Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 454: Phải sưởi ấm cả đời

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:25
Lượt xem: 198

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đa tạ đại phu!”

Ánh mắt Tô Bỉnh Văn như bốc lửa: “Theo ý nàng, nếu xứng đáng với nàng , thì chẳng nên cô độc suốt đời đến già ?”

“Đó là chuyện của ngươi!” Tạ Lan bằng ánh mắt xa cách: “Không liên quan gì đến .”

Bầu khí căng như dây đàn trong khoảnh khắc .

Tô Bỉnh Văn hổ giận dữ.

Tạ Lan dậy, bước đến mặt , ánh mắt nặng nề thẳng , sâu thẳm thấy đáy: “Bệnh của ngươi căn nguyên , mà ở con trai ngươi. Ngươi tìm cho nó một xứng đáng, , còn chút kiên nhẫn với trẻ con, là đại phu. Cho nên...”

“Cho nên cái rắm!” Ánh mắt Tô Bỉnh Văn lạnh lẽo: “Tạ Lan, đừng áp đặt suy nghĩ của nàng lên . Nếu tìm cho nó, đợi đến bây giờ, cũng chẳng cần tìm nàng. Ta vì nó, mà là vì chính bản , vì trái tim !”

Tạ Lan nhạt: “Nói , bây giờ trong lòng ngươi ?”

“Ta...” Tô Bỉnh Văn lòng trĩu nặng, ánh mắt lướt qua phụ nữ mặt, về phía nàng, trong lòng trăm mối rối ren.

“Xin , nàng vẫn còn trong lòng .”

Tô Bỉnh Văn từ bỏ, dứt khoát : “Mấy năm đầu nhớ da diết, mấy năm gần đây nhạt một chút, nhưng vẫn còn. Tạ đại phu, là mạo , cân nhắc đến cảm nhận của nàng. Xin , những lời coi như từng .”

Tạ Lan lạnh lùng hỏi: “Chưa từng gì?”

Tô Bỉnh Văn: “...”

Tạ Lan tiến thêm một bước, chỉ còn cách gang tấc, chằm chằm.

Ánh mắt ... nên hình dung thế nào đây?

Sắc bén như dao, như mổ phanh ngũ tạng của xem, bên trong là đen đỏ.

“Tô Bỉnh Văn.” Nàng nghiêm túc : “Lương y như cha . Tam bệnh của ngươi, sẽ chữa. chữa thế nào là do quyết định. Điều thứ nhất, tam môi lục lễ thể thiếu một món, thiếu món nào, thì tìm khác.”

“Nàng, nàng... nàng đang , cái gì?” Tô Bỉnh Văn kinh ngạc đến mức lắp.

“Điều thứ hai, khi thành , sẽ ở Tô gia hầu chồng dạy con. Ta vẫn sẽ về y quán nhà họ Tạ khám bệnh.”

“...”

“Điều thứ ba, mấy bà mai ba mối tầm thường, mối là Cố tiến sĩ.”

Tạ Lan nhẹ nhàng cụp mi mắt, dời ánh : “Ngươi về suy nghĩ cho kỹ. Nếu đồng ý, ba ngày mời Cố tiến sĩ đến cửa cầu hôn. Nếu , xin đừng đến tìm nữa.”

“Ta...”

“Có ai , tiễn khách!”

Tạ Lan dứt khoát xoay , chắp tay lưng bước đến bên cửa sổ, thêm nào nữa.

Tô Bỉnh Văn thở gấp.

Không đúng!

Không chỉ thở loạn, tim cũng đập loạn. Hắn chẳng lời nào, xoay bỏ chạy.

“Ôi, ngươi kiểu gì !”

“Không mắt !”

“Trông dáng việc như ch.ó .”

Tô Bỉnh Văn chẳng thấy gì. Lúc đầu đau như búa bổ.

Trên đời kiểu phụ nữ như , điều kiện rõ ràng rành mạch, để tự chọn.

Hắn... ... ...

Hắn thể chọn ?

...

Một lúc lâu , Tạ Lan chậm rãi bước khỏi phòng, gật đầu với thị nữ cận: “Gửi thư cho cha, bảo đến cầu hôn, xin ông hãy về sớm.”

Thị nữ ngẩn .

Cầu hôn?

Cầu hôn ai cơ?

Chắc chắn tiểu thư nhà .

Lẽ nào...

Là cầu hôn lão gia?!

...

Trong bếp, Tĩnh Bảo c.ắ.n một miếng trứng lòng đào, lòng đỏ trứng chảy dọc theo khóe miệng.

Cố Trường Bình đưa tay lau giúp nàng: “Thế nào?”

“Ngon lắm, mềm mịn vô cùng!”

Cố Trường Bình bật .

Hắn chỉ nấu mỗi món , còn học từ Tô Bỉnh Văn. Tô Đại gia tay dính nước lã, khi Mai phu nhân mang thai, thèm trứng lòng đào, lập tức học nấu từ đám hạ nhân.

