Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 451: So là so chuyện lớn nhỏ
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:05:22
Lượt xem: 191
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm dần khuya.
A Man kéo một chiếc ghế đẩu nhỏ, cổng viện, hai khuỷu tay tựa lên đầu gối, hai tay chống cằm, mắt chằm chằm con đường lát đá xanh phía , chớp lấy một cái.
Lúc , cầm đèn lồng tới gần.
“Thất gia?” Nàng bật dậy.
“A Man tỷ, là !”
Nguyên Cát thở dài: “Tới phía xem , vẫn về.”
A Man phịch xuống, Nguyên Cát khó hiểu hỏi: “Gia là quan chức, xã giao bên ngoài là chuyện bình thường mà, A Man tỷ đang lo gì ?”
Hiểu cái rắm !
A Man bực bội mắng thầm trong bụng: Ta lo lắng còn nhiều hơn thế .
Có Cố Trường Bình ức h.i.ế.p ?
Hai gặp như củi khô gặp lửa bén ?
Nếu nhịn , lỡ chuyện đó thì ?
Lỡ m.a.n.g t.h.a.i thì bây giờ?
Có tiếng bước chân vang lên, A Man ngẩng đầu đến, lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Thất gia, cuối cùng ngài cũng về !”
Tĩnh Bảo gặp chuyện vui nên tinh thần phấn chấn, gương mặt tươi : “Sao còn ngủ?”
A Man kêu gào trong lòng: Thất gia, ngài đang yêu đương đến ngốc luôn , chủ tử còn về, nô tỳ dám ngủ khò ?
“Nô tỳ đang đợi Thất gia mà!”
A Man đón lấy đèn lồng, liếc mắt hiệu với Nguyên Cát, lập tức chuẩn nước trong phòng tắm.
Tĩnh Bảo phòng, A Man bước tới hầu hạ. Khi gỡ mũ quan xuống, tay nàng khựng , búi tóc do nàng chải lúc sáng.
A Man cố gắng để suy nghĩ lung tung, nhưng thể nghĩ: hôm qua Thất gia về cũng như thế .
Nam nữ hẹn hò, trong cảnh nào mà gỡ cả trâm cài?
Trong đầu A Man hiện một cảnh tượng: Cố Trường Bình gỡ trâm tóc của gia, từ từ đè ngài xuống...
“Con nha đầu ngẩn ngơ gì ?”
Tĩnh Bảo mặc mỗi chiếc áo mỏng trắng, gương đồng: “Trong nhà hôm nay chuyện gì ?”
A Man hồn, vội : “Cũng một chuyện lớn ạ. Phủ Lâm An gửi thư đến, đặt ngay bàn của gia. Quà Tết Đoan Ngọ cũng gửi cùng, đầy nửa thuyền.”
“Nhiều ? Đều là gửi ?” Tĩnh Bảo ngẩn .
“Các phòng trong tộc đều gửi. gia đỗ Thám hoa, đang việc ở Hàn Lâm viện, gửi quà tất nhiên cũng nhiều, mà quà cũng dày hơn.”
“Thế sự là .”
Tĩnh Bảo dậy phòng tắm: “Không cần ngạc nhiên, nhận lấy là . Lễ hồi đáp thế nào, ngươi bàn với Tam cô nương. Bây giờ thể tỷ khá hơn, để rảnh dễ sinh bệnh.”
“Vâng!”
A Man theo , cởi luôn chiếc áo trong cho gia, ánh mắt len lén từ xuống một lượt.
May quá, may quá!
Không thấy vết bầm tím nào, xem hai ...
Không đúng!
Lỡ Cố Trường Bình nhẹ tay thì ?
Nghĩ đến đây, da đầu A Man run lên, vội kéo ghế thùng gỗ, bắt đầu gội đầu cho Thất gia.
Vừa gội, trong lòng xoắn xuýt: mới nhắc nhở Thất gia một cách uyển chuyển đây?
*
Cố phủ, phòng tắm.
Tề Lâm thứ 88 khóe miệng chủ tử cong lên trong chậu nước, trong lòng dâng lên tiếng thở dài bi thương:
Gia ơi là gia, ngài dù cũng là dạy học, lớn hơn Thất gia vài tuổi, cao lớn hơn, thể ...
Cứu mạng với!
Tiếng kêu cứu trong lòng Tề Lâm xuất phát từ một câu của Thất gia với chủ tử nhà : Muốn bắt nạt thế nào đây?
Đây chẳng nghĩa là... chủ tử nhà mới là ở bên ?
Sao thể như ?
Tề Lâm nghĩ nát óc cũng hiểu nổi.
Chợt một ký ức ùa về: hôm đó khám ở kỳ thi mùa thu, Thất gia mơ hồ để lộ “hàng khủng”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-451-so-la-so-chuyen-lon-nho.html.]
Thì , giữa đàn ông với , là so... lớn nhỏ!
Tề Lâm tâm như tro tàn, đưa tay che mặt.
