Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 457: Thật sự không lạc quan chút nào!
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:29
Lượt xem: 167
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh sáng ban mai ló.
Tĩnh Bảo tỉnh dậy vì khát nước, gọi một tiếng: “A Man!”
Không ai trả lời, nàng đành gắng gượng trèo xuống giường rót .
Ấm cũng cạn nước, nàng lắc lắc mấy cái, gọi: “A Man!”
Vẫn chẳng ai trả lời.
Người ?
Tĩnh Bảo vén rèm bước , ngẩng đầu giật nảy , hét lên một tiếng: “Á!!”
Bên ngoài, A Man tóc tai rối bù, thừ bên mép giường, đôi mắt nàng chằm chằm.
“Hù c.h.ế.t !” Tĩnh Bảo ôm n.g.ự.c vỗ vỗ: “Ngươi ? Bị tà nhập ?”
“Hừ!” A Man khẩy một tiếng: “Uống rượu say mềm, cõng về, còn ai mới là kẻ tà nhập đấy!”
Tĩnh Bảo: “...”
Hôm qua nàng thật uống nhiều, chỉ là bước chút loạng choạng, Cố Trường Bình sợ nàng ngã, ban đầu đỡ tay, cõng nàng luôn.
Khi đó nàng còn tỉnh, vẫn với mấy câu vẩn vơ bên tai, về mí mắt nặng trĩu ngủ mất.
Mơ màng nhớ lúc đó đặt nàng lên giường, đắp chăn cho nàng, dặn dò A Man mấy câu mới rời .
“Hôm qua chuyện với Phó đại ca, rượu uống lúc nào chẳng , uống nhiều chút...”
“Gia cần giải thích với nô tỳ, gia uống với ai, để ai đưa về, đều là tự do của gia.” A Man hừ, đầu : “Nô tỳ chẳng là gì cả, chẳng qua chỉ là con nha đầu thô kệch dùng mấy lạng bạc mua về thôi.”
“Thì là đang giận ?” Tĩnh Bảo giờ mới nhận , bảo gọi trả lời, ấm cũng nước: “Ta gì ngươi? Chẳng chỉ uống nhiều mấy chén thôi ?”
“Chỉ uống nhiều mấy chén thôi ?”A Man bắt chước giọng nàng, giận dữ: “Gia uống nhiều mấy chén, nô tỳ lo thêm mấy phần. gia chỉ vui vẻ, từng nghĩ tới nô tỳ mỗi ngày ở trong phủ, bên trái lo, bên sợ ?”
Tĩnh Bảo ngơ ngác: “Ngươi sợ cái gì?”
A Man nghiến răng bật dậy: “Mỗi ngày búi tóc về, gia xem sợ gì?!”
Tĩnh Bảo: “...”
“Gia cởi đồ thì eo thon, chân dài, m.ô.n.g cong, Cố Trường Bình dù gì cũng là một nam nhân m.á.u nóng, thể nhịn nổi ?”
A Man đảo tròn mắt: “Cho dù nhịn , nhỡ gia sắc d.ụ.c xui khiến thì ?”
Ta... sắc d.ụ.c xui khiến?
Tĩnh Bảo trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy kinh hãi.
“Gia ơi là gia, xin bớt bớt chút ? Dù là căn nhà cũ ngàn năm bốc cháy cũng từ từ mà cháy, cháy mạnh quá, tất cả đều c.h.ế.t cả đấy!”
Nói tới đây, nước mắt A Man lã chã rơi xuống.
Trên đời việc gì là khó nhất?
Là nha cận của Thất gia! Khó còn hơn lên trời. hai ngày nay khóe mắt nàng nếp nhăn, buồn phiền c.h.ế.t mất thôi!
Tĩnh Bảo cuối cùng cũng hiểu vì A Man “tạo phản”, thì là lo nàng và tình cảm quá sâu khó kiềm chế.
Thật sự... lạc quan chút nào!
Tĩnh Bảo khản giọng quát thẳng: “Tiên sinh là hạng ? Ta là hạng ? Trong đầu ngươi ngày nào cũng nghĩ linh tinh cái gì ?!”
A Man: “Ta...”
“Sau rảnh rỗi thì bớt xem mấy bức xuân cung đồ , nếu buồn quá thì lấy mấy quyển xem tướng của ngươi xem , đoán chuẩn cũng , ít còn thanh lọc tâm hồn!”
A Man: “...”
Một lát , A Man đầu tóc bù xù, lúng túng chạy vội ngoài.
Hu hu!
Hết , xong , Thất gia nàng lén xem xuân cung đồ?!
“Còn nhà cũ bốc cháy?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-457-that-su-khong-lac-quan-chut-nao.html.]
Tĩnh Bảo uống một cạn nửa chén nguội, giận đến mức hừ hừ liên hồi.