Học xong thì tự đắc, khoe khoang khắp nơi. Cố Trường Bình nghĩ gì mà khó, lén học vài ngay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-454-phai-suoi-am-ca-doi.html.]

Lúc , chỉ mong một ngày thể tự tay nấu món đó cho Tô Uyển Nhi ăn.

“Chàng học khi nào ?” Tĩnh Bảo tò mò.

“Tối qua học cấp tốc đấy. Tiên sinh của nàng chỉ dạy học, còn thiên phú nấu nướng. Cho nàng chọn một món thích nhất, sẽ học nấu cho nàng ăn.”

Tĩnh Bảo đắc ý, nhướng mày trêu ghẹo: “Sao chỉ một món? Ít quá, thèm!”

“Ba món.”

“Sáu món!” Tĩnh Bảo mặc cả: “Nhỡ nhà khách, còn cái để khoe chứ. Nói cả bàn tiệc là nấu.”

“Ta là để nàng khoe khoang ?”

“Không thì nữa?” Tĩnh Bảo ngang ngược nhướng mày: “Trên đời mấy ai như , tự tay tóm . Không khoe cũng uổng!”

Cố Trường Bình sững , bật lớn, đến nỗi lông mày cong tít, đắc ý vô cùng.

Cô nàng thật cách vui!

“Gia!”

Tề Lâm mồ hôi đầm đìa chạy . Nụ của Cố Trường Bình kịp thu , khiến Tề Lâm bắt gặp vội cúi mắt xuống.

Thôi kệ!

Gia nhà vui thế, kẻ tên A Man nào đó châm chọc cũng đáng!

“Chuyện gì?”

Tề Lâm định mở miệng thì Tô Bỉnh Văn như cơn gió xông , túm lấy cổ áo Cố Trường Bình.

“Ngọc bội đó tặng ngươi. Chuyện giữa ngươi và Thất gia đều mắt nhắm mắt mở. giờ ngươi giúp một việc.”

Một câu dứt khoát khiến Tĩnh Bảo đỏ mặt: “Tô gia, đừng khó , gì cứ bảo giúp!”

Dáng vẻ bảo vệ của nàng khiến mắt Cố Trường Bình nóng lên.

“Ngươi giúp !”

Tô Bỉnh Văn siết chặt tay: “Chuyện chỉ Tử Hoài mới !”

“Làm gì?”

“Làm mối!”

Mặt Cố Trường Bình lập tức căng cứng : “Cho ai?”

“Ta và Tạ Lan.”

“Khi nào?”

“Bây giờ, lập tức, ngay tức khắc!”

Cả căn bếp nhỏ im phăng phắc như thể kim rơi cũng thấy.

Cố Trường Bình: “...”

Kiếp tạo quá nhiều cơ hội cho Tô Bỉnh Văn, nên gã mới sớm nhận cái của Tạ Lan.

Tĩnh Bảo: “...”

Tạ Lan từng định gả cho nàng, giờ do mối. Ý tưởng là của ai thế?

Tề Lâm: “...”

Tô Đại gia như nhà cũ bốc cháy, lửa còn mạnh hơn gia nhà nữa. Không thể đợi thêm phút nào!

...

Nhà cũ bốc cháy thật sự. Tô Bỉnh Văn kéo Cố Trường Bình ngay. Trước khi , với Tĩnh Bảo: “Trái tim là cục đá, ngươi thể ấm thì là bản lĩnh của ngươi. Ta cầu gì khác, chỉ mong ngươi đừng chỉ ủ một lúc, hãy ủ cả đời!”

Tĩnh Bảo cho đến khi nhã gian ở lầu Ngoại Lâu, vẫn còn nhớ mãi câu .

“Thất gia, mì đến .”

Tĩnh Bảo hồn, dặn A Nghiễn: “Ăn xong bát mì sẽ ngủ một giấc ở đây. Gần đến giờ thì gọi dậy.”

A Nghiễn quầng thâm mắt Thất gia, gật đầu lui .

“Khoan !”

“Thất gia còn dặn gì?”

“Từ nay, mồng một và mười lăm hằng tháng, mang ba món mặn một món canh đến y quán nhà họ Tạ cho Tạ Lan. Nói là do Tô đại gia sai.”

“Gia định ?”

“Giúp Tô đại gia theo đuổi vợ!”

A Nghiễn: “...”

Thất gia thật lo chuyện bao đồng, khiến chẳng gì.

Thất gia lo chuyện bao đồng ăn xong mì, vật lên ghế tre ngủ một giấc trời long đất lở. Nếu nhờ A Nghiễn gọi, e là còn ngủ tiếp.

Rửa mặt sạch sẽ xong, xuống uống vài ngụm , thì Phó Thành Đạo đúng lúc bước nhã gian.

 

Loading...