Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 443: Vì hắn giành thời gian
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:04:51
Lượt xem: 193
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kinh thành cách biên ải ngàn dặm, dù là mật tín triều đình, cưỡi ngựa ngày đêm nghỉ, cũng mất nửa tháng đường.
Cuối tháng tư, kinh thành thoang thoảng khí sắc đầu hạ, nhưng ở biên ải vẫn còn mặc áo dày.
Ban đêm, trong đại trướng của tướng quân, một ngọn đèn nhỏ leo lét.
Từ tay thê tử là Chữ Dung, Từ Nghị đón lấy bát thuốc, uống cạn một hỏi: “Tên nhóc ?”
“Lúc còn hỏi !”
Chữ Dung bật : “Giờ nó còn lòng quân hơn cả ông. Người đều Tiểu Từ tướng quân kiểu cách, tửu lượng khá, võ nghệ cũng giỏi.”
“Lấy lòng là dựa chuyện tuần trướng uống rượu tán dóc với binh sĩ ?”
Từ Nghị hừ: “Thứ là đao trong tay, ngựa chân, và cái đầu cổ mới đúng.”
Chữ Dung lườm chồng một cái: “Ông mà, mặt thì như cái quan tài, cái gì cũng lòng, mà lưng thì lo lắng nguôi.”
“Nói bậy!”
“Nếu lo thì vẫn chịu về kinh chữa bệnh?” Chữ Dung xuống bên giường: “Từ Nghị, khuyên một câu, về . Trong kinh danh y, t.h.u.ố.c , bệnh mà cứ kéo dài nữa...”
“A Dung!” Từ Nghị ngắt lời: “Cho ở với nó thêm ba tháng. ba tháng , chắc chắn lời nàng, về kinh chữa bệnh, ?”
“Ông ...” Chữ Dung đưa tay chọt trán chồng, giận mà thương: “Thật sự cần mạng nữa ?”
“Cả đời thẹn với trời, thẹn với đất, chỉ thẹn với đứa trẻ .” Từ Nghị thở dài: “Đao kiếm vô tình, chiến trường nể ai. Ta dù mang bệnh, ít vẫn chút danh tiếng. Ta còn ở biên ải một ngày, nơi còn vững một ngày, cũng là thể tranh thủ chút thời gian cho nó.”
Nghe đến đây, lòng Chữ Dung như d.a.o cắt.
Bà cũng chẳng khác gì, trong lòng luôn thấy thẹn với đứa trẻ , chỉ hận thể đem hết yêu thương hai mươi năm qua bù đắp cho nó. bệnh của trượng phu thể chậm trễ, cứu một mạng là ông trời rủ lòng thương.
Bà ngẩng đầu chồng, tóc hai bên mai hoa râm, sắc mặt xám xịt đầy u ám, ánh đèn trông mà giật .
Bà gắng gượng : “Ba tháng thì ba tháng, đến lúc đó, trói cũng trói ông về kinh!”
“Không cần trói, ngoan ngoãn theo nàng về!” Từ Nghị : “Nếu tên nhóc ba tháng còn đ.á.n.h thắng trận, thì chẳng xứng con , đổi giỏi hơn !”
Câu như chê bai, nhưng nghĩ kỹ , chẳng cũng là lời khen ?
Làm gì con đại bàng nào sinh vỗ cánh bay cao, đều do từng từng vung cánh mà nên ư.
Con trai thiếu năng lực, chỉ thiếu rèn luyện!
Chữ Dung thật sự chẳng gì chồng ngoài miệng thì ghét mà trong lòng thì thương , chỉ đành kéo chăn giúp ông đắp .
Chợt, bên ngoài lều tiếng gọi: “Đại tướng quân, mật tín từ kinh thành!”
Sắc mặt Chữ Dung lập tức đổi, vén rèm nhận thư, đưa cho chồng.
Có ba bức thư: một của Binh bộ; một của nhà họ Từ; một bức... của Tĩnh Thất gia!
“Binh bộ gì?” Từ Nghị cau mày: “Ninh vương trốn khỏi kinh, hoàng thượng nổi giận, hạ lệnh phế thứ dân, bắt chuyển đến đất Thục.”
“Ninh vương chuyển ?”
“Ninh vương khi trốn về phong địa, liên tiếp dâng ba bản tấu, bằng lòng thứ dân, nhưng đến đất Thục, đồng thời giao một nửa binh quyền.”
Chữ Dung: “Hoàng thượng đồng ý ?”
Từ Nghị lắc đầu: “Sao mà đồng ý . Hoàng thượng phái sứ giả đến đoạt nửa binh quyền còn , đồng thời lệnh bắt Ninh vương và vợ con áp giải về kinh.”
Chữ Dung than: “ là nổi giận thật !”
Từ Nghị: “Không chỉ , hoàng thượng còn phế Chu vương Lý Quân Long, Tương vương Lý Quân Dịch thứ dân, Chu vương chuyển phong địa đến Vân Nam, Tương vương chuyển đến Hải Khẩu.”
