Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 456: Oán niệm của Triệu thị
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:28
Lượt xem: 178
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó phủ, nội viện.
Triệu thị đang tính sổ sách, chợt rèm cửa vén lên, một nha bước : “Đại phu nhân, đại gia về , nhưng là khác cõng về.”
“Cái gì?”
Thấy đại phu nhân giật , nha vội : “Tất cả là do nô tỳ rõ, đại gia là say rượu, nô tỳ sai nhà bếp nấu canh giải rượu .”
Triệu thị lúc mới thở phào: “Người ? Đang nghỉ ở ?”
“Thư phòng ạ!”
“Thư phòng thì mà nghỉ ngơi , mau đỡ phòng !”
Nha do dự, thôi bình thường đại gia say rượu đều nghỉ trong thư phòng.
“Ngẩn gì? Còn mau !”
“Dạ!”
Triệu thị vội vàng thu dọn sổ sách, xuống gương đồng, bắt đầu tô son điểm phấn.
Thời gian quả thật tàn nhẫn với phụ nữ, một khi qua tuổi ba mươi, làn da bắt đầu chảy xệ, hình sinh càng lỏng lẻo.
Phải thừa nhận, nàng già . Nếu trang điểm chút đỉnh, nàng thậm chí chẳng dám mặt đàn ông của .
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân lộn xộn.
Triệu thị vội dậy đón, chỉ thấy trượng phu của đang hai tiểu đồng dìu hai bên, loạng choạng đến.
“Mau! Mau đặt lên giường!”
Nàng đầu dặn nha mang canh giải rượu đến.
Hai tiểu đồng đặt đại gia lên giường, hành lễ với Triệu thị điều rút lui.
Triệu thị chờ ngoài cửa viện, đến khi nha bưng canh tới, bèn hiệu bà coi cổng khóa cửa , đuổi hết hạ nhân lui , lặng lẽ bước phòng.
Người đàn ông giường nhắm chặt mắt, ngáy khẽ. Thời gian dường như chẳng để chút dấu vết nào gương mặt , trái , còn khiến cử chỉ lời của bớt phần nông nổi, thêm vẻ trầm , chín chắn.
Thật là bất công, rõ ràng còn lớn hơn nàng hai tuổi.
Triệu thị đặt bát canh lên bàn nhỏ, cúi , nhẹ nhàng vuốt ve má đàn ông, dịu dàng gọi: “Đại gia, gia , canh giải rượu hâm nóng , uống vài ngụm ngủ tiếp, ngủ đêm cũng dễ chịu hơn.”
Mơ màng trong cơn say, Phó Thành Đạo gọi , cố mở mắt, rõ mặt là Triệu thị, bèn lập tức hất tay nàng , trở mặt , tiếp tục ngủ.
Tay Triệu thị cứ thế khựng giữa trung.
Tình trạng ... bắt đầu từ khi nào?
Nàng nhớ rõ từ khi Tứ phòng hòa ly, chỉ phòng nàng, mà còn cấm nàng chạm .
Trước mặt ngoài, vợ chồng vẫn ân ái như xưa; lưng , ánh mắt nàng lạnh lẽo vô tình.
.
Trước mỗi tháng ít nhất nửa thời gian nghỉ ở phòng nàng, trò chuyện về chuyện nhà, chuyện triều đình, chuyện con cái...
Sự rạn nứt bắt đầu từ khi lão Tứ cưới Tĩnh thị phủ.
“Nhược Tụ...”
Lời gọi khẽ bật từ miệng đàn ông khiến sắc mặt đoan trang của Triệu thị bỗng chốc tái nhợt.
Tĩnh thị phủ mãi mang thai, bọn nha tiểu đồng lưng xì xào nàng là con gà mái đẻ trứng.
Những lời vớ vẩn đó trượng phu nàng , tức giận mắng nàng quản nghiêm, trị nhà gì.
Nàng thật oan uổng!
Miệng là của , chẳng lẽ nàng thể bịt ? Huống hồ, chuyện nàng thể sinh con là sự thật!
Khi đó, nàng mơ hồ cảm thấy tình cảm khác thường với Tĩnh Nhược Tụ.
Từ lúc cảm giác đó, nàng lập tức bắt đầu để tâm chuyện.
Trên đời gì bí mật thật sự? Nhìn kỹ là thấy chồng nàng đầy sơ hở.
Đó là một sự phản bội trắng trợn!
Nàng sợ hãi đến c.h.ế.t khiếp, dám lớn chuyện, chỉ thể giả câm giả điếc mà âm thầm quan sát, đồng thời oán hận Tĩnh Nhược Tụ đến tận xương tuỷ.
Con tiện nhân! Dám quyến rũ chồng của ! Loại đàn bà như đáng dìm xuống ao c.h.ế.t đuối!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-456-oan-niem-cua-trieu-thi.html.]
Nào ngờ, nàng lén theo dõi suốt nửa năm, phát hiện động lòng chỉ là chồng nàng, còn đàn bà gì.
