Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 447: Mưu tính của Trạng nguyên

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:55
Lượt xem: 197

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Trường Bình gỡ tay nàng khỏi mắt, thấy trong mắt ánh lên những giọt lệ lấp lánh, tim khẽ se .

“A Bảo, hãy để yêu thương nàng vài năm.”

“Vài năm thì ?” Tĩnh Bảo .

Cố Trường Bình trầm ngâm một lúc, siết tay nàng trong lòng bàn tay : “Chuyện còn xa lắm, đừng nghĩ tới nữa.”

Tĩnh Bảo ấp úng: “Ngươi... ngươi đúng là lưu manh!”

“Ừ!” Hắn gật đầu: “Nếu thành công, sẽ lưu manh cả đời; nếu thành, nàng hãy thu xác cho .”

“Cố Trường Bình, ngươi im !” Tĩnh Bảo thể nổi câu đó.

Hắn kéo nàng , đặt nàng lên đùi , gỡ mũ quan của nàng ném sang một bên, nhẹ nhàng rút cây trâm tóc nàng .

Mái tóc đen như thác đổ xuống vai.

Tĩnh Bảo hổ đến mức đẩy .

Bàn tay Cố Trường Bình trượt xuống, dừng nơi cổ nàng, trán chạm trán: “A Bảo, đ.á.n.h cược một ?”

Trong lòng Tĩnh Bảo rối như tơ vò.

Cược đàn ông mắt ở ngay trong tầm tay, thứ nàng đặt cược là trái tim , để đổi lấy niềm vui trong khoảnh khắc. Thành

bại của cũng là thành bại của nàng.

Không cược chắc chắn sẽ khó mà lui, nàng sẽ đ.á.n.h mất trái tim , đổi sự an cho bộ Tĩnh gia. Sự thành bại của , chẳng còn liên quan gì đến nàng.

Sự an nguy của Tĩnh gia, nàng thực lòng bảo vệ;

đàn ông , nàng cũng thực lòng !

*

Tại Tùng Hạc Lâu, khách khứa đông nghịt.

Sau khi Tầm Phương Các giải tán, một kỹ nữ, tiểu quan lương tới đây, khách quen cũng theo tới, dần dà, Tùng Hạc Lâu trở thành nơi phong lưu một kinh thành.

Trong góc phòng, hai đàn ông khí chất bất phàm đang .

Một áo quần gấm vóc, khuôn mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng; còn nho nhã, vẻ khôn ngoan hiện rõ mặt.

Là Cao Triều và Tiền Tam Nhất.

Tiền Tam Nhất uống một ngụm rượu, cụp mắt xuống, thở dài: “Bây giờ xem , chỉ ngươi cần nén đau thương, mà cả cũng . Ngươi thấy ánh mắt mà , là khinh bỉ.”

“Coi như ngươi còn điều!”

Cao Triều chẳng buồn ngẩng mắt: “Tự soi xem là cái thứ gì.”

“Ta soi đấy, tân Trạng nguyên triều Đại Tần cơ mà.”

Tiền Tam Nhất lau mặt một cái: “Diện mạo tuấn, thuộc loại các tiểu thư, phụ nữ yêu thích!”

Cao Triều thật sự cạn lời.

Thấy nhiều kẻ hổ, nhưng từng thấy ai dày mặt như thế .

“Tiểu Tĩnh lên xe ngựa của Cố phủ , xe ngựa ?”

“Ta ?” Tiền Tam Nhất nghiến răng: “Hắn cảnh cáo còn đủ, còn trợn mắt như ăn tươi nuốt sống.”

Cao Triều: “...”

“Ta nghĩ mãi hiểu, tranh giành Tiểu Thất với , chỉ ôm một cái thôi mà. Thế nào, chúng học chung ba năm, giờ là đồng liêu, ôm một cái cũng ?”

Ôm một cái?

Cao Triều lười biếng nâng ly rượu lên, Tiền Tam Nhất như một tên ngốc.

Tên ngốc cụng ly rượu với : “Đều là kẻ lưu lạc chốn chân trời, nào, uống một chén, hôm nay ngươi, say về!”

“Ai cùng lưu lạc với ngươi!”

Cao Triều mặt đen như than: “Ta là thất tình, ngươi là thất sủng, giống chỗ nào?”

Tiền Tam Nhất: “Không đều là thất ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-447-muu-tinh-cua-trang-nguyen.html.]

Cao Triều tức đến hắt rượu mặt , tự nốc liền mấy ly, đặt mạnh chén xuống bàn, mượn rượu : “Muốn giữ lấy lòng một , quyền thế, địa vị đủ, ngừng dốc tâm dốc sức; sủng ái mặt một , tính toán cả ngày cũng đủ, dám tiêu tiền. Tiền Tam Nhất, chúng đều thua !”

Hu hu, hu hu, thua Tiểu Thất, đồng nghĩa với việc mất luôn bạc trong túi của nàng.

