Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 45: Không an phận
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:10:09
Lượt xem: 254
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo giường mà chợp mắt, tâm trí lặng lẽ về với Cố Trường Bình.
Nếu nàng nghĩ sai, thì trong phiên thẩm vấn ngày hôm qua, mỗi mở miệng đều những lúc mấu chốt, đều là âm thầm mặt che chở cho nàng.
Chỉ là câu cuối cùng “Cách cái c.h.ế.t chẳng còn xa” khiến nàng hiểu nổi.
Tĩnh Bảo chậm rãi xoa huyệt thái dương.
Tại một câu như thế?
Câu rốt cuộc ẩn ý gì?
Tĩnh Bảo nghĩ mãi , cuối cùng mệt quá ngủ .
...
Tại thư phòng Cố phủ.
Một ngọn đèn mờ như hạt đậu.
Cố Trường Bình từ phòng tắm bước , áo quần trong ngoài mặc chỉnh tề, mái tóc dài vẫn còn nhỏ giọt nước, để lộ nửa bờ n.g.ự.c rắn chắc.
Từ phía , Tề Lâm cầm khăn bông tiến lên giúp lau tóc. Cố Trường Bình thuận tay cầm lấy quyển sách bên cạnh, một lúc lâu mà chẳng lật nổi một trang.
Tề Lâm thấy chủ tử vẻ yên, bèn lên tiếng: “Gia tâm sự ?”
Cố Trường Bình đặt sách xuống, suy nghĩ một lát : “Ngươi lấy đống áo quần trong phòng tắm mang đến đây.”
Tề Lâm lấy lạ: “Gia lấy quần áo bẩn gì?”
Cố Trường Bình đóng sách : “Ngươi mang tới sẽ .”
Một lúc , Tề Lâm xách đống đồ ướt sũng bước , lẩm bẩm: “Quần áo gì mà như ngâm trong nước , nặng trịch.”
“Lục trong xem gì .”
Tề Lâm thò tay , moi một mảnh đá nhọn. Đặt ánh đèn, thể thấy vẫn còn vết m.á.u loang lổ.
“Gia?” Hắn kinh ngạc thốt lên.
Cố Trường Bình dùng tay chấm ít nước , lau vài chỗ máu, đó đưa lên mũi ngửi, bật nhạt: “Đây m.á.u , là m.á.u súc vật.”
Tề Lâm kinh ngạc: “Gia nhặt ở ?”
Cố Trường Bình trả lời: “Phía vườn Quốc Tử Giám.”
Tề Lâm mặt đầy hoang mang: “Chuyện …”
Cố Trường Bình ném viên đá xuống bàn, hỏi: “Kẻ mà Tĩnh Thất gia đưa Quốc Tử Giám là ai?”
Tề Lâm ngẫm nghĩ: “Tĩnh Thất gia đưa theo hai , một là A Nghiễn, hầu cũ, một là mới tên Nguyên Cát.”
Mấy hôm nay còn cố ý tránh mặt A Nghiễn vì sợ nhận là đưa thư đêm nọ đến Tĩnh phủ.
Người mới ?
Cố Trường Bình chau mày hỏi tiếp: “Nguyên Cát trông thế nào?”
Tề Lâm nhớ : “Ta chỉ thấy thoáng qua vài , trông yếu ớt nữ tính, giống như đàn bà, một cái thấy hợp mắt.”
“Bốp” viên đá rơi xuống bàn, ánh mắt Cố Trường Bình trở nên u tối, lạnh lẽo : “Ta , kẻ đó an phận.”
Cái… cái gì…
Tề Lâm nhắm mắt, trong lòng thầm kêu: Xong đời thật !
Thì “kẻ đó” trong miệng Gia là Tĩnh Thất gia.
Sao là y nữa?
Tề Lâm trong lòng dâng lên một dự cảm lành nhưng mãnh liệt, chẳng lẽ Gia vì tiểu thư Tô phủ từ chối nên… bắt đầu hứng thú với đàn ông?
Hắn len lén liếc sắc mặt Cố Trường Bình, dè dặt hỏi: “Gia, Tĩnh Thất gia an phận là ?”
Cố Trường Bình khoát tay: “Chuyện cần ngươi , nghỉ .”
Không cần ?
Tề Lâm như giữa gió lốc.
Hắn và Gia đồng sinh cộng tử, ăn cùng ngủ cùng, cũng , xưa nay từng giấu giếm điều gì. Cớ đến chuyện của Tĩnh Thất gia thì “ cần ”?
Trong lòng nghẹn khuất, mà bước một đầu ba .
“Tề Lâm!”
Cố Trường Bình gọi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-45-khong-an-phan.html.]
Tề Lâm mừng rỡ: “Gia, việc gì dặn?”
“Ngươi sang Tô phủ báo một tiếng, bảo mấy hôm nay Quốc Tử Giám bận rộn, tạm thời rảnh gặp mặt, để hẵng .”
Mặt Tề Lâm ngay lập tức xìu xuống như quả bóng xì .
Đợi , Cố Trường Bình đến bên cửa sổ, đẩy tung cánh cửa .
Đêm khuya, chỉ còn lờ mờ bóng cây ngoài sân.
Hắn còn nhớ rõ đời , cái c.h.ế.t của Thạch Thuấn cũng là c.h.ế.t bất đắc kỳ tử, hơn nữa vô cùng kỳ dị.
