Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 449: Thất gia đồng ý đánh cược
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:57
Lượt xem: 214
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong hộp thức ăn ba món mặn, một món canh, còn cả một đĩa thịt vải bóc sạch bóng loáng, trong suốt như ngọc.
“Tề Lâm , cơm canh là do đầu bếp chuẩn , nhưng đĩa thịt vải là do...”
A Nghiễn liếc trộm sắc mặt Thất gia, điều mà ngậm miệng .
Cho nên!
Đây là điều gọi là “yêu thương nàng cho tử tế” ?
Tĩnh Bảo phịch xuống ghế, móng tay bấm sâu lòng bàn tay, bộ sự kiên cường gắng gượng từ đến giờ lập tức sụp đổ.
Mới chỉ giao đấu một với thôi, thua tơi bời thế ...
“Cố Trường Bình!”
Tĩnh Bảo mệt mỏi nghĩ: Ta ghét ngươi c.h.ế.t !
Sao ngươi thể đối xử với như thế?
Sao chỉ một đĩa thịt vải thôi mà ngươi khiến dễ dàng khuất phục như chứ!
“A Nghiễn!”
“Gia còn dặn dò gì nữa ạ?”
“Bảo Tề Lâm chuyển lời giúp .”
Tĩnh Bảo loạng choạng dậy, chậm rãi thở một : “Nói với : Thất gia đồng ý đ.á.n.h cược !”
Đời ngắn ngủi, cuối cùng cũng sẽ mất hết thứ. Ai chẳng đang sống vì hôm nay, chờ đợi ngày mai?
Ngày mai sẽ thế nào? Là trời quang nắng , âm u mưa gió; là bình an vui vẻ, đau khổ bất an, ai .
Đã , thì chờ đợi còn nghĩa lý gì?
Cha, , chị!
Con chỉ mong đời một sống là chính , yêu một , theo đuổi một giấc mơ, nắm lấy hạnh phúc mắt.
Cho dù hạnh phúc chỉ kéo dài vài năm thôi, cũng đủ !
Tại Quốc Tử Giám, dạy xong tiết, Cố Trường Bình kẹp sách rời khỏi lớp. Vài giám sinh chạy theo định hỏi bài, như thấy, bước càng lúc càng nhanh.
Giám sinh A: “Sao Cố Tiến sĩ chẳng thèm để ý tới ai thế?”
Giám sinh B: “Nghe đây như .”
Giám sinh C: “ đấy, đối với năm của Suất Tính Đường còn tử tế lắm mà!”
Giám sinh A: “Thiên vị cũng đến mức như chứ? Ta cũng là học trò của mà, còn tử nữa!”
Giám sinh B: “Mơ mộng thôi, Cố Tiến sĩ , đời sẽ thu tử nữa.”
Giám sinh C: “Năm hổ tướng của Suất Tính Đường e là sẽ trở thành giai thoại cuối cùng của Quốc Tử Giám mất thôi.”
Giám sinh A: “Hu hu, bây giờ chỉ c.h.ế.t cho !”
Giám sinh B và C đồng thanh: “C.h.ế.t !”
Cố Trường Bình về viện của mà rẽ sang chỗ Thẩm Trường Canh.
Trong viện còn hai tiến sĩ khác sống cùng, chuyện việc đều bất tiện. Nếu buổi chiều còn một tiết, phủi tay bỏ luôn .
Thẩm Trường Canh thấy đến, chỉ tay bức thư bàn.
Cố Trường Bình liếc chữ phong bì nhận là do Ôn Lư Dụ gửi tới.
Mở thư kỹ, cất thư lòng, hạ giọng : “Mấy tiệm ngân trang và cửa hàng ở phía nam khai trương .”
“Làm ăn thế nào?” Thẩm Trường Canh hỏi.
“Nhờ mối quan hệ của Đoạn Cửu Lương ở phủ Lâm An, bên đó khả quan. Phủ Tô Châu với Kim Lăng thì yếu hơn.”
Cố Trường Bình đưa tay chấm nước , một dãy con lên bàn.
Thẩm Trường Canh trợn tròn mắt: “Mẹ kiếp, mà còn gọi là yếu ? Cả đời ông đây từng tới con bạc nhiều như !”
Ánh mắt đen thẳm của Cố Trường Bình liếc sang: “Một khi chiến sự nổ , quân lương cho hàng vạn binh sĩ, cỏ khô cho ngựa, bạc chỉ như muối bỏ bể, còn xa mới đủ.”
“Thật sự sẽ đ.á.n.h ?” Thẩm Trường Canh thở dài.
Ngón tay Cố Trường Bình khựng , cuối cùng đáp. Thẩm Trường Canh loại non nớt, hỏi chỉ vì trong lòng thiếu tự tin.
Y nét mặt của Cố Trường Bình, hỏi: “Cho lời thật lòng, thái bình còn kéo dài bao lâu?”
“Ít thì hai ba tháng, nhiều thì một hai năm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-449-that-gia-dong-y-danh-cuoc.html.]