Tiền Tam Nhất tu một hớp rượu: Bị thất sủng còn t.h.ả.m hơn thất tình cả trăm !

“Thịnh gia đến !”

Theo tiếng gọi của tiểu nhị, Thịnh Nhị bước từ cửa chính, tìm một chỗ trong góc xuống: “Một đĩa lạc rang, một đĩa bò khô thái mỏng, thêm một phần thỏ xào bát bảo, kèm theo một bình rượu.”

“Rõ ạ, gia nghỉ chút!”

Tiểu nhị quăng khăn, chạy biến , lát chạy về: “Thịnh gia, mời ngài qua cùng.”

“Ai?”

“Cao công tử và Tiền Công tử!”

Phía xa, Tiền Tam Nhất giơ chén về phía Thịnh Nhị, mặt mà lòng : “Thịnh gia, cùng !”

trong lòng thầm rủa: Tên khốn, đến đúng lúc lắm, dám dùng bạc trêu đùa ông đây, xem tối nay ông trị ngươi thế nào!

Thịnh Nhị lướt qua , thẳng về phía Cao Triều, mắt nheo .

Cha nuôi “c.h.ế.t”, chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ do phó chỉ huy sứ Kỷ Kiên tiếp nhận.

Kỷ Kiên là khiêm tốn, nhiều năm theo cha nuôi, phô trương, gần như là vô hình.

chính như tính tình , khi nhậm chức mạnh tay cải tổ Cẩm Y Vệ, bắt ngục mấy vị đại thần thiết với Ninh vương, dùng cực hình bức cung, thủ đoạn còn tàn nhẫn hơn cả cha nuôi.

Cao Triều nhờ công trong vụ án Phác Chân Nhân mà thăng chức, hậu thuẫn hoàng tộc mạnh mẽ, dần trở thành nhân vật hai trong Cẩm Y Vệ.

“Trả món rượu và thức ăn của !”

Thịnh Vọng còn, trong Cẩm Y Vệ ai che chở cho Thịnh Nhị, những từng Thịnh Vọng đắc tội, thậm chí nhân cơ hội ngầm hại c.h.ế.t nàng, tình thế còn như xưa.

Muốn Cẩm Y Vệ, Thịnh Nhị dậy bước tới.

Thịnh Vọng c.h.ế.t cho Cố Trường Bình, bề ngoài là c.h.ế.t để trốn, nhưng thực chất để một chút ân tình cho .

Ân tình , là để cho Cao Triều.

Hắn là tử của Cố Trường Bình, hết mực thầm mến , lưng hoàng thất, chỉ cần phạm tội mưu phản, tiền đồ trong Cẩm Y Vệ vô cùng rộng mở.

So với Kỷ Kiên, nàng đ.á.n.h giá cao Cao Triều hơn.

“Cao công tử, Tiền Công tử, lâu gặp!” Thịnh Nhị lễ độ chắp tay.

Cao Triều nhấc mí mắt, hiểu vì Tiền Tam Nhất gọi tên tới, chỉ uể oải : “Ngồi , gọi thêm vài món nữa.”

“Phải đó, đừng khách sáo, gọi thêm vài món nhắm rượu, Cao công tử mời khách đấy.” Tiền Tam Nhất híp mắt .

Thịnh Nhị đáp , gọi vài món ăn với tiểu nhị tự rót rượu cho .

“Cao công tử, chuyện đây hiểu lầm ít, ly rượu xin cạn , xem như xin .”

Cao Triều nghĩ đến chuyện cha nuôi từng chắn kiếm cho , cũng nâng ly trả lời: “Là cả, hòa thuận là .”

Tiền Tam Nhất : “Đã là thì thành ý, Cao công tử mời ăn, Thịnh Nhị ngươi cũng nên chút biểu hiện chứ?”

Thịnh Nhị liếc một cái: “Vậy tối nay mời Cao công tử hát giải sầu, xem như chút thành ý của !”

Là đợi câu đó!

Chút nữa, rượu sẽ chọn loại đắt, phụ nữ cũng chọn loại mắc, chắc chắn kiếm năm lượng bạc đó!

Ánh mắt Tiền Tam Nhất hiện lên vẻ xảo quyệt.

Sau khi ăn uống no nê, ba chuyển sang phòng riêng.

Trà nóng pha, điểm tâm hoa quả dọn lên, bà chủ dắt ba cô gái xinh xắn bước .

Thịnh Nhị rõ Cao Triều hứng thú với nữ nhân, bèn nhét mấy lượng bạc tay bà chủ: “Chọn cho Cao công tử một tiểu quan mặt mũi thanh tú dễ thương;

Ta là thái giám, cần;

Còn Tiền Công tử hả, thích loại non nớt, mê loại tuổi, phong vận mặn mà, bà đổi ngay !”

Tiền Tam Nhất gồng tay cấu mép bàn: Họ Thịnh , ngươi đang sỉ nhục gu thẩm mỹ của đấy !

 

Loading...