Khi phủ Tuyên Bình Hầu tịch thu, bộ phủ rơi tay Thạch Thượng thư, y tiện tay đưa cho con út biệt viện.
Thạch Thuấn bèn đưa hết đám nam sủng, kỹ nam đến phủ ở, ngày đêm phóng đãng.
Một đêm trăng tròn, y nổi hứng, dắt theo một tiểu quan mới mua dạo trong phủ. Đến gần tiểu am thì gặp hồn ma Tứ tiểu thư, sợ hãi bỏ chạy, vấp thứ gì đó, cả ngã lên cành cây khô chĩa lên trời.
Bị cành cây xuyên thẳng từ lên, c.h.ế.t vì mất máu. Mà tên tiểu quan cùng y, đêm đó lập tức biệt tăm biệt tích.
Hình bộ điều tra hồi lâu manh mối, cuối cùng đành tuyên bố là ma nhập.
Sau , nhà họ Thạch cũng tịch biên, thấy tiểu quan mất tích trong đám đông xem náo nhiệt, bên cạnh còn Tĩnh Thất gia, cả hai đang cúi đầu chuyện.
Đời là , đời cũng chẳng khác gì.
Cái c.h.ế.t của Thạch Thuấn, chỉ sợ thể tách rời .
Cố Trường Bình bỗng nhớ trong nội đường hôm , khi đôi tay chạm tay , lạnh lẽo, mềm mại, trơn nhẵn như xương.
Một đôi tay như , chẳng hề sợ dính m.á.u của kẻ ác...
Trên khuôn mặt ôn hòa nho nhã của Cố Trường Bình, bỗng hiện lên một nét hiếu kỳ khó hiểu.
Nàng như thế nào ?
Cố Trường Bình lâu trong đêm tối.
...
Ngày hôm , quả nhiên Hình bộ phái đến hiện trường điều tra.
Mấy vị quan sai tới cả nửa ngày, vẫn chẳng tìm gì. Chiều đến, đổi sang một nhóm khác, kết quả vẫn công cốc.
Ngay khi của Hình bộ rời , Cố Trường Bình lập tức ba việc.
Việc thứ nhất: lệnh phong tỏa bộ hậu viện, cấm tất cả giám sinh tự tiện , ai trái lệnh lập tức đuổi khỏi Quốc Tử Giám.
Việc thứ hai: triệu tập bộ giáo quan để bàn bạc việc xử phạt hai là Tĩnh Bảo và Lỗ Bình Định, lấy lý do tuy Thạch Thuấn c.h.ế.t trực tiếp vì họ, nhưng ít nhiều đều liên can. Mà liên can, thì nhất định xử lý.
Các giáo quan bàn bạc suốt một canh giờ, cuối cùng quyết định xử theo lệ cũ. Kết quả, cả hai đều đình chỉ học.
Tĩnh Bảo phạt bảy ngày, hình phạt là chép sách, tội danh “giao du riêng tư”.
Lỗ Bình Định nặng hơn, mười ngày đình học, còn đ.á.n.h hai mươi thước lòng bàn tay.
Việc thứ ba: đích dẫn theo giám thừa Thẩm Trường Canh và vài vị bác sĩ đến Thạch phủ phúng viếng khuất.
Trận thế như , dĩ nhiên chẳng giấu thiên hạ.
Chỉ trong nửa ngày, cả thành Trường An đều con trai út nhà Thạch Thượng thư c.h.ế.t một cách ly kỳ.
Những kỹ nữ, tiểu quan từng y giày vò khi tin , lập tức gom tiền mời văn sĩ tài chuyện thành truyện “nữ quỷ báo thù”, thuê kể tại các tửu lâu, quán.
Tin đến tai Tuyên Bình Hầu gia, ông kinh hãi đến ngã phịch xuống ghế Thái sư, hồi lâu nên lời.
Sau khi trấn tĩnh , ông bèn sai gọi đứa con trai út là Lục Hoài Kỳ đến.
Lục Hoài Kỳ mặt cha, phần rụt rè: “Cha cho gọi con chuyện gì?”
“Tĩnh Bảo Quốc Tử Giám, nhất định thi cử quan, là tiền đồ. Con cùng tuổi với nó, nên thường qua học hỏi. Không mong vinh hiển như nó, nhưng cũng tiến .”
Tuyên Bình Hầu gia vuốt râu : “Đến ngày rằm Quốc Tử Giám nghỉ, con hãy đích đón nó về phủ chơi một hôm.”
Lục Hoài Kỳ mừng rỡ khôn cùng.
Không hiểu từ ngày Tĩnh Bảo Quốc Tử Giám, hồn phách như cũng cuốn theo, ngày nào cũng lo lắng: ăn đủ , ấm , bắt nạt … cứ như trúng tà.
Giờ thì , ngay cả cha cũng dặn thiết với Tĩnh Bảo, chẳng cần lén lút trèo tường thăm nữa.
Lục Hoài Kỳ vui vẻ về, Tuyên Bình Hầu gia gọi chính thất là Tôn thị đến, trong lời ngầm bày tỏ ý định cưới Tĩnh Bảo về con rể.
Tôn thị sinh các nàng con gái đều gả cả, trong phủ chỉ còn mấy đứa con của , đứa nào cũng diện mạo đoan trang.
Giờ thì chọn đứa nào đây?
Tôn thị bỗng cảm thấy hối hận vì ngày xưa sinh thêm vài đứa con gái nữa. Người như Tĩnh Bảo, đúng là lựa chọn lý tưởng để gả con gái cho.