Cố Trường Bình dừng một lúc, tiếp: “Lần Hoàng thượng tay với cả ruột của Thập Nhị lang, ý tứ ‘gõ núi dọa hổ’ quá rõ ràng. Gần đây Hộ bộ với Binh bộ đều động tĩnh, Hoàng thượng lo xa tính . Giờ chỉ còn đợi một cơ hội hợp lý để tay thôi.”
“Vậy bên Ôn Lư Dụ đẩy nhanh tiến độ!”
Thẩm Trường Canh nghĩ một lát, : “Thêm hai tháng nữa lúa chín . Nghe bảo năm nay phía nam mùa màng khá lắm.”
“Hắn sẽ thu lương ở phía nam , quá lộ liễu.”
Cố Trường Bình đang định thêm, chợt tiếng bước chân ngoài cửa, lòng thoáng căng lên. Thấy bước là Tề Lâm, mới thở phào.
Tề Lâm liếc Thẩm Trường Canh chủ tử nhà , cố lấy can đảm: “Bẩm gia, đồ đưa đến tay Thất gia . Thất gia một câu gửi cho gia.”
Cố Trường Bình hiệu tiếp.
“Thất gia : Hắn đồng ý đ.á.n.h cược!”
Cố Trường Bình sững trong chốc lát, bưng chén lên uống, che giấu nụ nơi đáy mắt.
Tiếc là đôi mắt như bay lên, như én xuân xẻ đuôi, giấu nổi? Thẩm Trường Canh mắt tinh lập tức phát hiện: “Ngươi gì ? Cái gì mà đồng ý đ.á.n.h cược?”
“Ngươi cần hiểu!”
Cố Trường Bình đặt chén xuống, tới cửa, ngoái đầu , ánh mắt đầy ẩn ý: “Ta thấy chỉ bên Ôn cần gấp rút, bên cũng khẩn trương thôi.”
Chắc chắn !
Tạo phản chuyện đùa, cái đầu còn treo bên hông đấy!
Thẩm Trường Canh gật gù đồng tình.
Gật xong thấy đúng lắm!
Tên nhãi sắc xuân phơi phới từ lông mày đến khóe mắt, tạo phản gì mà tạo cả mùa xuân?
Lúc Thẩm Trường Canh mới chợt hiểu một chút, tên khốn là chuyện giữa với Tĩnh Văn Nhược chứ gì!
Tiếng chuông tan vang lên, Tĩnh Bảo cố tình lê lết thật chậm.
Tốc độ của Tiền Tam Nhất vẫn nhanh như bay, dọn dẹp xong xuôi, cao xuống nhạt: “Tiểu Tĩnh Thất, đừng giả bộ nữa. Nể tình nửa đĩa vải đó bụng , ngươi cứ xem là mù là điếc cũng . điều, chúng cần cho rõ.”
Tĩnh Bảo bóc trúng tâm tư, gượng : “Rõ gì cơ?”
“Ta và hai từ nhỏ lớn lên cùng . Một theo đuổi ngươi ; một thì theo đuổi .”
Tiền Tam Nhất nghiến răng dậm chân, vứt luôn cả mặt mũi: “Ta hy vọng ngươi hãy bù đắp hết tất cả áy náy dành cho hai họ cho !”
Tĩnh Bảo: “...”
Tiền Tam Nhất xòe tay: “Bớt nhảm, ba trăm lượng bạc phí bịt miệng.”
Tĩnh Bảo: “...”
Tĩnh Bảo: “Dựa ?”
“Chỉ cần cho : đưa đưa?”
Giọng Tiền Tam Nhất bỗng mang theo tiếng nghẹn ngào: “Không đưa, sẽ lóc với cả hai họ. Hỡi Thanh Sơn và Mỹ Nhân của ơi, phận các ngươi khổ thế ...”
“Đưa, đưa, đưa!”
Tĩnh Bảo móc một tờ ngân phiếu.
Mắt Tiền Tam Nhất sáng rỡ, định giơ tay đón thì Tĩnh Bảo rụt tay : “Giả câm giả điếc?”
Tiền Tam Nhất gật đầu lia lịa: “Tất nhiên!”
“Không phá rối, gây chuyện?”
“Chắc chắn!”
“Không bênh vực Cao Triều, Từ Thanh Sơn nữa, về phía ?”
“Kiên định về phía ngươi.”
“Không hé nửa lời với bất kỳ ai, nếu lỡ miệng thì ?”
Tĩnh Bảo chằm chằm .
“Nếu lỡ lời, thì cứ để tên khốn đó lừa thêm ba trăm lượng nữa .”
Tĩnh Bảo ngẩn : “Tên khốn đó là ai?”
“Ngươi cứ yên tâm mà yêu đương với nhà ngươi , đừng quan tâm mấy chuyện vặt vãnh .”
Tiền Tam Nhất nhân lúc nàng còn sững sờ, chộp lấy ngân phiếu, dang tay ôm chặt lấy nàng một cái: “Tiểu Tĩnh Thất, cố lên nhé, cố mà giành lấy vị trí ở phía .”