Từ nay về , còn mặt mũi nào gặp Tĩnh gia nữa, nhất là cái cô hầu tên gì nhỉ... A Man.
Nàng chắc chắn sẽ dùng ánh mắt kênh kiệu liếc , khóe môi nhếch lên đầy chế giễu: Nhìn , chủ tử nhà mới là ở !
Tề Lâm len lén liếc Cố Trường Bình qua kẽ tay, trong lòng nghẹn ngào tới cực điểm, buột miệng c.h.ử.i thầm:
Mẹ kiếp, đúng là chí khí!
“Còn ngẩn gì thế, Tề Lâm!”
Cố Trường Bình dường như nhớ điều gì, đột nhiên hỏi: “Sổ sách trong nhà còn bao nhiêu bạc mặt thể dùng?”
Tề Lâm đếm đếm ngón tay: “Bẩm gia, còn gần một vạn lượng.”
“Ừ, đủ .”
“Gia định...?”
Cố Trường Bình mặt nước, : “Ta và nàng định tình, tất nhiên tặng chút tín vật cho dáng, ngày mai ngươi mang theo năm nghìn lượng ngân phiếu.”
Lúc Tề Lâm còn mắng “ chí khí” nữa, mà mắng: phá gia chi tử!
Bị đè còn tặng quà, gia ơi là gia, ván cược ngài lỗ lớn !
*
Hôm , ngày nghỉ.
Xe ngựa đợi cổng Tĩnh phủ từ sáng sớm.
Có chuyện thể đợi, cũng chuyện thể đợi. Huống hồ thời gian càng lúc càng gấp, Cố Trường Bình đợi nổi nữa.
Tĩnh Bảo vội vội vàng vàng rời phủ, lúc lên xe lòng còn mang chút oán giận.
Tối qua lúc chia tay, hai hẹn, trưa cùng đến lầu Ngoại Lâu ăn cơm, cùng trải qua buổi chiều, tối nàng mời Phó Thành Đạo, cần chạy qua chạy .
Ai ngờ, nàng mở mắt thấy A Nghiễn tới bẩm: đợi ở cổng.
Hại nàng kịp ăn sáng, chỉ kịp khoác đại bộ đồ lập tức chạy . Vốn dĩ nàng định ăn sáng với Tam tỷ, trò chuyện tâm sự một chút.
“Ta tỉnh dậy nghĩ, chắc đợi nổi tới trưa nên tới .”
Cố Trường Bình đưa tay vén tóc mai nàng tai, dịu dàng : “Giờ mới hiểu, thế nào là một ngày gặp như cách ba thu. Không trách chứ?”
Trách ?
Tĩnh Bảo ngớ ngẩn, nào còn chút giận dỗi nào.
Xe ngựa mấy chục trượng, nàng mới hồn, khẽ thở dài trong lòng... Bị nắm chặt thế , đây?
“Giờ chúng ?” Nàng hỏi.
“Đến sẽ .”
Cố Trường Bình cúi đầu mắt nàng, khẽ: “Nếu đường nhàm chán, chúng thể vài chuyện thú vị.”
Lại nữa ?
Lông mày Tĩnh Bảo giật mạnh, mặt đỏ bừng.
Cố Trường Bình: “Ví dụ như... xem tối qua mất ngủ , nhớ ?”
Tĩnh Bảo: “...”
Cố Trường Bình: “Ta thì cả đêm ngủ .”
Tĩnh Bảo: “...”
Nàng ôm lấy n.g.ự.c đang đập thình thịch của , nghĩ: Cứ như thế mãi, sớm muộn cũng sẽ c.h.ế.t vì hồi hộp mất.
Sau cổng Tiệm Cẩm Thạch, ông chủ Tô Bỉnh Văn khoanh tay, ánh mắt Cố Trường Bình đỡ xuống, sắc mặt sượng sùng.
Ông ngủ từ tối qua, ngờ tên nhóc sai Cố Dịch mang thư tới, bảo sáng sớm hôm đợi ở cửa tiệm Cẩm Thạch, là khách quý sẽ đến.
Còn dặn kỹ: tránh hết những liên quan, khách quý mặt mỏng, thích gặp lạ.
Khách quý... là Thám hoa lang???
“Tô gia, chào buổi sáng!” Tĩnh Bảo cung kính chắp tay hành lễ.
“Thất gia, chào buổi sáng!”
Tô Bỉnh Văn đáp lễ, ánh mắt liếc Cố Trường Bình: Tên nhóc , chuyện gì đây?
Cố Trường Bình như thấy, nắm tay Tĩnh Bảo dắt trong.
Tĩnh Bảo mơ cũng ngờ, dám nắm tay nàng mặt Tô gia. Nàng vùng mấy , tim bắt đầu đập thình thịch.
Phía , Tô Bỉnh Văn dụi mắt liên tục, dụi tiếp: sai, hai đang nắm c.h.ặ.t t.a.y , còn là mười ngón đan xen.