Chữ Dung kinh ngạc: “Chu vương chẳng là ca ca ruột của Hạo vương ? Vân Nam và Hải Khẩu là đất hoang, khác gì lưu đày ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-443-vi-han-gianh-thoi-gian.html.]
“Chẳng khác gì cả!” Từ Nghị bỗng cảm thấy miệng khô lưỡi đắng: “Hoàng thượng hành động thế là quá gấp. Phía bắc biên ải yên, phía tây Hung Nô phá, phía nam hải tặc còn hoành hành. Nếu trong nội bộ Đại Tần xảy chuyện nữa...”
Ông tiếp. Chữ Dung sợ chồng suy nghĩ quá nhiều, vội chuyển đề tài: “Nhà thế nào?”
Từ Nghị đưa thư nhà cho nàng: “Tự xem !”
Chữ Dung soi đèn một hồi, thấy nhà cửa bình an, lúc mới yên lòng đôi chút.
“Gọi Thanh Sơn !”
“Ừ.”
Chữ Dung lập tức ngoài gọi . Nửa tuần , Từ Thanh Sơn mặc giáp trận, mặt đỏ gay vì rượu, theo bước .
“Cha!”
Ánh mắt Từ Nghị rơi lên con trai, chỉ tay ghế: “Ngồi!”
Từ Thanh Sơn nấc rượu một cái, thản nhiên xuống: “Cha, chuyện gì ạ?”
Từ Nghị ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, lạnh giọng: “Không chuyện thì thể gọi con ? Nhìn dáng vẻ con , còn thể thống gì của một tướng quân ? Uống rượu mà nên chuyện ? Chỉ tổ hỏng việc!”
Từ Thanh Sơn lập tức chỉnh tề, ưỡn n.g.ự.c hóp bụng, mặt đầy nghiêm nghị: “Cha, đợi con uống hết với từng binh sĩ trong quân Từ gia, con sẽ dừng. Giờ chỉ còn...”
Từ Thanh Sơn giơ tay đếm: “Ừ... còn hơn ba vạn !”
“Ngươi...”
Từ Nghị tức đến mức mặt tái xanh: “Từ gia quân mười vạn , ngươi định uống hết với từng , uống đến c.h.ế.t luôn !”
“Cha!” Từ Thanh Sơn nấc rượu, : “Con nhớ mặt từng , chờ cha về kinh , bọn họ là quân của con. Tương lai, tử trận nơi biên ải, bệnh c.h.ế.t, già c.h.ế.t ở quê nhà, chỉ cần lúc c.h.ế.t nhớ từng chạm chén với Tiểu Từ tướng quân, thì đường xuống Hoàng Tuyền cũng thấy vui lòng!”
Từ Nghị ngờ con trai lời như thế, im lặng hồi lâu, cuối cùng đành lấy một phong thư từ gối đầu đưa : “Cầm lấy, là Tĩnh Thất gia cho con!”
“Thư của ‘tên ẻo lả’ đến !” Từ Thanh Sơn mừng rỡ, giật lấy thư, như ngựa hoang phóng vút khỏi trướng, một lát như ngựa hoang chạy : “Cha nghỉ sớm nhé, con, con... thư đây!”
Chữ Dung theo bóng lưng con trai, tức buồn : “Thiếp thật tò mò Tĩnh Thất gia là nhân vật truyền kỳ thế nào, con nhận thư của mà còn chẳng nên lời.”
“Không thấy nó gọi là ‘tên ẻo lả’ ?” Từ Nghị khó chịu .
“Là tên ẻo lả chuyên gửi lương thực, t.h.u.ố.c men cho con trai nhà đấy!”
“Ngay cả nàng cũng bênh vực tên đó ?” Từ Nghị giận: “Cha trong thư rõ ràng, đó là đàn ông!”
“Cha còn , đó là Thám hoa lang, vô cùng xuất sắc, chỉ tiếc nữ nhi.”
Chữ Dung lườm chồng: “Cho thấy con trai nhà mắt .”
“Nàng...”
Từ Nghị giận đến lôi con về đ.á.n.h cho một trận: Thích ai thích, thích đàn ông, con bé nhà họ Diệp thì ?
“Nói mới nhớ, con bé họ Diệp đến giờ vẫn tin tức, đây?” Chữ Dung lo lắng.
Từ khi nhận thư nhà họ Diệp, nàng cho binh lính đón từ mấy trăm dặm, canh ở quan đạo, chỉ sợ con bé dọc đường gặp chuyện.
Kết quả là mấy đợt cử đều gặp, vội thư hỏi nhà họ Diệp xem con bé theo đoàn thật .
Giờ e là nhà họ Diệp cũng nhận tin, đang rối như canh hẹ.
Mà bên , nàng cũng rối kém, dù con bé đó lén trốn , nhưng dù gì cũng liên quan đến con trai nhà .
“Nếu thật sự xảy chuyện gì, chúng ăn thế nào với nhà họ Diệp đây?”
Chữ Dung thở dài một tiếng.