Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 445: Phải canh giữ cả đời sao?
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:53
Lượt xem: 175
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Từ tướng quân xông trong trướng, hung hăng ném xuống đất, giọng trầm thấp: “Xem xem nàng là ai?”
“Ai cơ?”
Chử Dung cầm cây nến gần kỹ mấy , vẫn nhận đang đất là ai.
Nàng kéo miếng vải nhét trong miệng nọ , Diệp Quân Chỉ lập tức bật , hét lên: “Đại bá mẫu, nhận cháu ? Là Tiểu Chỉ đây mà, Tiểu Chỉ của nhà họ Diệp! Khi còn nhỏ còn từng bế cháu nữa mà!”
“Tiểu Chỉ? Sao con ...”
Sắc mặt Chử Dung chợt đổi: “Thanh Sơn, con trói Tiểu Chỉ thế ? Mau cởi trói !”
Lông mày của Từ Thanh Sơn nhíu chặt, ánh mắt đầy giận dữ.
Cởi trói ư?
Nằm mơ !
Thấy ánh mắt con trai cứng rắn, im nhúc nhích, Chử Dung đành tự tiến lên tháo dây.
Vừa nới lỏng, Diệp Quân Chỉ lập tức nhào tới ôm lấy Chử Dung, nức nở như một dòng suối.
Chử Dung dỗ dành, liếc mắt hiệu cho con trai: “Con còn mau tới mà dỗ dành !”
Từ Thanh Sơn buông lỏng đôi mày nhíu , sự giận dữ trong mắt biến thành khinh thường.
Dỗ ư?
Nằm mơ !
“A Dung!”
Không từ lúc nào, Từ Nghị vốn nghỉ khoác áo bước , dậy: “Dẫn Diệp cô nương đến trướng khác rửa mặt nghỉ ngơi. Thanh Sơn, mau phái báo tin cho nhà họ Diệp, rằng tìm , sáng mai sẽ đưa về.”
“Con về .”
Nghe Từ Nghị , Diệp Quân Chỉ lập tức chui khỏi lòng Chử Dung, lau nước mắt, quỳ phịch xuống mặt Từ Nghị: “Bá bá, con ở trong quân!”
“Ngươi điên ?”
Gương mặt Từ Thanh Sơn hiện sát khí: “Đây là nơi nào, là chỗ một tiểu thư như ngươi thể ở ?”
Biết thể lý với , Diệp Quân Chỉ sụt sịt : “Bá bá, con điên. Con chỉ học theo bá mẫu, ở biên cương, chăm sóc cho Thanh Sơn.”
Mũi Từ Thanh Sơn tức đến méo xệch: “Ngươi...
“Chắc ngươi thấy hổ lắm đúng ? Đường đường là thiên kim nhà họ Diệp, học cái học mấy vị tiểu thư trong tuồng kịch bỏ trốn theo nam nhân.”
Không để Từ Thanh Sơn kịp phản bác, Diệp Quân Chỉ lập tức một mạch: “ đối với ngươi là thật lòng! Bấy nhiêu năm , từng đổi. Bá bá, xin thành cho con, để con ở bên cạnh !”
“Ai mà thèm bỏ trốn với ngươi! ngươi xứng !?”
“Thanh Sơn, con im miệng!”
Bị cha quát, Từ Thanh Sơn đành nén sát khí, thu bớt sắc mặt dữ tợn.
Từ Nghị Diệp Quân Chỉ, giọng nghiêm nghị: “Ngươi đây là ?”
Không đợi nàng trả lời, ông tiếp: “Đây là vùng giáp giới giữa Đại Tần và biên cương. một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, thì hơn hai trăm ngày là gió cát thổi mặt, bão tuyết tạt .”
“Ban đêm ngủ, sói rình rập quanh trướng. Thi thoảng còn giao chiến với sáu bộ tộc biên địa. ngươi hiểu thế nào là đ.á.n.h trận ?”
“Dĩ nhiên là con hiểu!” Diệp Quân Chỉ ngẩng đầu.”
“Ngươi hiểu gì cả!”
Từ Nghị im lặng một lúc trầm giọng: “Năm Kiến Vũ thứ ba, quân Từ gia đại bại tại biên cương, ba vạn quân sĩ chôn sống. Hai thúc của b.ắ.n thành nhím, c.h.ế.t trong thiên cốc.”
“Khi viện quân đến nơi, kền kền vây quanh thiên cốc, rỉa xác binh lính. Mùi m.á.u tanh nồng nặc khiến cả viện quân nôn mửa. Xác thể đưa về Đại Tần, chỉ còn cách chôn tại chỗ. Chôn mất bảy ngày mới lấp thiên cốc. Đó mới là chiến tranh!”
Đầu óc Diệp Quân Chỉ trở nên mơ hồ, bụng trống rỗng bắt đầu dâng lên từng cơn buồn nôn.
“Bá mẫu của ngươi ở trong quân, ngoài việc trực tiếp trận, những việc khác đều . Quay đầu xem tay bà .”