Nàng với bao nhiêu ngày lành , dù “cháy” lên thì ?
Huống hồ!
Tiên sinh giữ lễ đối với nàng, ngoài ôm ôm hôn hôn thì chẳng gì khác cả!
Có điều...
Câu của con bé cũng lý, là một nam nhân khỏe mạnh tràn đầy sinh lực, mà thể nắm ngọc mềm trong tay mà động lòng?
Chẳng lẽ thực sự... chút ý nghĩ nào khác với nàng ?
...
Bị A Man ầm ĩ một trận, Tĩnh Bảo cũng còn tâm trí ngủ . Nàng sai Nguyên Cát chuẩn nước nóng, tắm rửa áo quần sạch sẽ, đó tự tay mở mấy hộp đồ Phó đại ca gửi tới.
Một hộp là đồ chơi trẻ con, một hộp là đồ ăn vặt, phân loại rõ ràng.
Tĩnh Bảo kỹ chỉ hộp đồ chơi: “Đem qua cho Tam cô nương, là Phó đại gia tặng chút đồ cho Nhất Ninh.”
“Dạ!”
Ăn xong bữa sáng, thấy vẫn còn sớm, Tĩnh Bảo bèn đến phòng của Tam tỷ.
Tĩnh Nhược Tụ khá hơn nhiều, đang tản bộ trong viện, thấy A Bảo đến lập tức bảo chuẩn bữa sáng.
“Tam tỷ đừng bận nữa, ăn !” Tĩnh Bảo đỡ nàng phòng, liếc mắt thấy hộp đồ vẫn đặt ở giữa chính sảnh, : “Sao còn cất ?”
“Chờ con bé tỉnh mang qua viện cho nó luôn.”
Tĩnh Nhược Tụ nhận lấy ly từ nha , đưa cho Tĩnh Bảo.
Tĩnh Bảo tiện tay đặt lên bàn , thấy bàn còn hai cuốn sổ sách, bèn : “Đây là sổ sách trong phủ ?”
“Ừ.” Tĩnh Nhược Tụ xuống bên cạnh: “Sau chuyện qua trong ngoài phủ, to nhỏ gì cũng để lo. Nếu bên lầu Ngoại Lâu việc, cứ giao , tuy vụng về nhưng cái để tâm, cứ yên tâm!”
“Là tỷ tỷ ruột của , tất nhiên yên tâm !” Tĩnh Bảo tươi: “Kinh thành còn mấy cửa hàng, ruộng đất trong trang viện cũng phiền Tam tỷ quản lý luôn. Sau khi mấy chuyện đấy, còn đầu tư thêm ít sản nghiệp khác ở kinh thành, đến lúc đó phiền Tam tỷ .”
Tĩnh Nhược Tụ hiểu, A Bảo là đang tạo việc cho nàng .
“Tháng là tháng năm, là tháng hung. Tam tỷ giúp vài túi bùa, gửi sang phủ Đại tỷ, Hầu phủ và phủ của .”
Tĩnh Nhược Tụ nghĩ ngợi: “Chữ túi bùa tự , chữ của tỷ coi .”
“Tất nhiên !” Tĩnh Bảo dậy, tới cửa : “Lễ Tết Đoan Ngọ của các nhà cứ chuẩn theo lệ cũ, riêng nhà họ Phó... khỏi cần gửi!”
Sắc mặt Tĩnh Nhược Tụ đổi, chỉ hộp đồ: “Người mới đưa tới đó!”
“Hôm qua Phó đại ca , sẽ tới nữa, đây là cuối cùng.”
Tĩnh Bảo sắc mặt Tĩnh Nhược Tụ, từ tốn tiếp: “Hắn như , chúng cũng nên , Tam tỷ thấy ?”
Tĩnh Nhược Tụ: “Ta cũng thấy thế.”
Nghe , Tĩnh Bảo mới yên tâm, phất tay, ngẩng đầu bước khỏi viện.
Tĩnh Nhược Tụ dõi mắt theo, chờ xa mới sang dặn nha Ngọc Hoài: “Khóa cái hộp đó .”
“Không mang cho tiểu cô nương nữa ạ?”
“Không mang nữa.” Tĩnh Nhược Tụ khẽ hít sâu: “Cữu cữu mua, mua... con bé thiếu mấy món đồ nhỏ đó. Với phận của , thêm một chuyện bằng bớt một chuyện.”
“Vâng.”
Ngọc Hoài gọi nha khiêng hộp , nhân tiện liếc trộm Tam cô nương một cái, thấy vẻ mặt nàng chút đổi mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
...
Tĩnh Bảo bước khỏi cửa hông, vịn tay A Nghiễn lên xe ngựa. Rèm xe vén lên, thấy bên trong sẵn, sắc đỏ lặng lẽ lan từ hai bên má nàng.
Mới sáng sớm thế ...
Sao đến ?