Phát hiện khiến nàng nhẹ lòng, trái càng khiến nàng hận Tĩnh Nhược Tụ hơn.
Sao nàng thể gì?
Đại gia rõ ràng xuất chúng như !
Biết bao phụ nữ mơ mà !
Nàng thậm chí thấy trái ý là bất kính, mà đàn bà thể thản nhiên ngơ chân tình của ?
Triệu thị sự oán hận là sai trái, cũng đáng hận là Phó Thành Đạo, nhưng là cha của con nàng, là gối đầu cùng giường, nàng thể hận đầu gối tay ấp của ?
Cho nên nàng chỉ thể hận nàng .
Hận nàng trẻ trung, hận nàng xuất cao quý, hận của hồi môn nhiều, tài sản riêng cũng nhiều... Hận mãi, nàng sinh một ý nghĩ điên cuồng hơn nữa...
Nàng bắt gian tại trận, cho thiên hạ đều thấy rõ bộ mặt thật của ả đàn bà giả vờ thanh cao , một con tiện nhân dâm đãng.
Triệu thị nhớ rõ ngày hôm đó, khi đại gia và đàn bà phát hiện đáy giếng, nàng mong cảnh tượng đó thể càng nhiều thấy càng .
Mở to mắt mà ! Con tiện nhân cấu kết với đại gia, dâm loạn vô sỉ!
Đáng tiếc, ai thấy tiếng nàng hét, ngay cả chồng Đinh thị cũng chỉ chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa .
Nàng thật sự hận!
lúc đó, ả tiện nhân Vệ di nương ngu xuẩn mang mấy thứ chứng cứ chẳng đến, sai nha tới chuyện thị phi, còn mặt Tĩnh Thành Hề thì cố tình châm dầu lửa...
Thế là nàng lập tức nảy chủ ý: Sao mượn tay Vệ di nương vạch trần chuyện , khiến ả đàn bà đó bại danh liệt?
Vậy là nàng diễn theo kịch bản do Vệ di nương sẵn, phối hợp “hát tuồng”, nhưng ngờ lúc then chốt nhất, Phó Thành Đạo bảo vệ đàn bà vô cùng chặt chẽ;
Càng ngờ Thất gia Tĩnh phủ chỉ khiến nàng hòa ly, mà còn giẫm đạp Phó Thành Hề và Vệ di nương xuống tận đáy bùn, cả đời thể ngóc đầu dậy.
Lúc đó nàng bắt đầu sợ.
Sợ chuyện kéo lên đầu , sợ trượng phu nhân cơ hội mà dứt khoát trở mặt. Cân nhắc nhiều , nàng chỉ còn cách giả câm giả điếc, hỏi nhắc.
Bề ngoài thì hề hấn gì, nhưng sự thật là gì?
Sự thật là ngay hôm , đàn ông rời kinh công vụ, mấy tháng về.
Người ngoài chỉ Phó đại gia tránh hiềm nghi, chỉ nàng , là tránh mặt nàng.
Vợ chồng hơn mười năm, nàng hiểu như lòng bàn tay, cũng hiểu nàng như , vạch trần là vì còn giữ thể diện cho , giữ chút tình nghĩa phu thê còn .
Nghĩ đến đây, trong lòng Triệu thị tràn đầy hối hận.
Lẽ nên nhịn, lẽ nên nhúng tay vũng nước đục . Không nàng, ả Vệ di nương ngu xuẩn cũng sẽ khiến chuyện bại lộ.
Bây giờ, còn khiến trượng phu lạnh nhạt với nàng.
Triệu thị thở dài, cởi áo khoác, thổi tắt đèn, trong chăn.
Yên lặng một lúc, nàng đ.á.n.h bạo dịch qua, tay chầm chậm đến bẹn đàn ông.
Bỗng nhiên đàn ông say rượu bật dậy, lắc đầu mạnh, rõ bàn tay là của ai, sắc mặt lập tức sầm xuống: “Ngươi gì?”
“...” Triệu thị hổ nhục nhã, mặt đỏ bừng.
Phó Thành Đạo hất chăn , đặt chân xuống đất, thở hổn hển mấy , mang cả giày, loạng choạng bước ngoài.
Nha bên ngoài thấy động tĩnh, vội khoác áo chạy : “Đại gia!”
Phó Thành Đạo hất tay đẩy nàng , đến cổng viện, kéo mạnh vài cái mở , giận dữ quát: “Mở cửa!”
“Đại gia, cửa khóa , ngài...”
“Ta nữa mở cửa!”
“Lưu ma ma! Lưu ma ma! Mau đến mở cửa cho đại gia!”
Một lát , cửa kêu “két” một tiếng mở.
“Đại gia, ngài chậm thôi...”
“Cút !”
Trong phòng, gương mặt Triệu thị vì tức giận mà méo mó, nàng phẫn nộ bật dậy, bước đến bên cửa sổ, ánh mắt tràn đầy oán hận.