Đó là đôi bàn tay thế nào? Các khớp sưng to, mười ngón thì chín ngón nứt nẻ, rớm máu.
“Rồi xem cả khuôn mặt bà nữa!”
Chử Dung đưa tay sờ mặt, lườm chồng một cái: “Ông lấy ví dụ gì cơ chứ...”
“Ta rõ cho nó hậu quả khi ở đây. Nếu con gái, cũng nỡ để nó đến nơi quỷ quái chịu khổ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-445-phai-canh-giu-ca-doi-sao.html.]
Cổ họng Từ Nghị khẽ run: “Ta với bá mẫu ngươi là vợ chồng hai mươi lăm năm, bà ở đây cùng suốt hai mươi năm. Hai mươi năm đó, chỉ về kinh sáu , cộng tới nửa năm. Thậm chí đến khi cha ruột mất, bà cũng thể về đưa tang.”
Chử Dung chồng, đột nhiên im lặng.
“Diệp cô nương, ngươi vẫn ở ?”
“Con...”
Một giọt nước mắt lăn má Diệp Quân Chỉ, nàng quên cả lau, hiển nhiên những lời mô tả của Từ Nghị cho hoảng sợ.
Nhụt chí chứ gì!
Từ Thanh Sơn lạnh lùng thầm. Loại nữ nhân , là cần dạy dỗ cho hồn.
Chử Dung thở dài trong lòng, bước tới đỡ Diệp Quân Chỉ dậy: “Đi thôi, bá mẫu dẫn con rửa mặt, hết sạch sẽ , ăn chút gì ngon .”
Diệp Quân Chỉ nấc dậy khỏi mặt đất, đầu Từ Thanh Sơn, như vẫn cam lòng, nàng hỏi: “Ngươi thật sự định canh giữ biên cương cả đời ?”
“Không thì ?”
Từ Thanh Sơn nhạt. Nếu là ẻo lả, chắc chắn sẽ chẳng bao giờ hỏi câu vô tri nực đến thế. Ít nàng còn dè dặt.”
Đàn bà, đúng là phiền phức!
Chỉ ba chữ của khiến lòng Diệp Quân Chỉ thắt .
Không sai, quả thật nàng chỉ mang theo một mảnh chân tình ngu ngốc mà chạy tới nơi . nàng theo đuổi là đàn ông , mong rằng sẽ cảm động.
Thấy ?
Ta vì ngươi mà đến tận nơi khỉ ho cò gáy , tên ẻo lả so ? Vậy ngươi động lòng chút nào với ?
Nàng nghĩ đơn giản: cứ ở bên một thời gian, để từ từ yêu nàng, đưa về kinh thành thành , sinh con đẻ cái, sống ân ái cả đời.
Nàng tự định thời hạn là nửa năm, từng nghĩ sẽ ở . Lại càng từng nghĩ, nếu thật sự ở ... thì lẽ sẽ ở hai mươi năm.
Nơi quỷ quái , xứng với một thiên kim tiểu thư như nàng? Hơn nữa nàng còn cha, , các ca ca hết mực yêu thương nàng.
Nàng nỡ rời xa!
Diệp Quân Chỉ theo Chử Dung bước khỏi đại trướng, giọng trong trướng theo gió truyền ngoài: “Cha thấy ? Loại như , sợ c.h.ế.t, chịu nổi khổ cực, còn vượt ngàn dặm tới đây bỏ trốn cùng con. Thật nực !”
“Năm xưa con đầu đến biên cương, cũng giống hệt như .”
“Đừng đem nàng so với con. Nàng xứng ?”
Xứng ?
Diệp Quân Chỉ nghiến chặt môi, ánh mắt mơ hồ.
...
Từ Thanh Sơn vén rèm bước ngoài, trở về trướng của .
Mạch Tử định bước tới hầu hạ, thì gạt tay: “Lui xuống , ở một .
“Vâng.
Từ Thanh Sơn áo quần, rửa mặt.
Cả ngày mệt mỏi, nhưng buồn ngủ, bèn đèn mài mực.
Lời cha , mới chỉ là một phần nhỏ. Giữ vững vùng núi sông nơi là bao gian khổ; chống giặc ngoại xâm là bao hiểm nguy.
Mài xong mực, Từ Thanh Sơn cầm bút thư, nét chữ vô cùng thoải mái, vui vẻ.
Gửi ẻo lả:
Nhận thư , bình an ?
Còn nhớ cô gái họ Diệp ? Hôm nay trong quân đoàn mười sáu tìm nàng nữ giả nam trang, lẻn quân đội Từ gia, lá gan đúng là to bằng trời.
Không hiểu nàng nghĩ gì. Nam nữ khác biệt chắc? Mặt dính đầy vết bẩn, vài cái là lộ ngay, huống chi còn hai cục ngực.
Nếu hôm nay , nàng chắc c.h.ế.t .
Còn buồn hơn là, cha mới tả sơ qua cuộc sống trong quân, nàng sợ đến phát , cứ gào ầm lên đòi rời ...
“Công tử, !
Mạch Tử đột ngột vén rèm bước .