu bằng, là do con đủ ; nếu vượt qua, sẽ càng trân trọng con hơn.”
“Còn đứa trẻ thì ? Tô gia gia nghiệp to lớn, đứa con do Mai thị để là trưởng tử trưởng tôn, chắc chắn kế thừa cơ nghiệp.”
Tạ Vân Phong gõ bàn, giọng nghiêm túc: “Nếu con sinh con gái thì , nhưng nếu sinh con trai thì khác gì con thứ ? Có sẽ thiệt thòi cho đứa bé ?”